“Tô Hề đang giường nhắm mắt dưỡng thần kịp gì, Vương Giai Di ở bên cạnh nhịn mà mở miệng .”
“Tần Nhu, tớ tính lương thiện, nhưng cũng thể gặp ai cũng cứu chứ?
Cái con Dương Nguyệt Nhi và Hạ Lệ đây đối xử với tớ thế nào thấy , giờ mặt giúp nó!
Tớ chỉ thể nó đáng đời!
Tất cả những chuyện đều là nó tự rước lấy nhục!”
“Tớ uất ức...”
Tần Nhu chút khó xử :
“Lúc Nguyệt Nhi và Tiểu Lệ với , tớ cũng khuyên , chẳng qua lúc đó bọn họ đang cơn nóng giận nên thôi!
Tớ tin là bọn họ chắc chắn đều , đừng giận nữa ?
Nếu bây giờ giường là , trải qua chuyện là , tớ cũng nhất định sẽ thôi!”
“Chậc chậc chậc...”
Ngay khi Vương Giai Di định gì đó, một giọng vang lên...
Chương 952 Tranh chấp trong ký túc xá
“Tiểu Hề, hóa thức!
Vậy thì quá, những lời tớ đều thấy đúng !”
Tần Nhu rõ còn hỏi, đôi mắt chằm chằm Tô Hề.
“Ừ.”
Nửa ngày , mới thấy một tiếng ậm ừ từ miệng Tô Hề.
“Cậu đồng ý ?
Tớ mà, Tiểu Hề là m-áu lạnh vô tình!
Từ ngày hôm đó chút do dự cứu Giai Di, từ việc hề sợ hãi phản kháng trong nhà ăn là tớ !
Vậy Tiểu Hề, thể cho tớ mượn ít tinh thể ?
Tớ đưa Nguyệt Nhi khám bệnh , cô ... c-ơ th-ể chắc thể trì hoãn lâu .”
“ đấy, Nguyệt Nhi cũng là một thành viên của ký túc xá chúng , Vương Giai Di ích kỷ như thế!”
Hạ Lệ cũng vội vàng phụ họa theo.
Cái con Hạ Lệ mở miệng thì thôi, hễ mở miệng là khiến Vương Giai Di tức điên .
“Không , Tần Nhu, bệnh đấy?
Thánh mẫu cũng như !
Cậu thể cho kỹ thế nào mới là lương thiện thực sự hả?
Nhược Linh mới là lương thiện, hơn nữa còn là kiểu phân biệt trái, thấu thiện ác!
Cái từ thánh mẫu chính là loại như cho biến thành từ nghĩa đấy!
Còn mày nữa, Hạ Lệ!
Mày bớt giả vờ giả vịt ở đây , mày với Dương Nguyệt Nhi đều thứ lành gì, bọn mày đều đáng ch-ết!”
Vương Giai Di phẫn nộ chắn giữa Tô Hề và Tần Nhu, ngăn cách tầm mắt của hai , cô chỉ tay Tần Nhu từng chữ một:
“Tần Nhu, tớ là , nhưng tớ bảo cho , đừng đến phiền chị Hề!
Nếu thì ngay cả , tớ cũng chẳng nể mặt !”
“Được Giai Di, về giường nghỉ , c-ơ th-ể còn hồi phục hẳn , đừng nổi nóng.”
Giọng lười biếng của Tô Hề từ phía truyền tới, Vương Giai Di cứ ngỡ cô định đồng ý, vội vàng chân thành :
“Chị Hề!
Chị đừng !
Em Tần Nhu... ở trong phòng đối xử với cũng tạm , nhưng cái con Dương Nguyệt Nhi thực sự thứ gì !
Em vì báo thù cho bản mới , chị đây nó chị lưng thế nào , chị tuyệt đối giúp nó!”
Thấy Vương Giai Di còn thêm gì đó, Tô Hề dậy nhẹ nhàng vỗ vai cô:
“Cậu về nghỉ , chị tự chừng mực.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1118.html.]
“Vậy... ...”
Thấy , Vương Giai Di chỉ đành lườm Hạ Lệ một cái thật cháy mắt, đó lời về giường xuống.
“Hừ, thật là hẹp hòi.”
Khi ngang qua Hạ Lệ, cô còn nhỏ giọng mỉa mai Vương Giai Di một trận.
“Vậy Tiểu Hề, ...”
Tần Nhu Tô Hề, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
“Cậu mượn tinh thể của ?”
Tô Hề giường, đôi chân dài vắt vẻo, ung dung đung đưa đôi bàn chân nhỏ, nghiêng đầu hỏi.
“Mượn ?
Ừm...”
Tần Nhu do dự một chút nhanh ch.óng gật đầu:
“Coi như là tớ mượn, ?
Sau tớ nhất định sẽ trả cho !
Hiện giờ tình trạng của Nguyệt Nhi mấy lạc quan, cứu vẫn là quan trọng nhất.”
“Hì hì...
Mượn ...”
Tô Hề thích thú mân mê lọn tóc của , ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, nhưng lời khiến tim Tần Nhu lạnh một nửa.
“Tại cho mượn chứ?”
“Tiểu Hề, nên là như chứ!”
Tần Nhu thể tin nổi .
“Không như , là thế nào?”
Tô Hề lười biếng ngước mắt Tần Nhu, khóe miệng còn ngậm một nụ :
“Giống như cái loại ngu ngốc não như Dương Nguyệt Nhi ?
Tần Nhu, nhớ hình như lúc cảnh cáo , đừng đ-ánh ý đồ lên , xem là nhớ rõ nhỉ~”
Tần Nhu c.ắ.n môi :
“Tiểu Hề, gì tớ hiểu.”
Cô cố nặn nụ gượng gạo tiếp:
“Chúng đều ở cùng một phòng, tớ chẳng qua là nỡ bất cứ ai chịu khổ thôi.
Cậu và tớ đều là phụ nữ, lẽ nào nỡ lòng ?
Lúc chúng nên đồng tâm hiệp lực mới đúng.”
“Hì hì hì...”
Tiếng khẽ vang lên, Tô Hề lấy tay ngọc che môi, rũ mắt xuống đang nghĩ gì.
Nửa ngày , cô mới mấp máy đôi môi đỏ mọng:
“Đã là mạt thế , còn định chơi bài đạo đức giả đó với ?
Cậu thực sự coi là , là Bồ Tát sống đấy phỏng?
Đừng là con Dương Nguyệt Nhi hôm nay ch-ết ở đây, thì ngay cả bây giờ nhảy thẳng từ ban công xuống, trong lòng cũng chẳng một gợn sóng cảm xúc nào ~”
Nói đoạn, cô dậy từ giường, từng bước một ép sát Tần Nhu, dồn cô thế còn đường lui mới lạnh lùng lên tiếng:
“Đừng quên, đưa Dương Nguyệt Nhi ngoài chính là , thứ xem chính là cái kết cục , mà còn định bảo bỏ tinh thể cứu nó?
Mơ mộng gì thế!”
“Tớ... tớ chỉ là...”
Tần Nhu còn gì đó, nhưng thấy Tô Hề cúi ghé sát tai cô , thở phả khiến sống lưng lạnh toát.
“Tần Nhu, với , đừng động tâm tư lên , kẻ ngốc .
Nếu còn ... hì hì...”