“Đừng lo lắng, chị đây."
Lời dịu dàng mà kiên định, khiến tinh thần Trần Nhược Linh ngay lập tức bình tĩnh .
“Vâng..."
Cô tựa cánh tay Tô Hề trả lời một chữ thêm gì nữa.
Trong đêm tối, ánh trăng yếu ớt, một bóng đang thỉnh thoảng xuyên thấu qua bầu gian phía khu vườn.
“Dương Nguyệt Nhi, hướng ?"
Tô Hề tìm một nơi hạ xuống, cô phóng một màn chắn linh lực để tạm thời chặn tín hiệu xung quanh.
“Ưm ưm ưm...
Ưm..."
Dương Nguyệt Nhi rên rỉ lắc đầu, hiệu đối phương lấy thứ trong miệng .
Tô Hề liếc cô , nhẹ nhàng đặt Trần Nhược Linh sang một bên, đó rảnh một tay lấy miếng vải rách đang nhét trong miệng Dương Nguyệt Nhi .
“Á!!!
Cứu mạng với!
Cứu mạng!
Có bắt cóc , mau đến bắt cô !"
Ngay khi miếng vải lấy xuống, Dương Nguyệt Nhi bắt đầu sức kêu cứu, âm thanh lớn đến mức suýt chút nữa đ-âm thủng màng nhĩ của Tô Hề.
“Chát!"
Bịt tai , Tô Hề vung tay tát một cái thật mạnh mặt Dương Nguyệt Nhi.
“Cô... cô đ-ánh !"
Dương Nguyệt Nhi thể tin nổi Tô Hề, cô gầm lên:
“Cô đang gì !
Nếu của khu vườn bắt là cô ch-ết chắc !"
“Hì hì..."
Tô Hề khoanh tay lạnh một tiếng:
“Cô lẽ tưởng còn thể cứu ?
xem thử là của khu vườn đến bắt ... là cô ch-ết tay !"
“Cô cứ việc kêu , xem thử xung quanh rốt cuộc ai thấy ?"
Nói xong, Tô Hề vươn cánh tay dài, năm ngón tay nhanh ch.óng tóm lấy cổ Dương Nguyệt Nhi, siết c.h.ặ.t .
“Bây giờ cô chỉ cần cho Vương Giai Di hiện giờ ở , hướng đúng !
Đừng lãng phí thời gian, cô đợi nổi !"
“Khụ khụ khụ...
Khụ...
Tại sa...
Tại ai thấy...
Khụ khụ khụ...
...
..."
Dương Nguyệt Nhi túm lấy tay Tô Hề, móng tay dùng sức cào cấu, nhưng Tô Hề vẫn hề d.a.o động.
“Ở...
Ở ngay phía ...
Chỗ chúng việc chiều nay, cô thẳng về phía ...
Khụ khụ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1113.html.]
Cứ dọc theo con đường về phía ..."
“...
sẽ chỉ đường cho cô, cô... cô buông tay ..."
“Hừ."
Tô Hề hất mạnh c-ơ th-ể Dương Nguyệt Nhi , giọng điệu lạnh lùng:
“Cô nhất nên thành thật một chút.
Nếu Giai Di xảy vấn đề gì, cô bồi táng theo."
Nói xong, Tô Hề xoay một tay bế Trần Nhược Linh lòng, đó dùng tay xách Trần Nguyệt Nhi lên, mũi chân nhón nhẹ, nhảy vọt lên trung...
Thực cô nên để Trần Nhược Linh ở ký túc xá, dù theo cũng chút nguy hiểm.
với tâm tính của bọn Hạ Lệ, để cô một chắc chắn sẽ cả đám trả thù.
Cộng thêm sự lo lắng của Trần Nhược Linh, dù mang thì mười phần chắc chắn cô cũng sẽ đòi theo, nên chi bằng trực tiếp đưa cùng, để bên cạnh cho an .
