“Ngài đưa ai cũng , tuyệt đối sẽ can thiệp gì hết!
Ngay cả khi ngài đưa bộ trong ký túc xá , cũng sẽ nửa lời."
Ngô Vũ quả thực quán triệt triệt để đạo lý “kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt".
Dù trong lòng hận đến thấu xương, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ cung kính, ngoan ngoãn theo Tô Hề.
Tô Hề nhướng mày, khẽ một tiếng:
“Ừm, những khác thì cần, Vương Giai Di sẽ theo bên cạnh , cần đến đây báo danh nữa."
“Được, ."
Nói xong, Tô Hề về phía Vương Giai Di.
kịp mấy bước, phía truyền đến một giọng dịu dàng thắm thiết——
“Tiểu Hề, thật quá, ngờ trở thành trợ thủ của khu công nghiệp, xem ông trời quả nhiên sẽ chiếu cố lương thiện."
Giọng điệu , ngoài Tần Nhu thì còn ai khác.
Tô Hề khựng bước, khẽ nghiêng đầu liếc Tần Nhu:
“Hình như cô chút hiểu lầm , là lương thiện , Tần tiểu thư~"
Giọng của cô nhanh chậm, trong ngữ khí mang theo sự xa cách nhàn nhạt.
, hai vốn dĩ chẳng thiết gì, cùng lắm chỉ coi là lạ từng với một hai câu mà thôi.
Có lẽ cảm nhận sự lạnh nhạt của Tô Hề, Tần Nhu kìm mà c.ắ.n môi , đôi mắt vô tội ngấn lệ Tô Hề, giọng nhỏ nhẹ thủ thỉ.
“Tiểu Hề, tớ thật lòng mừng cho ...
Tớ vẫn còn trách bọn tớ lúc đó giúp .
chẳng tớ về phía ?
Trong phòng tối tớ tố cáo , tớ cũng luôn giúp , ... bây giờ đang giận tớ ?"
Vừa Tần Nhu quả thực với Dương Nguyệt Nhi mấy câu đại loại như “ thế quá đáng quá ", nhưng cũng chỉ dừng ở đó mà thôi.
Cô thậm chí còn chẳng hề ngăn cản, mà giờ đây còn mặt dày chạy tới tìm để ?
Tô Hề khỏi lạnh, cô Tần Nhu đang vẻ mặt đầy ủy khuất, cau mày :
“Cô đừng dùng ánh mắt đó , đàn ông, hứng thú với phụ nữ .
Cái bộ dạng của cô nên dành cho Ngô Vũ ca ca của cô thì sẽ đắc dụng hơn đấy, với thì vô dụng thôi, ăn bộ .
Còn nữa..."
Tô Hề đột nhiên xoay áp sát tai Tần Nhu, đè thấp giọng xuống mức cực thấp.
“ với cô , đừng tính kế lên .
cô mục đích gì, đơn thuần là đắc tội với ai.
nể tình đây cô còn chút tâm tư giúp , tạm thời tính toán với cô.
Con mà... ghét nhất là khác tính kế.
Đây là thứ hai cảnh cáo cô, hãy nhớ kỹ lấy."
Nói xong, Tô Hề rời trong ánh mắt kinh ngạc của Tần Nhu, để một Tần Nhu ngẩn ngơ tại chỗ....
“Hề tỷ, Hề tỷ chị chứ?"
Nhìn thấy Tô Hề tới, Vương Giai Di vội vàng dậy đón lấy, cô lo lắng nắm tay Tô Hề tới lui.
“Vừa em thấy nhiều vây quanh chị như , em thực sự qua giúp chị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1154.html.]
chị dặn em dù chuyện gì xảy cũng rời , nếu sẽ gây rắc rối cho chị.
Em lời , nên em dám qua đó.
cách xa, em thực sự lo cho chị lắm!"
Chương 983 Mục đích của Tần Nhu
“Chẳng chị vẫn bình an vô sự ?
Em đừng lo lắng vớ vẩn, Giai Di."
Tô Hề kéo Vương Giai Di sang một bên xuống trả lời.
Vị trí , góc và thính lực của bình thường quả thực khó thấy bên rốt cuộc xảy chuyện gì.
“ mà...
Hề tỷ, em chỉ thấy một đám vây quanh chị, hơn nữa đám Dương Nguyệt Nhi cũng qua đó!
Đám đó tuyệt đối ý , chị chịu khổ gì ?
Em... hình như em thấy chị đ-ánh nh-au với , chị thương ?
Bây giờ em còn nào nữa, một cũng .
Hề tỷ, chị và Nhược Linh chính là những cuối cùng của em, em thể các chị xảy chuyện !
Tuyệt đối... tuyệt đối thể..."
Khi câu , trong ánh mắt của Vương Giai Di bùng lên một sự kiên định, giống như là hối hận, một sự kiên quyết tuyệt đối để vết xe đổ...
Thấy đối phương như một chú mèo con, trái tim Tô Hề như tan chảy.
Cô giơ tay xoa đầu đối phương, nhẹ giọng dỗ dành:
“Chị , những kẻ đó chị giải quyết .
Giai Di, cần lo lắng chịu khổ nữa, em cũng tuyệt đối sẽ mất , yên tâm ."
“Hề tỷ, chị giải quyết bọn họ hết ?"
Vương Giai Di thể tin nổi Tô Hề, cô dám tin mấy ngày còn cưỡng ép đưa mà thể kháng cự, giờ đây giải quyết cả Ngô Vũ!
“Ừm, từ hôm nay em cần đến đây việc nữa, cùng Nhược Linh theo bên cạnh chị giúp chị việc là ."
Tô Hề kéo Vương Giai Di dậy, dắt cô về phía cửa.
“Đi thôi, về với chị , tình hình cụ thể đợi khi về chị sẽ kể chi tiết cho em ."
“A?"
Vương Giai Di Tô Hề kéo dậy rõ ràng vẫn còn ngơ ngác.
Dù hiểu cụ thể xảy chuyện gì, nhưng cô vẫn chọn ngoan ngoãn theo Tô Hề, suy nghĩ đến hậu quả nếu đối phương dối mà cứ thế rời .
Trong lòng cô, lời của Tô Hề từ lâu trở thành một sự tồn tại đáng tin cậy, cô thể chút cố kỵ, vô điều kiện lựa chọn tin tưởng đối phương.
“Ồ, !
Em !"
“Ngoan~"
Tô Hề quên khen ngợi Vương Giai Di một câu, giống như một chị cả đang dỗ dành đứa trẻ.
Hai cứ thế phớt lờ những khác, thản nhiên bước khỏi nơi việc, để ý đến Ngô Vũ đang đầy mặt tức giận, nghẹn khuất và Tần Nhu đang nhíu mày với gương mặt đờ đẫn.
“Hề tỷ... cái đó, chị biểu cảm của bọn họ kìa..."
Vương Giai Di cẩn thận chọc chọc cánh tay Tô Hề, hiệu cho cô đám phía đang sắc mặt cực kỳ khó coi.