“Cô... cô thực sự g-iết cô ?”
“Sao nào, Hắc lão bản ông đây là vì cô theo ông bao nhiêu năm cho nên thấy xót xa ?
Thứ cho thẳng, khuyên ông nhất nên thu cái lòng thương hại nhỏ nhoi , khu công nghiệp của chúng cần loại lương thiện .
Huống hồ cô còn là gián điệp phản bội ông, thương hại cô chính là tàn nhẫn với chính .”
Ngẩn nửa ngày, Ôn Tả Đăng mới lớn vỗ tay:
“Tốt!
Tốt!
Tốt!”
Hắn liền ba chữ “Tốt”, tán thưởng Tô Hề :
“Ta hề nảy sinh lòng thương hại với cô , chỉ ngờ thế mà còn phụ nữ thể tâm xà khẩu Phật tàn nhẫn như , hổ là thể mượn lực tới vị trí phó thủ, quả nhiên lầm cô, Tô Hề.”
Chương 992 Vẫn còn thở
“Hắc lão bản hài lòng là , dù chúng tiếp theo còn một đoạn đường dài cùng , thì đương nhiên vẫn tin tưởng lẫn mới .”
Nói xong, Tô Hề liền chỉ huy đàn em kéo xác Thẩm Kiều núi cho ch.ó ăn.
Xử lý xong việc mắt, cô mới xoay mở miệng với Bái Bác Thụy vẫn luôn cau c.h.ặ.t lông mày bên cạnh:
“Bái , đang nghĩ gì mà nhập tâm ?
Từ nãy đến giờ cứ lơ đãng, chẳng lẽ cũng giống Hắc lão bản, thủ đoạn của cho khuất phục ?”
“Ừm, đúng là cô cho khuất phục.”
Bái Bác Thụy trầm ngâm về hướng xác Thẩm Kiều khiêng , đó mới khẽ gật đầu:
“Nếu lão bản công nhận cô, thì đương nhiên cũng bất kỳ ý kiến gì với Tô tiểu thư, hy vọng thể hợp tác vui vẻ.”
“Hợp tác vui vẻ.”
Tô Hề giơ tay bắt tay với Bái Bác Thụy, lông mày và mắt đều , chỉ là nụ đó chạm tới đáy mắt.
“ chỉ ngờ lòng Tô tiểu thư lạnh lùng như , mới khu công nghiệp thể hiện thực lực tầm thường, chắc hẳn trở thành trợ thủ đắc lực của Hắc lão bản cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Phen đều chút lo lắng địa vị của giữ nổi , vạn nhất một ngày cô đè đầu cưỡi cổ thì ?”
Mặc dù là giọng điệu đùa, nhưng Tô Hề cảm thấy đối phương dường như hề đùa.
“Làm thể chứ, Bái theo Hắc lão bản lâu như , thể dễ dàng vượt qua ?”
“Cái đó thì nhất định...”
Bái Bác Thụy sâu Tô Hề một cái, :
“Chỉ là đôi khi tâm quá tàn nhẫn lẽ cũng là chuyện , dù chúng ai cũng rõ tương lai sẽ xảy chuyện gì, cô đúng , Tô tiểu thư?”
“Ừm?”
Tô Hề đôi mày liễu nhướn nhẹ, rút tay về mỉm :
“Vậy thì cái phiền Bái bận tâm, đa tạ nhắc nhở.
Bên còn việc, xin phép về .”
“Ừm, chuyện bên ký túc xá nữ tạm thời cần cô tiếp quản.
Tiểu Hề, thời gian cô thể sẽ rảnh rỗi một chút, đợi một thời gian nữa xử lý xong hết mới bàn giao với cô, vấn đề gì chứ?”
Trước khi , Ôn Tả Đăng đột ngột mở miệng với Tô Hề, ý đại khái là tạm thời sẽ giao thực quyền cho cô, đợi một thời gian nữa mới thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1165.html.]
Vừa Tô Hề cũng công việc của khu công nghiệp cùng với lũ thông đồng bậy, cho nên liền sảng khoái gật đầu đồng ý:
“Không vấn đề gì Hắc lão bản, khi nào ông cần giúp cứ bảo là , về xử lý cho xong chuyện biệt thự của Thẩm Kiều .”
“Được, cô .”
Nghe , Tô Hề lúc mới xoay rời , bước chân sải phần nhanh hơn lúc đến một chút, giống như đang vội vàng về biệt thự .
Mà hành động như trong mắt Ôn Tả Đăng, đầy ý vị sâu xa...
Tô Hề bước nhanh về biệt thự, cô mở rộng thần thức của , cố gắng bao phủ lấy cả ngọn núi phía , quan sát vị trí đám đàn em vứt xác Thẩm Kiều.
Cô hề vội vàng hành động, mà ở phòng khách biệt thự đang suy tính điều gì.
Vì động tác nhẹ, cho nên hề kinh động đến hai Vương Giai Di và Trần Nhược Linh.
Tô Hề nhớ rõ lúc Thẩm Kiều mới đưa tới từng với cô, Hắc lão bản thể trong vòng mười phút khi tắt máy chiếu vẫn thấy hành động của cô .
Đối phương là dị năng gì Thẩm Kiều rõ, nhưng cô rõ trong vòng mười phút tuyệt đối khinh suất hành động.
Qua phán đoán, Tô Hề cho rằng hạng dị năng thông qua máy chiếu mới thể giám sát, mà là đôi mắt.
Nếu đoán lầm, dị năng của Ôn Tả Đăng thể là trong một thời gian nhất định khi đôi mắt thấy đối phương thì thể định vị đối phương, hơn nữa giám sát cử động của đó.
Cho nên...
Hiện tại cô vẫn thể hành động, một bước cũng !
Tô Hề nắm c.h.ặ.t hai tay tựa sofa nhắm mắt, trông giống như đang nghỉ ngơi thực là đang tính toán đối sách tiếp theo trong lòng.
Thẩm Kiều...
Cô nhất định trụ vững, nhất định, nhất định kiên trì đấy!
Mười phút, chỉ mười phút mà thôi...
Mười phút trôi qua, nhất định sẽ lập tức tìm cô !
Khóe môi Tô Hề vì khô khốc mà nổi lên một lớp da mỏng, cô c.ắ.n môi vô thức nắm c.h.ặ.t ngón tay.
Năm phút...
Ba phút...
Một phút...
Sắp , sắp !
Tô Hề ngừng lẩm nhẩm thời gian trong lòng, lông mày khẽ nhíu thầm than:
“Thẩm Kiều, cô nhất định cảm nhận chứ, nhát d.a.o găm nãy đ-âm hề tổn thương đến bộ phận hiểm yếu!”
Tim, động mạch chủ, mạch m-áu... những yếu tố thể gây t.ử vong đều cẩn thận và chuẩn xác tránh hết !
Cho nên...
Thẩm Kiều sẽ ch-ết, ít nhất là trong thời gian ngắn sẽ .
mặc dù , vết thương của cô nghiêm trọng, bắt buộc nhanh ch.óng cứu về.
Mười giây... ba giây... một giây!
Giám sát kết thúc!
Tô Hề đột ngột mở bừng đôi mắt, cô từ sofa nhảy dựng lên chạy về phía cửa sổ tầng hai biệt thự, trong lúc đó cũng quên lấy một tấm Tật Phong Phù từ trong gian dán lên mắt cá chân.
Ngoài sự giám sát dị năng của Hắc lão bản, trong khu công nghiệp khắp nơi còn dày đặc camera và tuần tra, cô tìm cách tránh khỏi tầm mắt.