“Cô nhất nên ngoan ngoãn một chút, tận tâm cống hiến sức lực cuối cùng cho khu vực .
... nể tình cô liều mạng xông hang sói đều cứu , trái thể cái ngày cô mất giá trị lợi dụng mà đích cho cô một sự giải thoát nhanh ch.óng.
Tô Hề, hy vọng cô thể hiểu rõ tình cảnh hiện tại của , nỗ lực mà sống sót vùng vẫy tiếp !"
“Loảng xoảng loảng xoảng..."
Xiềng xích trong nước Tô Hề kéo phát tiếng vang lớn, vô tia nước b-ắn tung tóe ướt sũng Thẩm Kiều, vết m-áu lan rộng ...
“Thẩm Kiều!
thực sự hối hận vì năm nhát d.a.o đó đ-âm xuyên tim cô luôn!
thực sự nên g-iết cô ngay tại chỗ, chứ để cô sống đến bây giờ!"
“Ha ha ha ha..."
Thẩm Kiều , cô đến mức thế mà chảy cả nước mắt.
“Cô thật là nực quá , đến mức cũng nhịn mà rơi nước mắt đây .
Tô Hề, đời thu-ốc hối hận và giá như ~ Cô , cứ ở cái nơi tối tăm thấy mặt trời mà khu vực từng chút một ép sạch giá trị !"
Nói xong, Thẩm Kiều cũng thèm để ý đến những lời c.h.ử.i rủa và rên rỉ của Tô Hề nữa, những cây kim bạc trong tay từng mũi từng mũi đ-âm lưng đối phương, đ-âm da thịt cô...
Đây là một loại cực hình vô cùng đau đớn, một hai mũi kim bạc lẽ sẽ gây tổn thương lớn cho c-ơ th-ể.
Thế nhưng... nếu là năm sáu mũi, thậm chí là năm sáu chục, năm sáu trăm, năm sáu ngàn mũi thì ?
Giống như dùng d.a.o khắc chữ lên da thịt , loại cảm giác đau đớn mỗi một mũi kim đều đ-âm trúng dây thần kinh mới là thứ hành hạ nhất...
Tô Hề ở đây bao lâu, cũng Thẩm Kiều rốt cuộc đ-âm bao nhiêu mũi kim lên lưng .
Cô chỉ cứ lặp lặp việc đau đến ngất tỉnh , tỉnh đau đến ngất trong thời gian tối tăm thấy mặt trời ...
Khi Tô Hề yếu ớt mở mắt một nữa, phía còn bóng dáng Thẩm Kiều.
Cô thử cố gắng vùng vẫy thoát khỏi xiềng xích nhưng vô ích.
cho dù thoát thì ?
Vương Giai Di và Trần Nhược Linh vẫn còn trong tay đám , cô thể bỏ mặc hai họ mà một chạy trốn .
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày một...
Những ngày trong ngục nước lòng đất dài đằng đẵng, ánh sáng, sống, bất kỳ thở nào, Tô Hề giống như cách biệt với thế giới, cả ngày lẫn đêm đều ngâm trong nước.
Ngoại trừ những lúc bắt buộc cô để luyện chế d.ư.ợ.c phẩm và lấy vật tư từ trong gian , những lúc khác cô đều ở đây một .
Thẩm Kiều thì ngày nào cũng đến, ngày nào cũng đến bên cạnh cô, cưỡng ép đổ dung dịch dinh dưỡng miệng cô.
Nhờ thứ , Tô Hề tuy sống thê t.h.ả.m nhưng cũng đến mức mất mạng.
Cho đến khi...
Chương 1000 Kim hình
“Ư..."
Lại là cảm giác đau đớn do kim bạc đ-âm lưng, cho dù vì quá nhiều nên Tô Hề tê liệt, nhưng tiếng rên rỉ theo bản năng do đau thấu đến thần kinh vẫn tràn từ khóe miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1174.html.]
