“Vô hình trung, cơn giận trong lòng cũng tan biến hơn phân nửa.”
“Đó chẳng là vì thích Vũ ca ~"
Tần Nhu nhỏ giọng một câu, đó đỏ mặt.
“Được , , Nhu Nhu em, trách Nguyệt Nhi nữa là ."
Nói xong xua tay một cái, hất cằm về phía Hạ Lệ:
“Cô, qua đây."
“Hả?
Em... em ?"
Đột nhiên gọi tên, Hạ Lệ giật nảy , cô quên mới thuật nguyên văn lời Ngô Vũ mặt Tô Hề.
Hạ Lệ lề mề tới, thầm nghĩ:
“Tên Ngô Vũ chắc thù dai đem b-ia đỡ đ-ạn đầu tiên đấy chứ?”
Một Tô Hề đắc tội nổi, một Dương Nguyệt Nhi là trong lòng , thì chỉ còn thôi...
dù cam lòng, Hạ Lệ cũng chỉ thể kiên trì tới mặt Ngô Vũ và Tần Nhu, cẩn thận :
“Vũ ca... ngài, ngài tìm em việc gì ạ?"
“Cô là cái... tên gì nhỉ?"
“Cô tên là Hạ Lệ, Vũ ca."
Tần Nhu vội vàng trả lời.
“Ồ đúng, Hạ Lệ, cô chẳng bình thường quan hệ với Nguyệt Nhi , Nguyệt Nhi ngã đất mà cô đến một cái liếc mắt cũng thèm thế?"
“Em... em dám bừa Vũ ca!
Nếu sự cho phép của ngài, em dám tự tiện hành động!
Mọi chuyện đều theo sự chỉ huy của Vũ ca..."
“Hừ!"
Ngô Vũ nheo mắt hừ lạnh:
“Vừa mặt con khốn Tô Hề , khi liệt kê những lời thì thiếu một chữ nào cơ mà, trí nhớ như mà việc ở đây thì đúng là uổng phí tài năng .
Lúc lời , nãy nghĩ tới chuyện ít vài câu?"
“Em... em..."
Hạ Lệ sợ đến mức “bùm" một tiếng quỳ xuống, cô sợ hãi chắp tay:
“Xin Vũ ca, em cũng là bất đắc dĩ thôi ạ!
Xin xin , đều là của em, ngài trừng phạt em thế nào em cũng chấp nhận!"
“Vũ ca, cô ..."
Thấy Tần Nhu dường như gì đó, đợi cô hết câu Ngô Vũ ngắt lời.
“Được Nhu Nhu, em gì, bây giờ tâm mà trừng phạt một con lợn con."
Ngô Vũ vỗ vỗ tay Tần Nhu tiếp:
“Được , Nguyệt Nhi bây giờ đang đất mà mau đỡ cô dậy?
Đưa cô phòng bên trong nghỉ ngơi chăm sóc cho , chuyện gì thì gọi bác sĩ trực tiếp tới.
Nếu Nguyệt Nhi vấn đề gì... cô hiểu mà."
“Dạ , em hiểu em hiểu!
Vũ ca, cho dù ngài em cũng sẽ chăm sóc cho Nguyệt Nhi!
Ngài yên tâm, em tuyệt đối để cô xảy vấn đề gì ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1156.html.]
Hạ Lệ vội vàng dập đầu thật mạnh xuống đất, thiếu điều khắc hai chữ “hèn mọn" lên mặt nữa thôi.
“Ừm, ."
Ngô Vũ tùy ý đáp một câu tiếp tục nắm tay Tần Nhu bắt đầu táy máy.
Nhận lệnh, Hạ Lệ thở phào nhẹ nhõm, cô theo bản năng liếc về phía Tần Nhu một cái, đó nhanh ch.óng dời tầm mắt, vất vả đỡ Dương Nguyệt Nhi đang hôn mê dậy, về phía phòng khách.
“Nhu Nhu, hôm nay tâm trạng , em định dỗ dành thế nào đây?"
Ánh mắt Tần Nhu đầy vẻ dâm tà, một bàn tay cũng bắt đầu sờ soạng cô.
Tần Nhu nén sự chán ghét trong mắt, cô nở một nụ dịu dàng, nắm ngược bàn tay yên phận của Ngô Vũ, khẽ đáp:
“Vậy Vũ ca Nhu Nhu dỗ dành thế nào đây~ Vũ ca , hôm nay Nhu Nhu đều theo hết."
Bộ dạng còn chút hình tượng nào của ngày thường nữa?
“Hắc hắc, hôm nay chúng tiếp tục chuyện xong lúc ...
Vừa nếu Nguyệt Nhi tới phá đám, chúng tiến hành đến bước nào nhỉ?"
Ngô Vũ khỉ gấp ôm lấy vòng eo thon của Tần Nhu, cái miệng đầy dầu mỡ cứ thế ghé sát mặt cô.
“Vũ ca thì là ..."
Tần Nhu thầm c.ắ.n răng, cuối cùng vẫn duyên sà lòng Ngô Vũ.
Hai cứ thế ôm gặm nhấm phòng khách bên trong...
——
“Hề tỷ, chị rốt cuộc thế nào mà khiến Dương Nguyệt Nhi và Ngô Vũ khuất phục ?
Chị , con mụ Dương Nguyệt Nhi đó ngày thường ở trong ký túc xá hống hách quen , chính là vì tên Ngô Vũ đó chống lưng phía đấy."
Vương Giai Di theo Tô Hề khỏi khu vực sỉ nhục phụ nữ , đến giờ cô vẫn hiểu chuyện gì xảy .
“Bây giờ chị là trợ thủ của khu công nghiệp, còn về việc mà lên vị trí đó thì phức tạp, một chốc một lát lẽ khó mà giải thích rõ ràng cho em , Giai Di.
Em cho chị nơi Nhược Linh việc ở ?
Bây giờ đưa chị qua đó, chúng đón Nhược Linh về luôn."
“Cái gì!"
Nghe lời Tô Hề , Vương Giai Di kinh ngạc kêu lên, đó cô giống như chú mèo sai chuyện mà bịt miệng, hạ thấp giọng :
“Hề tỷ, chị chị thành trợ thủ của khu công nghiệp ?
mà... nhưng mà..."
Ánh mắt Vương Giai Di Tô Hề chút phức tạp, bộ dạng thôi đó giống hệt như một đứa trẻ sợ đắc tội với lớn.
Nhận sự lo lắng của đối phương, Tô Hề thở dài một tiếng buông tay Vương Giai Di , cô nghiêm mặt :
“Giai Di, nếu em gì thì cứ thẳng , cần e ngại."
Chương 985 Sẽ đổi
“Hề tỷ, em..."
Vương Giai Di nhăn nhó mặt mày Tô Hề, cô những lời sắp thể sẽ khiến Tô Hề tức giận, nhưng cô nên những lời .
“Không , em ."
Thấy Tô Hề dừng bước như , Vương Giai Di c.ắ.n răng, cuối cùng hạ quyết tâm :
“Hề tỷ, cấp cao của khu công nghiệp đều là , trợ thủ cũng .
Chị... chị trở thành trợ thủ của khu công nghiệp, liệu chị chuyện giống như bọn họ ?
Không, đúng...
Nếu chị giúp khu công nghiệp việc thì bọn họ thể tha cho chị ?"