Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1142

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:01:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ trong nháy mắt, cô đến mặt đối thủ!”

 

Ở vị trí hai cách vài centimet, hình Tô Hề dần chậm .

 

Bốn mắt , gã say r-ượu thậm chí còn cơ hội phản ứng, trực diện đón nhận một cú đ-ấm!

 

“Bộp!”

 

Cú đ-ấm mang theo luồng gió rít gào lao tới, chỉ thấy tiếng “rắc” một cái, cổ gã dường như suýt chút nữa đ-ập gãy trực tiếp!

 

M-áu mũi chảy đầy miệng, gã say r-ượu ngã lăn đất.

 

“Phì...”

 

Gã lau m-áu mũi, cơn say lập tức tỉnh quá nửa!

 

Nhổ một ngụm m-áu trong miệng , gã đàn ông Tô Hề với vẻ hung thần ác sát nổ s-úng c.h.ử.i mắng:

 

“MẸ KIẾP!

 

Con khốn thối tha, cô dám?

 

Sao cô dám hả!

 

Thật sự tưởng gặp may ch.ó ngáp ruồi thức tỉnh chút dị năng là mang họ gì nữa ?

 

Phì!

 

Không dị năng thì đàn bà các cô chẳng là cái thá gì, chẳng qua cũng chỉ là thứ để đàn ông đè thôi!

 

Mẹ kiếp, lão t.ử hôm nay g-iết ch-ết cô, lão t.ử liền...”

 

định bò từ đất dậy, nhưng mới bò một nửa, lời còn xong đón nhận thêm một cú đ-ấm nữa!

 

C-ơ th-ể gã đàn ông Tô Hề trực tiếp đè , cô áp sát tới, dùng hai chân kẹp c.h.ặ.t đùi đối phương khiến gã thể cử động một li, dùng một tay ấn c.h.ặ.t cánh tay đối phương dùng lực đ-ập mạnh xuống ——

 

“A!!!”

 

Tiếng kêu như chọc tiết heo vang lên, cổ tay gã say r-ượu trực tiếp bẻ gãy!

 

“Dị năng?

 

Anh nghĩ dựa dị năng mới thể áp chế ?”

 

Tô Hề giận mà , khóe môi cô nhếch lên một độ cong yêu diều, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:

 

“Thật xin nhé, bản tiểu thư đây... thực càng thích đ-ánh giáp lá cà hơn!”

 

Nói đoạn, cô vung tay đ-ấm xuống, đòn nào cũng thấu thịt!

 

Mỗi cú đ-ấm đều chuẩn xác nện má gã đàn ông nhưng tránh những vị trí hiểm yếu, đ-ấm đến mức gã choáng váng đầu óc, thể năng gì nữa.

 

“Phì... cô... cô thả ...”

 

“Ư... cô dám!”

 

“...

 

Cứu... cứu mạng... ai ...”

 

“...”

 

Động động tĩnh ở bên cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của những khác, ông chủ tò mò về phía , nhưng lấy một ai ngăn cản.

 

Mãi đến khi thông báo cho nhân viên an ninh bên ngoài, lúc mới lục tục tới.

 

“Anh Vũ, chúng đừng quản chuyện bên nữa, tìm cái đó ...”

 

Nghe thấy động tĩnh, Dương Nguyệt Nhi kéo theo Ngô Vũ đang định xem tình hình định rời , chớp mắt thấy cảnh tượng mắt, khỏi lắp bắp bịt miệng kêu thất thanh:

 

“Tô...

 

Tô Hề!

 

Cô... cô đang gì thế!

 

Cô mau thả ông !

 

Tô Hề, cô điên ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1142.html.]

“Nguyệt Nhi em gì cơ, đó chính là Tô Hề mà em từng kể ?”

 

Ngô Vũ nghi hoặc hỏi.

 

Nghe , Dương Nguyệt Nhi vội vàng gật đầu:

 

thế, đó chính là Tô Hề mà em với đấy!

 

Em bảo , cô cậy tài khinh , tính tình chẳng , xem cô dám trực tiếp công khai đ-ánh ông chủ ngay địa bàn của các kìa!

 

là vô pháp vô thiên!”

 

“Hừ hừ, đúng là chút cá tính đấy.”

