“Hạ Lệ ngập ngừng thuật bộ những lời Ngô Vũ .”
Mỗi khi cô thốt một chữ, sắc mặt Ngô Vũ đen thêm vài phần.
“Ừm, .
Xem cô nhớ rõ như , tạm thời tính toán với cô.
Nếu còn ... hừ hừ.”
Tô Hề hết câu, mà đầu Ngô Vũ mặt mày u ám, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:
“Cán bộ Ngô, những lời đó đều là do ?
Không còn nhớ nhỉ, dù đây... là nhớ .”
Trong lòng Ngô Vũ căm hận vô cùng, ngờ Tô Hề mồm mép linh hoạt như , cho một sự kết thúc dứt khoát thì thôi, còn bêu rếu mặt như thế , rõ ràng là định tiếp tục đùa giỡn , thật là đáng ghét đến cực điểm!
ngoài mặt hề biểu lộ , mà ngẩng đầu về phía Bái Bác Thụy, thái độ cung kính :
“Ông chủ Tô, ông chủ Bái, những lời đó quả thực là do sai, nhưng lúc đó chuyện ông chủ Tô trở thành phó thủ lĩnh, cái gọi là ' tội', nghĩ đạo lý hai vị chắc chắn đều hiểu.
Vả , tận tâm tận lực, thành khẩn việc cho khu bấy nhiêu năm nay, công lao thì khổ lao chắc chắn là chứ?
Những lời nh.ụ.c m.ạ như là chút tổn thương lòng em ?”
Nói đoạn, dừng một chút Tô Hề tiếp tục:
“Tô tiểu thư, ngài hiện giờ mới nhậm chức, nếu ngày đầu tiên đem thành viên kỳ cựu khai đao, chuyện ... chút thích hợp .
Ngài là thông minh, khu vẫn cần những nguyên lão như chúng việc mà, ông chủ Đen nhất định cũng hy vọng xảy sai sót gì, và ngài cũng cần sự ủng hộ của những khác để thu phục lòng , ngài thấy đúng ?”
Chương 981 Quỳ xuống xin
Tô Hề trầm ngâm Ngô Vũ một cái, thầm nghĩ:
“Thằng cha cũng khá mồm mép đấy, dám lấy Ôn Tả Đăng ép cô ?”
Hừ, cũng xem Tô Hề cô thèm để tâm đến cái của Ôn Tả Đăng !
“Cán bộ Ngô quả là ăn , đúng là một lòng hướng về khu nhỉ?
Sao nào, còn cần cảm ơn ?
Cảm ơn nhắc nhở để chú ý một chút?”
Nói đến đây, Tô Hề đột nhiên nghiêm giọng:
“Anh đang dạy việc đấy ?”
“Bốp!”
Ngay đó, cô vung cánh tay dài, một luồng kình phong lao thẳng về phía Ngô Vũ với tốc độ cực nhanh!
Tiếng tát vang dội, luồng chưởng phong vô hình tát thẳng mặt Ngô Vũ, Tô Hề cứ thế cách vỗ cho một cái tát nảy lửa!
Ngô Vũ thậm chí còn kịp phản ứng, mặt đ-ánh đến sưng vù...
“ cần dạy việc ?
Ông chủ Đen chọn dùng , thì tự nhiên là điểm hơn , hơn nữa còn là điểm mà cả đám các đều thể so bì .
Nực , lấy ông chủ Đen đe dọa ?
Anh thật sự tưởng là dễ bắt nạt ?
Đừng là một Ngô Vũ , hôm nay dù g-iết sạch tất cả các , ông chủ Đen cũng sẽ quở trách lấy nửa lời, tin ?”
Dưới ánh mắt phẫn nộ, kinh ngạc xen lẫn kinh hoàng của Ngô Vũ, Tô Hề lạnh một tiếng:
“Không tin?
Vậy ngại cho các thử xem, để xem đó ông chủ Đen rốt cuộc trừng phạt nhé?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1152.html.]
Hơn nữa...
Cho dù ông chủ Đen trừng phạt thì ?
Dù ch-ết còn , nhưng các ... ch-ết mặt !”
“Cô... cô...”
Ngô Vũ tức đến mức nên lời, lúc giống như Dương Nguyệt Nhi nhập , hồi lâu chỉ thể thốt một chữ “cô”.
“Đừng cô với chả , mệt lắm.”
Tô Hề sang Bái Bác Thụy :
“Ngài Bái, xin hỏi hạng phạm thượng như ... thì xử lý thế nào đây?”
“Ông chủ Bái!
Ngài thể như !
Không thể để mặc cô bậy như thế!
Anh em trong khu đều là theo chân ông chủ Đen từng bước lên, thể để một phụ nữ mới đến mưa gió chứ?
Một chịu phạt thì , nhưng chỉ sợ tổn thương lòng của các em khác thôi!
Ông chủ Bái, ngài hãy suy nghĩ kỹ ạ...”
Thấy Tô Hề mà hỏi ý kiến của Bái Bác Thụy, Ngô Vũ cuối cùng cũng yên nữa.
Trong khu ai mà thủ pháp hành hạ của Bái Bác Thụy là thống khổ nhất?
Cho dù ch-ết cũng rơi tay Bái Bác Thụy, huống chi hiện tại vẫn ch-ết.
Ngô Vũ kích động gào lên với Bái Bác Thụy, lời lẽ khẩn thiết kịch liệt, khiến khỏi động lòng.
“Ừm...”
Bái Bác Thụy suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn thản nhiên thương lượng với Tô Hề:
“Tô tiểu thư, cô quả thực mới nhậm chức hai ngày, nhiều vẫn rõ phận hiện tại của cô.
Nếu trực tiếp trừng phạt thì sợ là khó thể thu phục lòng , cũng sẽ khó cho ông chủ Đen.
Như thế , tội ch-ết thể miễn nhưng tội sống khó tha, thực sự vi phạm quy định của khu, nhưng xét thấy chuyện thì hãy xử nhẹ , thấy ?”
“Nếu ngài Bái như , thể từ chối chứ?
Lời của vẫn theo một chút, dù hai cũng là cấp bậc ngang hàng.”
Không ngờ Tô Hề đồng ý dễ dàng như , Ngô Vũ khỏi thở phào một trong lòng.
Tuy nhiên thở còn kịp thoát , Tô Hề đột ngột bồi thêm một câu:
“ vốn cũng định g-iết , trêu chọc chút thôi, đúng là nhát gan thật.
Vậy , cứ để theo những gì lúc nãy, quỳ xuống bò đến bên cạnh dập đầu xin , chuyện coi như xong xuôi ?
Còn cả cô yêu bé nhỏ ngất xỉu của lúc nãy cũng kiêu ngạo lắm, những thứ đó tạm thời tính toán nữa.”
“Được, cứ như , yêu cầu của cô hợp lý, cũng trong phạm vi quy định của khu.”
Trong mắt Bái Bác Thụy, chỉ cần ch-ết thì là ân huệ lớn nhất , cho nên cho rằng việc quỳ xuống dập đầu là chuyện gì to tát.
Ngô Vũ thì khác, em trai mới phụ nữ mắt cho tàn phế, giờ đây báo thù thành trái còn quỳ xuống dập đầu kẻ thù!
Loại nhục nhã ngoài căn bản cách nào thấu hiểu !
Bắt quỳ xuống mặt kẻ thù mà một giây còn là con heo cái hạ đẳng để dập đầu, quả thật còn khó chịu hơn cả g-iết ch-ết .
còn cách nào khác, để sống sót, buộc cúi đầu.