“Được."
Tô Hề cũng gì thêm, cô tiếp tục lên tiếng:
“Cái đùi Dương Nguyệt Nhi hình như là một tên Ngô Vũ, cũng là một trong những cấp cao, là em của cái tên Ngô Vĩ đó, chúng tạm thời thể cần lo lắng cho sự an của cô .
Ngược là kế hoạch của chúng ... dự định khi nào tiến hành?"
“Còn đợi thêm một thời gian nữa."
Thẩm Kiều cau mày trả lời:
“Hiện tại Ôn Tả Đăng đúng là giao cho tớ, nhưng... bên tớ vẫn tìm thời cơ thích hợp để hành động.
Đợi thêm một thời gian nữa , ít nhất đợi đến khi sự thù địch của ông đối với còn lớn như mới .
Bên tớ cũng cần sắp xếp nhân thủ và thời cơ, yên tâm , sẽ lâu lắm , dù tớ cũng sắp đợi kịp ..."
Vừa , Thẩm Kiều lộ vẻ mặt sầu muộn đó.
“Bây giờ tớ thể ngoài mặt bảo kê cho , lúc về ký túc xá cũng thể quan tâm một chút đến mấy chị em của , nhưng quá đà, nếu sẽ thu hút sự chú ý của Ôn Tả Đăng."
“Được, tớ đây."
Xử lý xong chuyện, Tô Hề trở về ký túc xá.
Lúc là buổi chiều tối, các bạn cùng phòng vẫn , thời gian việc của bọn Vương Giai Di là đến tận một hai giờ sáng, vì thế trong cả căn phòng chỉ Tô Hề.
Lại qua một tiếng nữa, Trần Nhược Linh mới trở về.
Ngay cái đầu tiên thấy Tô Hề, cô khựng một chút, đó mới kinh ngạc lên tiếng:
“Cô... cô Tô Hề?"
“Là ."
“Cô quả nhiên giống như nghĩ, sẽ bình an vô sự trở về."
Trần Nhược Linh cũng chỉ ngẩn một thoáng, nhanh cô phản ứng , bước nhanh đến bên cạnh Tô Hề, từ trong lòng lấy một mẩu bánh quy nhỏ đưa cho cô, :
“Thời gian qua cô ở bên ngoài chịu ít khổ cực nhỉ?
Nào, đây là miếng bánh quy nhận chiều nay, cô ăn một chút lót , ngày mai về sẽ mang cái mới cho cô."
Trong thời gian đó Trần Nhược Linh cũng nhiều lời từ miệng khác, nhưng cô bao giờ tin.
Trong lòng cô, Tô Hề là sẽ đổi vận mệnh của nhiều , cô tuyệt đối sẽ xảy vấn đề.
Hơn nữa lời tiên tri cũng bảo cô rằng, Tô Hề sẽ , chỉ điều cực khổ thì chắc chắn chịu .
Vương Giai Di thì khác, bất kể Trần Nhược Linh an ủi thế nào, cô bé vẫn luôn lo lắng, sợ Tô Hề xảy chuyện.
“Không cần , ăn , cô tự giữ lấy mà ăn ."
Tô Hề đẩy bàn tay đang đưa tới của Trần Nhược Linh , cô sự quý giá của một chút thức ăn trong khu vườn , nên trong lòng cũng chút cảm động.
Không ngờ ở một nơi xa lạ, vẫn lo lắng cho sự an của .
“Cô thực sự đói ?"
“Không đói, hiện tại sống hơn các cô nhiều, cũng bảo kê , yên tâm ."
Tô Hề mỉm trả lời, vì sợ đối phương lo lắng cho nên vội vàng mượn túi áo lấy từ trong gian mấy miếng sô-cô-la, :
“Này, cô xem, còn kẹo đây , giống bộ dạng thiếu đồ ăn lắm ?"
