Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:36:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nguyên bản Tô Hề còn đang nghi hoặc lời của đối phương, trong tích tắc mà cảm thấy đầu váng mắt hoa, cả vô lực.”
“Bịch..."
Còn kịp gian, c-ơ th-ể mà cứ thế đổ thẳng xuống, ngã gục xuống đất một cách yếu ớt.
Chương 98 Bí Mật Hậu Sơn
“Tí tách tí tách..."
“Suỵt..."
Tiếng gì ?
Tô Hề lắc lắc cái đầu, mở đôi mắt đang mơ màng của xung quanh.
Chỉ thấy bản dường như đang ở trong một hang động ẩm ướt, tiếng tí tách lúc nãy chính là tiếng nước suối chảy qua nhỏ xuống.
Nàng nhớ mang máng Phong Linh ám toán ở nhà trưởng thôn ngất , chuyện đó liền gì nữa.
Nước trong ly nàng một ngụm cũng chạm , đối phương dùng thủ đoạn gì, thể khiến mắc bẫy một cách thần quỷ .
Ch-ết tiệt, rõ ràng cẩn thận !
“Loảng xoảng..."
Trong lòng thầm mắng một tiếng định dậy xem xét một phen, phát hiện tay trái của một sợi xích sắt khổng lồ khóa .
Xích sắt dày và dài, đầu tận cùng kéo dài nối vách đ-á phía .
Tô Hề nắm nắm tay thấy sức lực vẫn còn, dị năng cũng vẫn thể sử dụng.
Nàng lập tức phản kháng, mà mở thần thức thận trọng tuần thám một lượt, lúc mới hiểu cảnh ngộ hiện tại của bản .
Hóa nơi chính là hậu sơn nơi nàng phát hiện đông đảo sống sót tụ tập đó, chỉ là điều khiến nàng ngờ tới là những sống sót ở đây đều là một nhóm phụ nữ.
Cùng ở trong hang động còn ba phụ nữ quần áo chỉnh tề, họ Tô Hề đang tới lui với vẻ mặt đờ đẫn, trốn trong góc lời nào.
Cửa hang ngăn bởi những thanh sắt, ở giữa là hành lang, đối diện cũng tương tự như hang động nàng đang ở.
Trong thạch động vô cùng tối tăm, ánh sáng duy nhất đến từ những cột đ-á lửa ở cửa hang.
Nàng thể cảm nhận rõ ràng, mỗi hang động đều sống, nơi sống sờ sờ quả thực giống như một nhà tù bằng thạch quật.
Tô Hề quyết định tạm thời án binh bất động, nàng kéo sợi xích chậm rãi về phía ba phụ nữ trong góc nhẹ nhàng hỏi:
“Tại ở đây?
Ai bắt tới?"
Mấy phụ nữ ôm lấy xổm một chỗ hề đáp lời, ánh mắt họ Tô Hề đều một chút cảm giác thương hại.
Trước đó vì quá tối nên rõ, khi đến gần mới phát hiện những phụ nữ ngoài việc quần áo chỉnh tề , làn da lộ chỗ nào đầy những vết hằn đỏ.
Cũng là phụ nữ nàng đương nhiên hiểu rõ những vết hằn đỏ đó đến từ , trong lòng tức khắc hiểu .
Tô Hề lông mày khẽ nhíu, tiếp tục kiên nhẫn hỏi:
“Mọi đừng sợ, cũng mới bắt tới đây.
năng lực thể cứu ngoài, nên thể cho tình hình hiện tại ?"
Ba phụ nữ mặt xong thần sắc dường như chút d.a.o động, cuối cùng phụ nữ ở bên tình trạng thần kinh khá hơn cuối cùng cũng lên tiếng:
“Cô đừng mơ tưởng chạy trốn, nơi so với bên ngoài quả thực là địa ngục!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-119.html.]
Những nhốt ở đây đều là phụ nữ, là để cho lũ đó vui đùa!"
