“Người bước là một phụ nữ chín chắn mặc sườn xám đỏ, trông chừng ba mươi lăm tuổi.
Mái tóc đen uốn lượn sóng lớn che một nửa khuôn mặt, khóe mắt còn một nốt ruồi lệ đen nhánh, trông cực kỳ quyến rũ.”
Ả tiên liếc mắt Tô Hề một cái, đó mới khẽ mở miệng:
“Yô, gương mặt lạ nhỉ~ Có bảng tên ?”
Tô Hề gật đầu, đưa tấm bảng màu đỏ trong tay cho đối phương, :
“Hai đứa là ‘heo con’ mang đến hôm nay, dĩ nhiên để hưởng dụng, mà là đưa cho ông chủ Lý dùng.
Trước đó con heo tự tiện bỏ chạy, giờ bắt về đưa cho ông chủ Lý.”
Đón lấy tấm bảng đỏ, phụ nữ nheo mắt qua, khẽ một tiếng:
“Vào , cũng đang thắc mắc hôm nay tâm trạng ông chủ Lý thế ~”
Nói xong, ả cũng chẳng thèm Tô Hề nữa, tự trong phòng.
Dương Nguyệt Nhi sức giãy giụa, cô chạy, nhưng căn bản thể thoát khỏi sự kiềm tỏa của Tô Hề, trong lòng lo lắng nghĩ:
“Cái con mụ ch-ết tiệt sức mạnh lớn thế chứ?”
Làm bây giờ, lẽ cô thực sự đưa cho ông chủ Lý !
Không , thể buông xuôi như thế ...
Thế là, ngay khoảnh khắc Tô Hề đưa Dương Nguyệt Nhi phòng, cô đột nhiên dùng sức quỳ sụp xuống đất, phát một tiếng “bùm” khô khốc.
Thấy , Tô Hề nhanh tay lẹ mắt đóng cửa đại môn , đó định kéo cô từ đất lên.
Ai ngờ Dương Nguyệt Nhi bò đất nhất quyết chịu dậy, cô liên tục dùng khuỷu tay đ-ập xuống sàn, phát tiếng “đùng đùng”.
“Có chuyện gì thế?”
Người đàn bà áo đỏ , nghi hoặc ba .
Dương Nguyệt Nhi cảm thấy cơ hội, vội vàng há miệng “a ba a ba” gì đó hòng thu hút sự chú ý của đối phương.
Tuy cô phát âm thanh nào, nhưng vẫn thể khẩu hình mà!
Cô để khác rằng Tô Hề vi phạm quy định của khu sản xuất, gọi đến bắt Tô Hề !
Tô Hề hiển nhiên lường hành vi của Dương Nguyệt Nhi, cô lạnh một tiếng, thản nhiên xua tay với đàn bà áo đỏ:
“Chị xem, đám heo con lời đều thế cả, con heo hoa nhỏ nào bắt về mà chẳng phản kháng vài .
Xem vẫn là dạy dỗ đủ, nếu còn sức lực mà phản kháng chứ?”
Nói xong, cô ngược tay túm tóc Dương Nguyệt Nhi kéo ngược lên, bàn tay lớn “chát” một tiếng giáng xuống một bạt tai.
Đây là bạt tai thứ hai Dương Nguyệt Nhi nhận từ Tô Hề, nỗi đau kép từ da đầu và gò má khiến cô nhất thời sững sờ.
“Thấy , đám heo con chính là thiếu đòn, đ-ánh cho mấy trận là họ gì .”
Tô Hề vẩy vẩy tay, vẻ mặt đầy vẻ thờ ơ, như thể thứ tay thực sự chỉ là một con súc vật.
Cô mỉm phụ nữ áo đỏ, hỏi:
“Chị thấy đúng ?”
Dáng vẻ giống hệt những con quỷ coi mạng gì trong khu sản xuất, phụ nữ áo đỏ quá quen với cảnh , lập tức tin thêm mấy phần.
“ thế, hôm qua cũng một đứa loạn ở đây đấy.
Hừ hừ, náo loạn nửa ngày chẳng vẫn bắt lên ?
Đã đến đây mà còn mơ tưởng bỏ trốn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1114.html.]
Thật ngu xuẩn, mau đưa nó lên , thu xếp hẳn hoi là sẽ lời thôi.
Ông chủ Lý đang ở căn phòng cuối hành lang tầng hai đấy, đừng để ông đợi lâu~”
“Vậy chúng xin phép lên .”
“Được , chuyện gì thì gọi nhé~”
Cứ thế, Tô Hề thản nhiên lôi kéo Dương Nguyệt Nhi, dẫn theo Trần Nhược Linh nghênh ngang lên tầng hai...
“Cô còn chạy?
Cô nghĩ sẽ tin lời của một con heo con ?
Hừ, Dương Nguyệt Nhi, đây căn cứ Hùng Ưng của cô, cô cũng còn là đại tiểu thư đó nữa.
Cô hãy cầu nguyện cho Giai Di nhất là !”
Tô Hề bóp vai Dương Nguyệt Nhi đến căn phòng sâu nhất tầng hai.
Khi mấy sắp đến gần căn phòng, Tô Hề đột nhiên nháy mắt với Trần Nhược Linh, nhỏ giọng :
“Có thể dự trắc một chút nguy hiểm lát nữa ?”
Chương 949 Cứu xuống
“Tất nhiên là !”
Trần Nhược Linh trả lời kiên định.
Tô Hề nhờ đối phương chủ yếu là vì kiểu dự trắc tốn quá nhiều năng lượng, mà cô cũng nắm chắc mười phần, nên mới dự trắc một chút để phòng hờ vạn nhất.
Cô cố ý phong tỏa cảm quan của Dương Nguyệt Nhi, khiến cô thấy cuộc đối thoại của hai .
Dưới ánh mắt nghi hoặc của Dương Nguyệt Nhi, vài phút , Tô Hề mới mang vẻ mặt thoải mái gõ cửa căn phòng trong cùng.
“Ai đó?”
Lát , một giọng nam từ bên trong truyền đến, ngay đó là tiếng mở cửa.
Một đàn ông hình vạm vỡ, cao hơn Tô Hề một cái đầu rưỡi bước , đại khái chính là ông chủ Lý.
Cửa mở hết, chỉ lộ nửa của gã.
Tô Hề thản nhiên liếc bên trong, cô xem tình hình của Vương Giai Di, nhưng thấy gì cả.
“Các là...?”
Ánh mắt ông chủ Lý Tô Hề mang theo một tia dò xét, nhưng khi thấy diện mạo của cô, gã đột nhiên sáng mắt lên, như thể đang thấy con mồi .
“Chào ông chủ Lý, ông một con heo con chạy mất ?”
Phớt lờ tầm mắt của đối phương, Tô Hề vô cảm , giọng điệu chút gợn sóng.
“ là thế, cô ?
Nghe để đền bù, còn đặc biệt tuyển cho một đứa mới.
thích đứa mới lắm, chẳng điều gì cả, hơn nữa trông cũng hợp khẩu vị của .”
Nghĩ đến việc con heo con nhắm trúng bỏ chạy, mà còn là một kẻ quyền thế khác cướp mất, trong lòng ông chủ Lý khỏi dâng lên một chút oán hận.
“Không , chúng mang đến cho ông đây~”
Tô Hề mỉm đẩy Dương Nguyệt Nhi về phía , :
“Lúc là nó điều nên mới gây chuyện như , giờ nó , đích đến tạ với ông đây~”