Tô Hề thương nặng, lưng cô chi chít những lỗ nhỏ, cô nhớ rõ hành hạ thứ bao nhiêu, cũng nhớ rõ chịu bao nhiêu mũi kim.
Lúc mới bắt đầu, cô còn thể dựa Thẩm Kiều đến mỗi ngày để ghi nhớ thời gian trong lòng.
Mỗi đến một , chịu hành hạ một , thì bên ngoài đại khái là qua một ngày.
Trong thời gian đó, Vương Giai Di cũng từng trói đưa đến xem Tô Hề, khoảnh khắc thấy cô hành hạ đến mức còn hình , Vương Giai Di vùng vẫy thoát khỏi sự kìm kẹp của , cô thậm chí còn c.ắ.n nát cánh tay của một trong đó khi khống chế .
Thấy cô còn sức lực đau khổ và c.h.ử.i rủa, Tô Hề yên tâm , ít nhất Vương Giai Di còn sống, Thẩm Kiều lừa ...
Thế nhưng dần dần, Tô Hề bắt đầu nhớ rõ thời gian nữa.
Cô quên Thẩm Kiều đến bao nhiêu , hành hạ bao nhiêu .
Trong sự im lặng và bóng tối , con sẽ phát điên.
Vết thương lâu ngày xử lý càng lúc càng thối rữa trong nước, nước bẩn lướt qua vết thương, cho thương thế vốn nghiêm trọng càng thêm nhiễm trùng.
Thời gian trong ngục nước là vô tận, giống như lữ hành lạc đường sa mạc, mãi mãi tìm thấy lối .
Không trải qua bao nhiêu ngày đêm, Thẩm Kiều một nữa đến phía cô.
Tô Hề yếu ớt treo lơ lửng trong nước, ngay cả khi đến gần cũng còn sức lực để quan tâm.
“Cộp cộp cộp..."
Tiếng giày cao gót giẫm mặt đất truyền đến.
Chắc chắn là Thẩm Kiều , cô đến hành hạ , Tô Hề nghĩ thầm trong lòng, ngón tay treo lơ lửng trung khẽ cử động.
Thẩm Kiều cách hành hạ khác, thủ đoạn của cô khác với những khác, loại sử dụng các loại cực hình để tra khảo dã man.
Bấy lâu nay, hình phạt cô sử dụng luôn chỉ hai loại:
roi và kim bạc.
Thực roi cũng lâu sử dụng cô nữa , chắc chắn vẫn là dùng kim bạc.
Thẩm Kiều mỗi đều đem kim bạc từng mũi từng mũi đ-âm lưng Tô Hề, cho đến khi đ-âm hết tất cả kim bạc, ngâm trong dòng nước bẩn một thời gian mới rút .
Lực độ của cô lớn nhưng vô cùng chuẩn xác, mỗi một đều thể sai một ly mà đ-âm những lỗ kim lành từ hôm qua, cứ lặp lặp như ...
, mỗi một mũi kim của Thẩm Kiều đều sẽ đ-âm vị trí đ-âm đó, giống như cố ý , bao giờ sử dụng ở vị trí khác.
Mặc dù thấy dáng vẻ tấm lưng của , nhưng Tô Hề , những lỗ kim lưng e rằng sớm từ thấy lúc ban đầu thành kích cỡ như hạt vừng .
Phần thịt non ở đó sớm kim bạc đ-âm nát, từng mảng chi chít như những quả dâu tây sắp xếp ngay ngắn.
“Tô Hề, thấy tiếng bước chân của mà đến một chút phản ứng cũng nữa ?"
Tiếng giày cao gót dừng , Thẩm Kiều lưng Tô Hề kéo mái tóc dài của cô khiến cô ngửa mặt lên .
“Khụ... khụ khụ..."
Sự hành hạ kéo dài khiến môi Tô Hề khô nẻ, đến một câu cũng khó khăn, chỉ thể ngừng ho khan.
“Chậc chậc chậc...
Hóa là một mỹ nhân tuyệt sắc nhường nào, thật là đáng thương, đáng thương quá ~"