“Hôm nay... cô định khai ?”
“Khai cái gì?
là ai chỉ thị ... khụ khụ... các , các tin ?”
Giọng của Thẩm Kiều nhỏ hơn nhiều, chuyện vài câu ho một trận, khiến thấy mà đau lòng.
Ngay khi Tô Hề đang cân nhắc xem nên dùng đạo cụ gì để trừng phạt Thẩm Kiều mà để cô chịu đau đớn, thì một trận tiếng bước chân từ phía truyền tới...
Tô Hề đột ngột đầu , phát hiện tên đàn em áo đen cách đó xa đang cung kính chào hỏi một nhóm .
Mà , chính là Ôn Tả Đăng và Bái Bác Thụy.
Hỏng ...
Trong lòng cảm thấy , Tô Hề nhíu mày dùng dư quang liếc Thẩm Kiều yếu ớt, c-ơ th-ể vô thức chắn cửa phòng giam.
“Hắc lão bản, ông tới đây?”
Khi đối mặt với Ôn Tả Đăng, Tô Hề bao giờ sử dụng kính ngữ, càng thói quen khúm núm khác.
“Hì hì, tới xem cô xử lý thế nào Tiểu Hề.”
Ôn Tả Đăng cũng thèm để ý đến thái độ của Tô Hề, vô cùng thành thục thiết gọi tên Tô Hề, nghiêng đầu dùng ánh mắt hiệu phía lưng Tô Hề, :
“Thế nào, cô khai trong khu công nghiệp còn những gián điệp nào ẩn nấp ?”
“Tạm thời vẫn .”
Tô Hề trả lời một cách kiêu ngạo siểm nịnh.
“Hừ.”
Nghe , Ôn Tả Đăng hừ lạnh một tiếng khinh bỉ :
“Theo lâu như thế mà là hạng ăn cháo đ-á bát, phản bội chính là phản bội cả khu công nghiệp, uổng công vẫn luôn tin tưởng cô như !
Nào, Tiểu Hề cô tránh , xem bắt buộc đích thẩm vấn cô một phen!”
C-ơ th-ể Tô Hề nhường sang một bên, khóe môi mím nhẹ khẽ :
“Hắc lão bản, chính vì các quá thuộc e là mới càng dễ hỏi câu trả lời, là...”
Chưa đợi Tô Hề xong, Bái Bác Thụy ngắt lời tiếp theo của cô.
“Tô tiểu thư xin cô hãy hiểu cho một điểm, nếu lão bản đích thẩm vấn thì cứ để lão bản thẩm vấn, cô cần nhiều, chỉ cần sang một bên là .”
“Cái phiền Bái lo lắng, đương nhiên ý định của riêng , cũng sẽ tôn trọng quyết định của lão bản.”
Tô Hề lạnh lùng liếc Bái Bác Thụy một cái, giọng điệu mở miệng cho lắm.
Cô ghét khác dạy việc, nhất là còn là con quỷ tận việc .
“Thẩm Kiều, ngờ chứ gì, cô cũng ngày hôm nay!”
Ôn Tả Đăng tới mặt Thẩm Kiều chán ghét chằm chằm cô, giọng điệu âm hiểm:
“Ôn Tả Đăng đối xử với cô tệ chứ Thẩm Kiều, cho dù nuôi một con ch.ó cũng nên nuôi cho nó thuần , mà cô dám phản bội ?
Cô ở trong khu công nghiệp lâu như , chắc cũng tính khí của .
Nói , trong khu công nghiệp còn gián điệp nào nữa, nếu bây giờ thành thật cho , chừng sẽ nể tình cô từng công cứu mà tha cho cô một mạng.”
“Sống ch-ết, tất cả ở một suy nghĩ của cô thôi.”
Thẩm Kiều ngửa đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn rạng rỡ như ánh mặt trời lúc trắng bệch, cô đột nhiên rạng rỡ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1163.html.]
“Hắc lão bản, ồ đúng, nên gọi ông là kẻ thù Ôn Tả Đăng mới .