Chương 948 Giải cứu Giai Di
Dưới sự dẫn dắt của Dương Nguyệt Nhi, Tô Hề vòng vèo mãi mới đến nơi bọn họ việc buổi chiều.
Nơi từ bên ngoài là một thành phố giải trí xa hoa, xung quanh cấu thành bởi đủ loại công trình giải trí nhỏ.
Lúc trời tối, nhưng ánh đèn trong thành phố giải trí vẫn từng tắt.
Sau một ngày “ việc", buổi tối sẽ ít phụ nữ giữ qua đêm, phần lớn bọn họ đều là những ông chủ trúng.
Dựa theo các cấp bậc khác , mức tiêu thụ khác , những ông chủ khác ở nơi cũng những đãi ngộ khác .
Ví dụ như vị ông chủ Lý trong miệng bọn họ, ông quyền sở hữu phòng độc lập của riêng .
Những ông chủ tiêu thụ bình thường chỉ thể ở trong phòng khách hoặc phòng công cộng, thậm chí là ở đại sảnh, bỏ chút vật tư và tinh thể thì còn thể đến phòng riêng hơn một chút.
Dương Nguyệt Nhi dẫn Tô Hề xuyên qua đám , đến một tòa nhà nhỏ ba tầng kiểu Tây cấu thành bởi màu đỏ và màu cam.
Trước cửa tòa nhà nhỏ kiểu Tây đặt một tấm biển đèn màu đỏ, bên dùng những chữ cái mập mờ bốn chữ lớn “Nhu Tình Mật Ý", phía còn kèm theo một hình vẽ hình đôi môi đỏ.
“Chính là chỗ ?"
Tô Hề túm lấy hai nhảy lên nóc nhà, chỉ chỉ ngôi nhà chân.
“Vâng ...
Là...
Là chỗ ..."
Thấy Dương Nguyệt Nhi dáo dác, ấp úng dường như hành động nhỏ gì đó, Tô Hề trực tiếp vung tay điểm vài cái tùy ý lên cô ——
“Đừng ý định giở trò gì, chỗ tác dụng ."
“Á..."
Dương Nguyệt Nhi “á" một tiếng còn á xong, liền phát hiện cái miệng đang há hốc của thể phát bất kỳ âm thanh nào nữa.
Cô căng thẳng đến mức trợn tròn đôi mắt, hai bờ môi cứ há ngậm liên tục, nhưng chính là một chút âm thanh nào lọt khỏi cổ họng.
Lần Dương Nguyệt Nhi thực sự sốt ruột !
Cô vốn định nhân cơ hội giao cả Tô Hề và Trần Nhược Linh cho ông chủ Lý để một ân huệ, đó nhân cơ hội bản thoát .
Dù hai Tô Hề quen thuộc nơi , nhưng cô quen thuộc mà!
bây giờ...
Dương Nguyệt Nhi miệng mà thể chỉ thể Tô Hề túm lấy tới nơi ông chủ Lý đang ở.
Mỗi đến đây đều một tấm thẻ bài nhỏ hình tròn màu đỏ, chỉ mang theo thẻ bài mới thể .
Vì Vương Giai Di là bắt tới cho Dương Nguyệt Nhi, cho nên tấm thẻ bài màu đỏ đó vẫn còn ở Dương Nguyệt Nhi.
Tô Hề lục soát khắp Dương Nguyệt Nhi một lượt, ánh mắt giận dữ của đối phương lấy tấm thẻ bài nhỏ màu đỏ đó, bình tĩnh đến cửa, gõ nhẹ cửa.
Bên ngoài cửa hai tên đàn em canh giữ, nhưng bọn chúng hề để ý đến sự xuất hiện của ba Tô Hề.
Nơi thỉnh thoảng cũng sẽ những bà chủ đến, nhiệm vụ của hai là canh giữ an để lũ heo con chạy thoát, còn về những chuyện khác, bọn chúng chỉ cần giả vờ thấy là .
“Cộc cộc cộc..."
Chẳng mấy chốc, cửa liền mở từ bên trong.