 

Ngô Vũ lạnh một tiếng tới mặt hai , lúc nhân viên an ninh mới giải cứu gã say r-ượu từ tay Tô Hề , còn Tô Hề thì cũng khống chế sang một bên.

 

“Cô là Tô Hề?”

 

Hắn thích thú quan sát Tô Hề, đôi mắt trông vô cùng bỉ ổi.

 

Ban đầu Ngô Vũ chỉ trả thù cho Dương Nguyệt Nhi, đồng thời thuận tiện thuần phục con heo con lời mà thôi.

 

Dương Nguyệt Nhi cũng tâng bốc nhan sắc của Tô Hề lên tận trời xanh, là đàn ông thì ai cũng diện kiến một .

 

mãi đến khi tận mắt thấy, mới phát hiện , hóa Dương Nguyệt Nhi hề khoác, Tô Hề quả thực xinh , thậm chí còn diễm lệ hơn cả lời mô tả của cô mấy phần.

 

Khác với những phụ nữ mà Ngô Vũ thường thấy, Tô Hề rõ ràng mang khuôn mặt lạnh lùng toát vẻ cao ngạo vạn phần, nhưng dáng vẻ và hình của cô chỗ nào cũng toát lên vẻ quyến rũ yêu kiều.

 

, hai loại khí chất khác biệt dung hòa một cách hảo cô, cộng thêm ngũ quan xuất chúng đó, càng mang cho đàn ông một khao khát chinh phục.

 

Tô Hề bốn năm gã đàn ông to khỏe cưỡng ép kéo , lúc đang vung vẩy nắm đ-ấm mới đ-ánh xong, đó còn vương vệt m-áu đỏ thẫm, trông vô cùng đáng sợ.

 

Chỉ nghĩ thôi cũng thể cảm nhận nắm đ-ấm nếu nện lên thì sẽ đau đến mức nào!

 

Huống chi là gã say r-ượu hiện đang kéo sang một bên còn gì nữa.

 

“Anh... Vũ, cẩn thận một chút, Tô Hề đó tà môn lắm, thể bay tường nhảy vách, còn thể đơn đấu với một gã đàn ông to khỏe đấy!

 

Em còn quên với , tay của em trai chính là c.h.é.m đứt đấy, cô ...”

 

“Cái gì?”

 

Nghe thấy tên em trai , Ngô Vũ rõ ràng là nghiêm túc hơn vài phần, chộp lấy bả vai Dương Nguyệt Nhi nheo mắt hỏi:

 

“Em bàn tay đứt của A Vĩ là do đàn bà đ-ánh ?

 

Là cô khiến em trai trở thành phế nhân!?”

 

Bị dáng vẻ đột ngột của đối phương cho giật , Dương Nguyệt Nhi run rẩy trả lời:

 

...

 

đúng, chính là cô đấy!

 

Anh Vũ, hôm đó cô ở trong phòng tối những đứt tay Vĩ, mà còn đ-ánh bại mấy tên hộ vệ nữa, cô ...”

 

“Hừ!

 

Thật là quá quắt!”

 

Ngô Vũ sa sầm mặt đầu Tô Hề, đôi mắt như con rắn độc thấu một lỗ Tô Hề.

 

“Sao nào, định đến trả thù cho vị ông chủ đó ?”

 

Tô Hề giả vờ như quen Ngô Vũ, hất cằm về phía gã say r-ượu đang mặt đất, giọng điệu khá mang tính khiêu khích:

 

“Nếu vì gã thì sẽ xin !

 

Trong mạt thế thắng vua thua giặc, kẻ yếu xứng đáng sống, huống chi còn là một gã đàn ông đến cũng đ-ánh , các giữ gã chắc cũng chẳng tích sự gì nhỉ?”

 

Thấy , Ngô Vũ nhạt một tiếng vỗ tay:

 

“Bộp bộp bộp!”

 

“Cô đúng đấy, nhưng quy tắc áp dụng cho cô!

 

Ở trong cái khu , ông chủ chính là trời, ông chủ chính là tất cả!

 

Còn hạng bắt tới như các cô cho cùng cũng chỉ là heo con mà thôi, quyền lên tiếng !”

 

 

Loading...