“ tư tâm?
để tình cảm xen việc công?"
Ôn Tả Đăng vung tay đ-ập mạnh xuống chiếc bàn bên cạnh, chất liệu gỗ lập tức vỡ vụn thành từng mảnh đất.
“ thấy là cô mới để tình cảm xen việc công đấy!
Thẩm Kiều, cô sợ ảnh hưởng đến việc cô báo thù nhà họ Mục nên mới ngăn cản đúng !
Cô sợ vì Tô Hề giống vợ quá cố mà nỡ đưa cô đúng ?
Rốt cuộc là ai tư tâm!
Nếu cô thực sự lo lắng cho nhiệm vụ, thì càng nên ném con bài duy nhất xuống biển!
Như chúng những mất thứ thể khống chế Mục Vũ Thần, mà còn mất một công cụ thể liên tục cung cấp vật tư!"
Nói xong, ông liền hét lớn với đám thuộc hạ:
“Còn ngây đó gì?
Tìm!
Bây giờ lập tức tìm cho !
Người mới ném xuống chắc chắn vẫn còn vớt lên , mau tìm !
Sống thấy , ch-ết thấy xác!
Xuống nước tìm cho , cho dù vớt lên chỉ là một mảnh áo cũng mang lên đây cho !"
“Rõ, thưa sếp!"
Đám ở đây mức độ tin phục Thẩm Kiều thấp hơn nhiều so với Ôn Tả Đăng.
Dù Thẩm Kiều cũng là mới từ vị trí trợ lý leo lên ghế thủ lĩnh lâu, đa trong lòng vẫn vô thức coi Ôn Tả Đăng chủ.
“Rầm rầm rầm..."
Một hồi tiếng bước chân hỗn loạn vang lên tàu, ngay đó tiếng động ngày càng gần.
“Chắc là ở quanh khu vực , nãy Thẩm Kiều chính là ném xuống từ đây."
Giọng của Byron từ xa vọng , cuối cùng dừng ở ngay phía đầu Tô Hề!
Không lộ mặt, để phát hiện...
Nếu họ tìm kiếm kỹ càng một chút, e rằng sẽ phát hiện ngay lập tức.
Đã đến bước , vất vả lắm mới cơ hội thoát , tuyệt đối để bắt lúc mấu chốt nhất!
Tô Hề cố gắng hít một thật sâu, cô tựa mạn tàu, cẩn thận lặn xuống nước một nữa, nín thở bắt đầu nghiên cứu cách tháo chiếc còng tay.
“Tất cả , đây xuống nước tìm cho !
Đừng tàu mà ngó nghiêng nữa!
Xuống nước vớt !"
Giọng của Ôn Tả Đăng truyền đến, Tô Hề thể cảm nhận rõ ràng ông hiện đang ở ngay đầu , tiếng lọt tai rõ ràng.
Tình hình nguy cấp, trái tim Tô Hề bắt đầu đ-ập nhanh và mạnh, cộng thêm việc ngâm trong nước thời gian dài dẫn đến thiếu oxy, động tác tháo còng tay cô cũng bắt đầu trở nên run rẩy.
, Tô Hề tìm thấy điểm mấu chốt để mở còng.
Chiếc còng qua thì tưởng cứ khóa là mở , thực tế là áp dụng chiêu tương tự như “Khóa Lỗ Ban".
Nó chỉ đ-ánh lừa thị giác khiến lầm tưởng rằng khóa cần chìa mới mở , nhưng Tô Hề thông minh nhanh ch.óng phát hiện bí mật bên trong.
Có điều việc tháo còng cần thời gian, nhất là trong bầu khí căng thẳng thế ...
Đại não vận hành thần tốc, động tác tay dám dừng một khắc nào.
Ít nhất...
ít nhất tháo khóa !
Nếu đám đó xuống đây thực sự phát hiện , tứ chi tự do thì cô vẫn còn một tia hy vọng để phản kháng, nếu thì với c-ơ th-ể khống chế, cô chỉ con đường bắt .
Như tất cả nỗ lực của Thẩm Kiều sẽ đổ sông đổ biển hết!
“Tõm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1181.html.]
Tiếng dây thừng ném xuống nước vang lên bên tai...
Đại sự !
Chương 1006 Thả
“Ào ào..."
Cảm thấy oxy trong phổi ngày càng ít, Tô Hề cố nín một gắng sức giằng co với chiếc còng tay.
Bên tai là tiếng dây thừng rơi nước, chắc là định bám theo dây thừng lặn xuống biển để tìm kiếm.
Dù đây cũng là biển lớn, bọn họ cũng thể tùy tiện nhảy xuống biển .
“Anh chắc là vị trí ?"
“ chắc chắn là đây, nhưng tàu di chuyển một chút, thể sẽ chút sai lệch."
Giọng của Ôn Tả Đăng và Byron cùng lúc truyền đến, cạnh tàu dường như bắt đầu chuẩn xuống nước.
Không ...
Tô Hề lo lắng vạn phần, động tác tay cũng nhanh hơn.
Cô liếc mắt sợi dây thừng màu đen cách xa, cô thậm chí thể rõ hoa văn đó!
Phải đây?
Chẳng lẽ thực sự sắp bắt ?
Ngay khi Tô Hề đang lo sốt vó, vài tiếng xé gió đột nhiên vang lên!
“Chát!
Chát!
Chát!"
“Rầm... loảng xoảng..."
Thẩm Kiều tay cầm roi dài, chiếc roi da gia trì năng lượng mạnh mẽ quất trung phát tiếng kêu đôm đốp, thứ xung quanh đều năng lượng bùng nổ quất cho tan nát.
“Ai dám!"
Giọng uy nghiêm mang theo áp lực phát từ đôi môi đỏ mọng của Thẩm Kiều, biểu cảm của cô nghiêm nghị, trong mắt là vẻ tàn nhẫn từng .
Tên đàn em đang cạnh tàu chuẩn nhảy xuống lúc tiến lùi xong, vẻ mặt bối rối Thẩm Kiều Ôn Tả Đăng.
“Không , mày cứ xuống tìm cho tao!
Mọi hậu quả tao sẽ gánh vác!"
Ôn Tả Đăng nheo mắt trầm giọng .
“Rõ... ... thưa Hắc sếp..."
Nhận sự khẳng định của Ôn Tả Đăng, tên đàn em run rẩy định xuống nước, roi dài liền xé gió quất tới——
“Á!!!"
Một tiếng t.h.ả.m thiết vang lên, tên đàn em roi dài cuốn lấy ngã thẳng xuống boong tàu.
Những chiếc gai độc roi da cắm sâu da thịt , chỉ trong vài giây vết thương bắt đầu thối rữa.
Tranh thủ lúc , Tô Hề nhanh ch.óng ngoi lên mặt nước hít một thật sâu trốn xuống nước.
“ xem các ai dám cứu !
Sao nào, lời của thủ lĩnh mới nhậm chức như còn trọng lượng nữa đúng ?
Từng đứa một đều theo chỉ huy, trong mắt các còn tập đoàn Doanh thị !"
“Ối giời ơi... cánh tay của ... cánh tay của ...
Hắc sếp, cứu , cứu với..."
Tên đàn em đó đau đớn lăn lộn điên cuồng mặt đất, tốc độ thối rữa của vết thương quá nhanh, t.h.ả.m hại vô cùng đáng sợ.
“Thẩm Kiều, cô dừng tay !
Cô điên ?"
Ôn Tả Đăng hét lớn, nhưng Thẩm Kiều lạnh một tiếng: