Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1167

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:03:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

ngay mà, cô sẽ việc cho khu công nghiệp ...”

 

Thẩm Kiều đột nhiên , thở của cô phả bên tai Tô Hề thế mà mang theo một luồng khí lạnh, khiến khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.

 

Chưa đợi Tô Hề kịp phản ứng ý nghĩa trong lời của đối phương, biến cố đột ngột phát sinh——

 

“Xoẹt!

 

Xoẹt!

 

Xoẹt!”

 

Mấy luồng ánh sáng mạnh ập tới, chiếu rọi khu rừng âm u trở nên trong suốt lạ thường.

 

Tô Hề nheo mắt xung quanh, ngay phía hàng chục binh lính tay cầm v.ũ k.h.í hạng nặng, ánh đèn cực lớn chiếu lên Tô Hề để lộ vị trí của cô chút che giấu.

 

Làm thể chứ?

 

Ngẩn trong chốc lát, đại não Tô Hề vận hành thần tốc.

 

Tại đuổi theo tới đây!

 

Cô rõ ràng tránh tất cả camera!

 

Cô rõ ràng theo lời Thẩm Kiều là tránh mười phút Ôn Tả Đăng mới xuất phát!

 

Tại ... tại phát hiện?

 

Lúc ở vị trí dẫn đầu là Bái Bác Thụy, dẫn theo một nhóm ngựa phong tỏa bộ tuyến đường Tô Hề vạch sẵn.

 

?

 

Là Bái Bác Thụy phát hiện !

 

“Hì hì, Tô tiểu thư, gặp ~”

 

Nghe giọng điệu nửa nửa của đối phương, Tô Hề cau mày, cô lạnh lùng :

 

“Bái Bác Thụy, đang giám sát ?”

 

Cho đến lúc , tay Tô Hề vẫn nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Thẩm Kiều chắn cô lưng, chỉ sợ đối phương mang cô đang vốn yếu ớt .

 

“Hì hì, cô thấy bản lĩnh lớn đến mức giám sát ?”

 

Bái Bác Thụy mở miệng.

 

Làm thể?

 

Thấy đối phương cũng vẻ gì là đang đùa, trong lòng Tô Hề chuông cảnh báo vang dội.

 

Không , thì sẽ là ai?

 

Rõ ràng kế hoạch đều vạn nhất sai sót!

 

Rõ ràng Thẩm Kiều nhất định sẽ cứu ngoài!

 

Rõ ràng chỉ thiếu một bước, chỉ thiếu một bước nữa thôi, cô là thể đưa ...

 

tại ?

 

Tại phát hiện!

 

Tô Hề cảm thấy sẽ ngu ngốc đến mức để lộ camera giám sát, hơn nữa tư thế của đối phương cũng càng giống như mai phục ở nơi từ lâu.

 

Nếu là như , thì chỉ còn một khả năng duy nhất thôi...

 

Chưa đợi Tô Hề chuyện, phía đột nhiên truyền tới một trận tiếng duyên.

 

Cô chỉ cảm thấy c-ơ th-ể nhẹ bẫng, lưng thế mà trực tiếp nhảy xuống sang một bên, ngay đó là giọng quen thuộc vang lên:

 

“Hì hì...

 

Tiểu Hề Hề , mạt thế đến lâu như , cô vẫn ngây thơ như thế nhỉ?”

 

Tô Hề chỉ cảm thấy l.ồ.ng ng-ực đột ngột khựng , cô đầu :

 

“Thẩm Kiều, cô......”

 

Chương 994 Giai Di đỡ tên

 

“Tiểu Hề Hề, cô vẫn là quá dễ dàng tin tưởng khác , nhất là là một mà cô mấy thuộc.”

 

Thẩm Kiều khi rời khỏi c-ơ th-ể Tô Hề thế mà thẳng tắp sang một bên, khuôn mặt vốn trắng bệch lúc cũng một tia huyết sắc, còn bộ dạng yếu ớt đến mức thể năng như nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1167.html.]

“Không ngờ vận mệnh cô như , thức tỉnh nhiều dị năng như thế, phúc Mục Vũ Thần ưu ái bằng con mắt khác nhưng ngu xuẩn chịu nổi như !

