“Ai bắt cô sẽ đề cử đó tầng lớp cấp cao của căn cứ!"
Ai mà chẳng bề ?
Nghe thấy câu , một đám dị năng giả trong nháy mắt như tiêm m-áu gà, lao thẳng về phía Tô Hề mà tấn công.
“Kim Thứ!"
Một dị năng giả hệ Kim tiên phong xông đến mặt Tô Hề tung một nhát đ-âm.
Tô Hề thấy khom né đòn tấn công chính diện , xoay một cái bắt lấy tay trái của nọ, rút Hàn Nguyệt dùng bốn phần linh lực chút do dự cắt đứt gân tay của !
“A!!!"
Một tiếng thét t.h.ả.m thiết vang lên, âm thanh ch.ói tai lan tỏa khắp gian, các dị năng giả khác thấy thế mà cũng dám động đậy.
Tô Hề sẽ thương hại đối thủ, cô hét lớn một tiếng với Thu Đồng và Tô Dụ:
“Những giao cho hai cầm chân!"
Tiếp đó liền như cơn gió lướt qua né tránh từng đòn tấn công của đám đông, chạy thẳng về phía Lạc Bạch, áp sát mặt Triệu Minh Đường.
Triệu Minh Đường khả năng chiến đấu mạnh mẽ và phong cách hành động tàn nhẫn của Tô Hề dọa cho khiếp sợ, lùi một bước chỉ huy các dị năng giả bên cạnh hét lên:
“Bảo vệ !
Đừng để cô gần chúng nửa bước!"
Tô Hề lạnh một tiếng:
“Đằng Roi!"
Sau đó tay trái cô hư vung một cái, giữa ngón trỏ thế mà mọc một sợi dây leo xanh mướt to như cánh tay trẻ con, dây leo còn mang theo vô gai móc cứng cáp.
“Cô cô cô... cô thế mà còn dị năng hệ Mộc!
Dị năng giả tứ hệ, quái.. quái vật, cô đừng.... a!!"
Không đợi Triệu Minh Đường xong, roi của Tô Hề như linh tính xuyên qua sự bảo vệ của các dị năng giả, góc độ lắt léo đ-âm thẳng về phía Triệu Minh Đường.
Dây leo màu xanh quấn c.h.ặ.t lấy bắp chân , gai móc màu nâu đ-âm trực tiếp trong da thịt càng thắt càng c.h.ặ.t, càng đ-âm càng sâu, m-áu tươi đỏ thẫm xuôi theo chân trượt xuống nhưng dây leo hấp thụ sạch sành sanh.
Triệu Minh Đường đau đớn bệt xuống đất nhe răng trợn mắt gào thét, tuy nhiên Tô Hề cho cơ hội để gào.
Chỉ thấy ngón tay cô khẽ động, từ ngón giữa thế mà mọc một sợi dây leo nữa trực tiếp quấn c.h.ặ.t lấy miệng , đ-âm xuyên qua lưỡi.
Mọi đều thủ đoạn tàn nhẫn của Tô Hề cho kinh hãi toát mồ hôi hột, nhất thời quên mất việc lên bảo vệ chủ nhân, cho đến khi tay cứu giúp.
“Nham Xuyên!"
“Phong Vũ Trảm!"
Triệu Quân và Diệp Tư Vũ đồng thời tay, Tô Hề buộc lùi một bước né tránh đòn tấn công của hai , thu hồi dây leo đang quấn lấy Triệu Minh Đường.
Diệp Tư Vũ như một nàng tiên bay đến đỡ Triệu Minh Đường dậy ch-ữa tr-ị cho , miệng còn oán trách:
“Chị Hề Hề, chị hà tất gì ?
Việc đóng góp cho căn cứ và nhân dân chị cũng ngăn cản, đây là cắt đứt đường sống của khác ?"
“Hừ, Diệp Tư Vũ, bây giờ tao rảnh để ý đến mày, cút sang một bên!"
Dây leo tay trái Tô Hề vẫn còn dính m-áu của Triệu Minh Đường, lúc cô mặc bộ đồ đỏ trông giống như một sát thần bước từ địa ngục.