Nói xong, cô liền nhét sô-cô-la tay Trần Nhược Linh, một bước với giọng cho phép từ chối:
“Cô đừng vội từ chối, mấy viên kẹo vẫn thể kiếm , chẳng qua là đ-ánh thêm vài viên tinh thể thôi mà.
Cho dù cô cần, thì Giai Di chắc chắn là cần chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1110.html.]
Cô cũng tình trạng hiện giờ của em , vẫn đến mức thể cứu em , cho nên lúc đó cô hãy cùng chi-a s-ẻ với Giai Di dùng nhé.
Nếu đưa cho em , chắc chắn em sẽ nhận ."
“Cái ..."
Nghe xong, Trần Nhược Linh định rụt tay đành cứng đờ nhận lấy viên kẹo Tô Hề đưa qua.
Sô-cô-la thể nhanh ch.óng bổ sung lượng đường và dinh dưỡng cần thiết cho c-ơ th-ể, hơn nữa diện tích chiếm dụng nhỏ, mang theo thuận tiện, thực sự phù hợp với Vương Giai Di.
“Được , sẽ đưa cho em , ở đây mặt Giai Di cảm ơn cô Tô Hề."
“Cứ gọi tên là ."
“Vậy... chị Hề?"
Trần Nhược Linh do dự hỏi.
“Cô vui là ..."
Đối với việc bọn họ đều thích gọi là “chị Hề", Tô Hề còn tranh cãi nữa .
Mỗi phản đối thì kết quả chính là...
Bọn họ vẫn gọi “chị Hề"!
Thôi bỏ , thích gọi gì thì gọi.
“Vâng, chị Hề~"
Ánh mắt đơn thuần của Trần Nhược Linh về phía Tô Hề, mặt còn mang theo một nụ như như .
“Muộn , cô nghỉ ngơi , dọn dẹp một chút cũng ngủ đây, ngày mai dậy sớm ngoài đ-ánh thây ma."
Tô Hề và Trần Nhược Linh trò chuyện đơn giản vài câu thêm gì nữa.
Về kế hoạch của và Thẩm Kiều, cô tuyệt đối thể để thứ ba , thực đây cũng là vì cho đối phương.
Chưa đến việc thành công thì thế nào, chỉ lỡ như thất bại, hậu quả đó chắc chắn sẽ liên lụy đến tất cả những chuyện .
Không cô tin tưởng Trần Nhược Linh và Vương Giai Di, mà là chuyện càng ít càng .
Rạng sáng, một trận ồn ào truyền đến, chắc là các bạn cùng phòng về.
“Rầm!"
Chỉ một tiếng động lớn, cửa phòng ký túc xá liền dùng lực đ-á văng .
“Giờ mới mấy giờ ngủ?
Trần Nhược Linh, cô đừng tưởng một công việc nhẹ nhàng là ngon lành lắm nha!"
Người chuyện là Cố Khiết, từng là một trong những đàn em nhỏ của Tần Nhu.
“Được Tiểu Khiết, muộn lắm , cũng ít nghỉ ngơi, chúng vẫn nên nhỏ tiếng một chút ."
Tần Nhu kéo tay Cố Khiết lùi phía một chút, vẫn dịu dàng lương thiện như khi.
“Tiểu Nhu, chính là quá dịu dàng quá lương thiện !
Cậu xem cái con Trần Nhược Linh và Vương Giai Di đó bao giờ thuận mắt ?
Bây giờ Nguyệt Nhi đến còn trưng bộ mặt lạnh lùng với Nguyệt Nhi nữa, tớ thấy chính là do chúng độ bao dung với nó quá cao!"
“ Tiểu Nhu, với Nguyệt Nhi quan hệ như , chẳng lẽ thấy hai bọn họ tức giận ?
Bây giờ là mạt thế , ai thèm quan tâm bọn họ ngủ , chắc chắn là thế nào thoải mái thì thế nấy thôi."
Hạ Lệ cũng phụ họa theo.