“Ngô Vũ mà đau lòng, nhưng so với những thứ đó thì cái mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn.”
Thế là nhẫn tâm túm lấy Dương Nguyệt Nhi, giơ tay c.h.é.m mạnh một cái gáy cô !
“Anh Vũ...
ực...”
Trong vẻ mặt kinh ngạc của Dương Nguyệt Nhi, cô cứ thế ngã vật xuống...
Chương 980 Ghi hận
“Phó ông chủ, là sơ suất, xin ngài cứ trừng phạt.”
Ngô Vũ cũng chẳng thèm quan tâm đến Dương Nguyệt Nhi đang “bộp” một tiếng mặt đất, trái còn cúi xin Bái Bác Thụy.
Dù lời vẫn , đối phương chắc cũng sẽ động đến họ.
Còn về Dương Nguyệt Nhi, lúc ngất mới là lựa chọn nhất của cô , vì như ít nhất cũng thể giữ một mạng.
Bái Bác Thụy liếc xéo Ngô Vũ một cái, :
“Hừ, cũng thông minh đấy.
Con heo con mà trúng não bộ chẳng , thêm hai chữ nữa là trực tiếp cắt lưỡi nó luôn.”
“Vâng , Phó ông chủ ạ.”
Ngô Vũ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, dám trêu vị sát thần mặt .
Ý định thu xếp Tô Hề lúc ban đầu giờ đây cũng chỉ thể nuốt ngược trong.
Hắn vạn ngờ tới Tô Hề mà thế Thẩm Kiều trở thành phó thủ lĩnh mới của khu!
Tin tức vẫn truyền ngoài, nên hề .
Nói cách khác...
Ngô Vũ đang cúi đầu ngước lên, âm thầm Tô Hề, trong lòng nghĩ:
“Con mụ thối tha tuyệt đối là cố ý!”
Cô rõ ràng thể cho phận hiện tại của cô , dù với tư cách là phó thủ lĩnh của khu, Tô Hề quyền từ chối các ông chủ khác và trừng phạt họ.
Người ở vị trí cao chính là nắm giữ những đặc quyền bất bình đẳng như , thể tùy ý tước đoạt mạng sống của bất kỳ ai trong khu.
Tô Hề nhất quyết !
Cô cứ bày cái danh hiệu thuộc hạ của Thẩm Kiều để tìm chuyện, cho khác đều tưởng cô là một món hàng dễ bắt nạt.
Phen báo thù cho em trai sợ là khó càng thêm khó ...
“Anh đang cái gì ?”
Tô Hề đột nhiên lên tiếng, cô tiến gần Ngô Vũ tươi rói :
“Đội trưởng Ngô, lẽ mặt dính gì ?”
“Không... ...”
Ngô Vũ vội vàng thu hồi tâm trí, cúi đầu dám Tô Hề thêm một cái nào nữa.
Nếu Tô Hề mạng của , đó cũng chỉ là chuyện một câu đơn giản mà thôi.
“Không ?”
Tô Hề sờ sờ gò má , cúi đầu như đang suy tư điều gì đó.
Ngay khi Ngô Vũ cảm thấy căng thẳng đến mức sắp thở nổi, cô mới mỉm lên tiếng:
“Nhìn chẳng bình thường ?
cũng thú dữ, ăn thịt ~ Ồ đúng , tại !
Đội trưởng Ngô lúc nãy chẳng chút nhan sắc là một con heo hoa quyến rũ , ái chà chà... xem cái trí nhớ của , quên mất Đội trưởng Ngô là thích cơ chứ!
Chả trách, xinh như , Đội trưởng Ngô chắc chắn là nhịn mà chằm chằm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1151.html.]
Mặc dù là giọng điệu trêu đùa, nhưng trong lòng Ngô Vũ vô cùng hoảng hốt bất an !
Hắn Tô Hề đang mỉa mai , cũng đối phương tuyệt đối ghi tạc những lời lúc lòng, bây giờ định báo thù !
“Tô Hề...
Tô Phó ông chủ, ngài đùa !
Ngài dung mạo như tiên, khí chất phi phàm, dám tơ tưởng đến ngài chứ?
Chỉ là... chỉ là ngài quá xinh , khiến kìm lòng mà thêm vài cái, sẽ chú ý ngay... sẽ chú ý ngay...”
“Ha ha ha...”
Tô Hề sảng khoái, cô từ cao xuống Ngô Vũ đang khúm núm mặt, chế giễu:
“Lúc nãy chẳng còn dõng dạc trừng phạt ?
nhớ hình như là nhúng l.ồ.ng heo cái gì đó thì ...
ừm, chút nhớ rõ lắm, ở đây ai khác nhớ ?”
Nói xong, cô đảo mắt quanh một vòng, ánh mắt đột nhiên dừng khi thấy Hạ Lệ.
Ngón tay thon dài chỉ một cái, Tô Hề thản nhiên lên tiếng:
“Cô, lúc nãy cũng ở hiện trường thấy rõ ràng.
Lại đây cho , lúc nãy Đội trưởng Ngô những gì?
Các hình phạt là những gì?”
“Đừng bỏ sót nhé~ nếu ...”
Tô Hề nhướng đuôi mắt, những lời tiếp theo cần cũng đều đoán .
“... ...”
Đột nhiên gọi tên, Hạ Lệ mếu máo bước từ đám đông, cô lắp bắp hồi lâu mà thốt một câu nào chỉnh.
“Ồ, lắp bắp ?
nhớ lúc nãy cô năng lưu loát lắm mà!
Mồm mép liến thoắng, cái miệng nhỏ đó cứ bô bô ngừng, bây giờ câm ?”
Tô Hề chuyển tông giọng, cô đột nhiên nghiêm nghị :
“Cô nhất hãy kể cho thật rõ ràng.
Hiện tại là phó thủ lĩnh, quyền lực g-iết ch-ết mấy các cô là vẫn đấy.”
“... ...”
Không ngờ cái tát mặt đến nhanh như , Hạ Lệ dù thế nào cũng đoán Tô Hề thể lên vị trí phó thủ lĩnh chỉ trong một đêm!
Chuyện đặt bất kỳ ai cũng sẽ tin nổi, huống chi là bạn cùng phòng mà luôn chèn ép!
Giờ đây cô đắc tội ch-ết , nếu Tô Hề thật sự trút giận, thì e là cô ngày nào ...
Vừa nghĩ đến những thủ đoạn trừng phạt đáng sợ đó, c-ơ th-ể Hạ Lệ bắt đầu run rẩy ngừng.
Một bên là Tô Hề mới thăng chức, một bên là Ngô Vũ chức vụ cao hơn nhiều, dù chọn bên nào thì Hạ Lệ cô cũng đều đắc tội với một bên!
Phải đây...
Cô ngẩng đầu Tô Hề đang như với , rõ ràng đối phương là cố ý, nhưng cô bất kỳ cách nào.
Đến cả Dương Nguyệt Nhi bây giờ còn đ-ánh đến ngất , huống chi là một đứa tép riu như ...
“Sao hả, vẫn nghĩ xong , Hạ Lệ bạn của ~”
Dưới một tiếng thúc giục nữa của Tô Hề, Hạ Lệ chỉ còn cách nghiến răng, cứng đầu trả lời:
“Lúc nãy... lúc nãy Đầu mục Ngô là... là sẽ đem ngài nhúng l.ồ.ng heo... ngài quỳ xuống bò đến bên cạnh dập đầu xin ...
Muốn mỗi đêm phục vụ , cho đến khi hài lòng mới thôi, còn ...”