“Chị Hề Hề, nếu chị như thì đừng trách em nể tình chị em nữa."
Thấy đến chi viện ngày càng đông, Tô Hề hiểu rõ đạo lý lấy ít địch nhiều.
Cô để ý đến Diệp Tư Vũ nữa, mà nhân lúc chú ý vận khởi Tật Phong Thuật nhanh như chớp bay đến bên cạnh Lạc Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-111.html.]
“Ngũ Luân Thiên Lôi Quyết!"
Tô Hề trực tiếp tung một trong những chiêu bài của về phía Triệu Quân và những đang trói Lạc Bạch, hàng loạt v.ũ k.h.í do lôi linh khí hóa thành trong nháy mắt tấn công đám đông.
Giữa lúc họ đang né tránh, Tô Hề nhanh ch.óng cởi bỏ dây thừng trói Lạc Bạch nắm lấy tay :
“Nắm c.h.ặ.t lấy , đừng buông tay!"
Chương 92 Cuộc đối đầu đầu tiên với nữ chính!
Lạc Bạch Tô Hề đang nắm c.h.ặ.t lấy tay mặt, nước mắt ngừng rơi xuống.
Mặc dù mang theo tiếng nức nở nặng nề nhưng vẫn mỉm trả lời:
“Dạ!"
Diệp Tư Vũ khi ch-ữa tr-ị đơn giản cho Triệu Minh Đường xong liền dậy đuổi theo Tô Hề, kể từ khi đến mạt thế, trong lòng cô luôn một sự thù địch khó hiểu đối với Tô Hề.
Sâu thẳm trong lòng luôn một cảm giác nên lời, nếu giải quyết Tô Hề thì cả đời cô nhất định sẽ hối hận, mà lúc chính là cơ hội nhất!
Cô dự cảm, nếu để Tô Hề chạy thoát thì sẽ còn cơ hội nữa, thế là cũng thèm giả vờ đóng kịch chị em tình thâm nữa.
“Chúng mau đuổi theo, đừng để cô chạy thoát!"
Diệp Tư Vũ hét lên với Triệu Quân.
“Ch-ết tiệt!"
Triệu Quân khạc một ngụm nước bọt xuống đất, mắng một tiếng đuổi theo hai .
Tô Hề cứu Lạc Bạch nắm tay chạy :
“Cậu tưởng chỉ cần thỏa hiệp thì những sẽ nhắm chúng nữa ?
Tiểu Bạch quá ngây thơ , đây cứu để cho nộp mạng ."
“Mâu Nguyệt và Diệp Tư Vũ sớm gây bất lợi cho , chỉ là một ngòi nổ mà thôi.
Cho dù mối quan hệ giữa và nhà họ Triệu, họ cũng vẫn sẽ nghĩ cách khác để đối phó với , cho nên đừng tự trách ."
Lạc Bạch bóng dáng g-ầy gò nhưng vô cùng kiên định phía , quả quyết trả lời:
“Em chị tiên nữ, từ nay về em nhất định sẽ trân trọng mạng sống của ."
Tô Hề dùng lực siết c.h.ặ.t bàn tay g-ầy gò của thiếu niên buông :
“Còn sức để chiến đấu ?
Cùng xông ngoài!"
Cảm nhận ấm vẫn còn lưu trong lòng bàn tay, Lạc Bạch kiên định đáp:
“Có!"
Hai đ-ánh nh-au với các dị năng giả và quân đội xung quanh hội quân với Tô Dụ và Thu Đồng.
“Hây!"
Tô Hề cúi né một đòn của dị năng giả, đó chạy lấy đà nhảy vọt lên trung, xoay tung một cú đ-á trực diện mặt đối phương.
“Anh trai, Đồng Đồng, chúng !"
Tô Dụ và Thu Đồng đang trong cuộc chiến thấy hai bình an trở về cũng ham chiến nữa, mà bốn vây thành một hình vuông đ-ánh rút.
Cuối cùng một khắc, bốn đ-ánh tới cổng căn cứ, tuy nhiên quân đội nhận tin tức từ nhà họ Triệu sớm đợi sẵn ở cổng từ lâu.
Nhìn cái cổng vây kín mít, Tô Dụ trầm giọng :