Nói xong, cô dường như nhớ chuyện gì đó mà c-ơ th-ể run rẩy kể :
“Chúng vốn là những sống sót chạy trốn đến đây, ngờ mà bọn họ dùng kế mê man đưa tới đây, khi tỉnh đối mặt với địa ngục kinh hoàng."
Vừa , phụ nữ mà bắt đầu nức nở khe khẽ.
Có lẽ vì kìm nén lâu, lúc cô giống như mở van xả nước, dốc hết bầu tâm sự kể về sự t.h.ả.m thương của .
“Dân làng và bọn họ cấu kết với , cùng lừa gạt những sống sót đến đây!
Sau khi chiếm đoạt vật tư thì nhốt tất cả chúng ở đây, những chuyện đồi bại."
“Cô cũng là sống sót đến đây tị nạn đúng ?
Đã bắt tới đây thì kết cục của cô chắc chắn sẽ giống chúng thôi."
Tô Hề suy nghĩ một lát hỏi:
“Bọn họ là ai?
thấy trong thôn đều là những già già nua, tại như ?"
Lúc phụ nữ ở góc trong cùng ngước khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu lên trả lời:
“Để cho, chính là dân cư bản địa của thôn .
Nơi thực là một thôn lạc vô cùng lạc hậu phong kiến, lũ quái vật khi mạt thế đến khiến họ tưởng là thần núi nổi giận nên giáng xuống thiên phạt."
“Ngay lúc dân làng hết đến khác hoặc quái vật ăn thịt hoặc biến thành quái vật, thì từ bên ngoài đến một nhóm nam nữ mặc đồ đen trông vẻ tổ chức."
“Bọn họ phun lửa, sức mạnh vô song, cuối cùng giúp dân làng tiêu diệt bộ quái vật."
“Người trong thôn tưởng họ là sứ giả do thần núi phái tới, vì cung phụng đồ ăn thức uống ngon lành cho bọn họ."
“Tuy nhiên mãi cho đến khi đưa tới đây mới , hóa lũ quái vật đó chính là tang thi, còn những kẻ gọi là thần sứ đó chỉ là dị năng giả mà thôi."
Thiếu nữ dừng một chút, ngẩng đầu lên nóc hang tối đen tiếp tục u u :
“Bọn họ lúc đầu mới chỉ đòi thức ăn, đó với dân làng thần núi cần những thiếu nữ trẻ tuổi hiến tế để dịu cơn thịnh nộ của ."
“Cuối cùng mà truyền đạt cho dân làng rằng, thần núi nổi giận là vì sự xâm nhập của những ngoại tộc, từ đó về hễ ngoại tộc thì bắt hiến tế cho thần núi để bảo đảm thôn lạc bình an."
“Trước khi bắt tới đây cũng tin tưởng sâu sắc điều đó, cho đến khi cha đích đem hiến tế cho thần núi..."
Nói đến đây, ánh mắt thiếu nữ trống rỗng, những giọt lệ to bằng hạt đậu lăn dài từ khóe mắt.
Cô thành tiếng, ngược giọng bình thản nhưng run rẩy:
“Làm gì thần núi nào, chẳng qua là một đám nhân loại đạo đức giả ích kỷ để thỏa mãn d.ụ.c vọng cá nhân mà thôi."
“Cuối cùng thanh niên nam nữ trong thôn đều bắt , dân làng chỉ thể tiếp tục lừa gạt ngoại tộc."
“Những nam thanh niên năng lực bắt tới đây thì mời gia nhập quân ngũ, phụ nữ thì nhốt để cho họ phát tiết.
Nếu kẻ phản kháng, họ sẽ g-iết ch-ết tại chỗ để cảnh cáo những kẻ bỏ trốn."
Lúc phụ nữ lên tiếng đầu tiên cũng dùng giọng kinh hãi :
“!
Không ai thể chạy thoát, bọn họ từng một thực lực mạnh mẽ tâm địa độc ác, đưa ngoài lăng nhục thì phát hiện bọn họ mà trực tiếp g-iết ch-ết một kẻ lời ăn thịt!!"