“Mới bấy nhiêu hình phạt mà chịu nổi , nếu giữ mạng ngươi còn chút tác dụng, tin tình báo từ miệng ngươi chúng vẫn lấy , thì bây giờ ngươi sớm xuống địa ngục , hừ.
Đã ngất thì tạm thời tha cho ngươi một , dù ngày tháng của chúng còn dài lắm...”
Nói xong, cô xoay định rời .
Quả nhiên, dự đoán của Tô Hề là chính xác.
Ngay khi cô rời đầy nửa phút, tên đàn em áo đen cách đó xa chạy nhỏ bước tới, Tô Hề với vẻ mặt nịnh nọt, :
“Tô lão bản, ngài...
đây là xử lý xong ?”
Hắn còn vô thức nghiêng về phía lưng Tô Hề.
“Ừm, buổi hỏi chuyện hôm nay đến đây thôi, ở cái nơi rách nát lâu quá nên đau đầu, mùi vị ở đây thật sự khó ngửi.”
Tô Hề giả vờ chán ghét giơ tay phẩy phẩy mũi, là bộ dạng của một kẻ mới thượng vị thành công cao cao tại thượng.
“Thì là ...”
Tên đàn em áo đen phát hiện Thẩm Kiều đầy vết thương ngất xỉu đất mới thu hồi tầm mắt, tiếp tục với Tô Hề:
“ thấy Kiều tỷ...
đúng, ngài xem cái trí nhớ của .
tên tù nhân bây giờ ngất chắc chứ?
Hắc lão bản lát nữa sẽ tới xem, Tô lão bản ngài thể chú ý một chút, vạn nhất...”
“Vạn nhất cái gì?
Ngươi cảm thấy việc vấn đề ?”
Áp lực của Tô Hề tỏa quá mạnh, tên đàn em áo đen chỉ cảm thấy dường như một luồng sức mạnh nào đó chế trụ, chút căng thẳng :
“Vạn nhất... vạn nhất...
ý của là vạn nhất Hắc lão bản tới phát hiện còn nữa thì vui thì !
Tô lão bản, hề ngài việc vấn đề, dám nghi ngờ ngài chứ?”
“Ừm.”
Thu hồi sự áp chế , Tô Hề khẽ gật đầu trả lời:
“Yên tâm , cô ch-ết , mạng lớn lắm.
chẳng qua là trừng phạt nhẹ một chút thôi, tay chừng mực, đến mức khiến ch-ết ngay như .”
“Vậy thì , thì , dù Hắc lão bản cũng tự thẩm vấn, chúng cứ giữ cái mạng hèn của cô .
Vậy Tô lão bản, ngài bây giờ định rời ạ?”
Thấy tên đàn em áo đen vẻ tin lời giải thích của , Tô Hề cũng khó nữa.
“Đợi Hắc lão bản tới xử lý , về đây.”
“Được ạ, để đưa ngài ngoài, Tô lão bản.”
Trước khi , Tô Hề đầu thoáng qua nơi cuối hầm tối tăm, nơi đó Thẩm Kiều đang hôn mê bất tỉnh.
Chắc là...
Sẽ chứ?
Mặc dù lúc Tô Hề cứu ngoài, nhưng kế hoạch tiến hành đến bước , cô bắt buộc nhẫn nhịn.....
Ngày hôm , Tô Hề theo lệ cũ giống như hôm qua tới địa lao.
Bất kể suy nghĩ thực sự trong lòng thế nào, ít nhất về mặt ngoài cô vẫn giả vờ như ngày ngày tới khảo vấn.
Lần canh cửa vẫn là tên đàn em áo đen đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1162.html.]
“Tô lão bản, ngài tới ạ?”
“Ừm.”
Tô Hề gật đầu cũng định trò chuyện nhiều, nhấc chân định trực tiếp , ngờ tên đàn em áo đen ngăn .
“Tô lão bản, là để đưa ngài trong nhé.
Cái nơi bẩn thỉu lắm, âm khí cũng nặng, quan trọng nhất là bên trong địa hình phức tạp, dễ lạc đường.”
“Ồ?”
Tô Hề nhướng mày, cô buồn tên đàn em đang tỏ vẻ quan tâm , mở miệng:
“Trí nhớ của thực cũng khá , bình thường sẽ lạc đường , cần phiền cùng thêm nữa, tự là .”
“Không , Tô lão bản, vẫn là để đưa ngài .
tương đối thông thuộc đường sá, ngài vạn nhất lạc đường cũng chịu trách nhiệm ?
Mong ngài thông cảm cho công việc của hạng lớp như chúng ...”
Tên đàn em áo đen nhanh chậm giải thích, lời lẽ ý định nhượng bộ.
Giống như nếu theo thì tuyệt đối sẽ cho cô .
Tô Hề khoanh tay ng-ực gì, cô đ-ánh giá đối phương một lượt từ xuống , trong vẻ mặt bồn chồn của gã áo đen, cô khẽ một tiếng:
“Hì hì...
Được thôi, thì phiền , dẫn đường .”
“Được, ạ.”
Tên đàn em áo đen thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt đó của Tô Hề chằm chằm, trong lòng thực sự chút lạnh lẽo, chỉ sợ đối phương hỏi điều gì đó.
Tuy nhiên, mặc dù Tô Hề hỏi, nhưng nghĩa là cô phát hiện điều gì!
Rất rõ ràng, tên là do Ôn Tả Đăng hoặc Bái Bác Thụy phái tới giám sát cô, cho nên mới cố chấp đòi theo .
Giống như hôm qua , cô mới dứt lời rời , tên đàn em ngay đó lạch bạch chạy tới, giám sát thì cô tin.
Chương 990 Xử lý
“Nếu thông thuộc nơi như , thì cho , tình trạng của Thẩm Kiều hôm nay thế nào ?”
Vừa Tô Hề tùy ý hỏi thăm.
“Báo cáo Tô lão bản, hôm qua tới xem cô , tình trạng c-ơ th-ể cô vẻ lắm, mãi đến rạng sáng mới tỉnh , hơn nữa nhiều vết bầm tím.”
Tên đàn em áo đen dẫn đường bên cạnh, miệng còn chút sùng bái :
“Nói đến đây thể khâm phục Tô lão bản một chút, ngài thể khiến cô thương nặng như mà vẫn thể nhanh ch.óng khôi phục ý thức thế?
Sáng nay lúc tới xem phát hiện cô thế mà thể tự dựa tường mà di chuyển !”
“Đã là giữ một mạng, ch-ết thì ?”
“Ngài đúng lắm.”
Hai cứ như trò chuyện bâng quơ tới nơi sâu nhất của địa lao.
Vừa mới tới gần phòng giam, Tô Hề liền thấy Thẩm Kiều với khuôn mặt yếu ớt đang tựa góc tường.
“Anh lui xuống , ở đây vẫn cứ giao cho xử lý.”
“Được ạ, việc gì ngài nhớ gọi nhé.”
Nhận mệnh lệnh, tên đàn em áo đen lệnh lui về phía lối cách đó xa.
“Loảng xoảng...”
Tiếng cửa sắt vang lên đặc biệt ch.ói tai trong bóng tối, Tô Hề nhíu mày bước phòng giam đầy mùi hôi thối, cụp mắt Thẩm Kiều đang đất.