 

Tô Hề, vốn tưởng rằng cô trải qua nhiều năm mạt thế mài giũa sẽ trở nên tỏa sáng hơn, dù lúc mới gặp cô phụ nữ bình thường, là xứng đáng tỏa sáng rực rỡ trong mạt thế!

 

Kết quả thì ?

 

Lại vì một chút tình cảm vô nghĩa đó mà lún sâu vũng bùn thể tự thoát !”

 

Cùng lúc chuyện, sự yếu ớt Thẩm Kiều còn nữa, giọng cô trong trẻo êm tai, hùng hồn mạnh mẽ, căn bản giống một sắp ch-ết mới chịu trọng thương.

 

Cho đến bây giờ, nếu Tô Hề còn hình thế sân thì đúng là cô quá ngu xuẩn !

 

“Thẩm Kiều... cô, phản bội ?”

 

tại ?

 

Tô Hề nghĩ mãi thông cũng tìm hiểu thêm nữa, cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo, c-ơ th-ể bắt đầu run rẩy ngừng.

 

Sự run rẩy là sợ hãi lo sợ, mà là...

 

Phẫn nộ!

 

Cô, g-iết !

 

Rõ ràng từng nếm trải mùi vị phản bội, rõ ràng từng phản bội hại ch-ết một !

 

Tô Hề ơi Tô Hề, tại cô...

 

Vẫn chịu nhớ lâu ?

 

Là vì mấy năm mạt thế gặp những cộng sự đáng để giao tâm cho nên khiến cô quên mất lòng hiểm ác !

 

“Hì hì...”

 

Thẩm Kiều thấp một tiếng, cô tùy ý ném chiếc túi gian Tô Hề nhét lòng sang một bên, dùng giọng điệu ban ơn giống như ban thưởng cho một con ch.ó nhỏ với một tên đàn em bên cạnh:

 

“Nhìn ngươi còn chút thuận mắt, những thứ ban cho ngươi đấy.”

 

“Hả?

 

Ồ ồ...

 

Cảm ơn!

 

Cảm ơn Kiều tỷ!

 

Cảm ơn Kiều tỷ ban thưởng!”

 

Tên đàn em lập tức quỳ xuống đất dập đầu, hai tay bưng túi gian như thấy bảo vật mà ngừng cảm ơn.

 

Ngay đó, Thẩm Kiều đầu tươi rạng rỡ về phía Tô Hề, cô cứ như vươn cánh tay trắng trẻo của , giọng điệu lười biếng:

 

“Tô Hề, cho phép chính thức giới thiệu bản một chút.

 

Xin chào, tên Thẩm Kiều, là của khu công nghiệp...”

 

“Lão bản mới, cũng chính là thủ lĩnh sở hữu quyền lực tương đương với Ôn Tả Đăng.”

 

Nhìn bàn tay nãy còn đan c.h.ặ.t lấy bàn tay , bước chân Tô Hề khựng , c-ơ th-ể ngả về phía .

 

Thẩm Kiều mắt vẫn là khuôn mặt rạng rỡ quen thuộc đó, y hệt như đầu tiên cô và Mục Vũ Thần gặp mặt, cô giày cao gót lênh khênh, vẻ mặt đầy kiều mị nhưng thiện ý chào hỏi cô:

 

“Chào, , cô tên là Tô Hề ?

 

Sau sẽ gọi cô là Tiểu Hề Hề nhé~ Cô thật sự xinh đấy, thích lắm...”

 

Lẽ nào Thẩm Kiều thực sự gia nhập khu công nghiệp?

 

Gia nhập tập đoàn l.ừ.a đ.ả.o và tổ chức buôn m-a t-úy ?

 

Không thể nào!

 

Rõ ràng trai cô vẫn còn giam giữ ở đây!

 

Rõ ràng thần sắc và nỗi đau khổ khi thuật ngày hôm đó là chân thực như !

 

Làm thể là giả chứ?

 

Làm thể...

 

Tô Hề chỉ cảm thấy trái tim một trận đau nhói, cảm giác phản bội đó khiến cô nhớ cảm giác kiếp đẩy bầy tang thi.

 

Cảm giác bạo nộ tăng vọt trong nháy mắt, trong c-ơ th-ể cô đột nhiên bùng phát một luồng năng lượng mạnh mẽ, ngay cả khí xung quanh cũng nổ những trận áp lực.

 

 

Loading...