Bây giờ trai trốn thoát thành công , chẳng còn gì sợ...
Lẽ nào ông vẫn cho rằng sẽ cung cấp thông tin cho ông ?
Đối xử với tệ...
Hì hì hì, câu cũng nực đến mức ly kỳ.
Cái gọi là đối xử tệ của ông, chính là lừa gạt đồng bào của , g-iết ch-ết cộng sự của , suýt chút nữa hại ch-ết trai !”
“Xem dùng miệng là thông .
Đã , giữ cái mạng của cô còn tác dụng gì?”
Ôn Tả Đăng tùy ý cầm một con d.a.o găm bên cạnh lên, lưỡi d.a.o sắc bén ngay cả trong hầm tối mịt mù cũng thể thấp thoáng thấy ánh bạc lấp lánh của nó.
Hắn cứ như tùy ý đặt trong tay nghịch ngợm ướm thử, miệng còn lẩm bẩm:
“Cô cô theo lâu như ... chắc là rõ nhất thủ đoạn của .
Con vô cùng căm ghét kẻ phản bội, tất cả những kẻ từng phản bội kết cục thế nào cô còn rõ hơn .
Nói thật, cầm d.a.o đối với ân nhân cứu mạng của như thế ... ngay cả cũng sẽ chút đành lòng đấy.
Đáng lẽ cô thể sống sót, cũng cho cô cơ hội, nhưng cô trân trọng mà...”
Nói xong, Ôn Tả Đăng còn đầy hứng thú Tô Hề hỏi:
“Tiểu Hề, cô xem, đối mặt với loại phản đồ chúng nên thế nào?
Nhất là đây còn là kẻ lúc sỉ nhục cô, chà đạp cô, cô hận cô ?
Ở đây nhiều đạo cụ như , thì do cô quyết định phương pháp xử t.ử cô .”
Tô Hề chỉ cảm thấy huyệt thái dương giật giật, cô ngờ Ôn Tả Đăng thế mà đột ngột hỏi ý kiến của !
“Xin Hắc lão bản, là sơ suất của .
Rõ ràng chuyện giao cho là , nhưng khiến cô sự thật trong thời gian nhanh nhất, kết quả cần ông đích tới đây thẩm vấn.”
Trước tiên là mang tính tượng trưng vơ vấn đề về phía một chút, đôi khi sự khiêm tốn cần thiết thể giảm bớt nhiều rắc rối, nhất là lúc đang là thời khắc sinh t.ử của Thẩm Kiều.
Cúi đầu một chút thôi mà, Tô Hề sẽ coi những vật ngoài nặng hơn cộng sự của .
Mặc dù cô sẽ cố ý hèn mọn Ôn Tả Đăng, nhưng lúc thì cả.
Nghe Tô Hề như Ôn Tả Đăng chút bất ngờ, trầm ngâm về phía Tô Hề, dường như đang đợi lời tiếp theo của cô.
Thấy , Tô Hề mặn nhạt mở lời:
“Cho nên Hắc lão bản, nếu chuyện là do xử lý , lý cũng nên để giải quyết những việc hậu kỳ...”
Chương 991 Thẩm Kiều ch-ết ?
“Hì hì...”
Ôn Tả Đăng xổm xuống mặt Thẩm Kiều, tay cầm con d.a.o vỗ mạnh hai cái lên mặt cô, giọng điệu nhanh chậm :
“Thật là uổng phí một phen ý của .
Cô xem cô vất vả lắm mới leo lên vị trí , kết quả thế mà là gián điệp của cảnh sát?
Thẩm Kiều, để vùng bên cạnh mà liều mạng cứu , cô giấu cũng sâu thật đấy.”
Nói xong, đặt con d.a.o lên khóe mắt Thẩm Kiều khẽ ướm thử hai cái, mũi d.a.o chỉ cách nhãn cầu của cô vài milimet, giống như giây tiếp theo là thể đ-âm xuyên nhãn cầu đối phương, và tàn nhẫn khoét nhãn cầu !