“Đương nhiên là ai nắm đ-ấm lớn hơn thì đó quyền quyết định!
Cô đến cướp đồ của , cũng hỏi xem chúng nó đồng ý !”
Dương Nguyệt Nhi vô cây kim vàng đang tỏa ánh bạc, sắc mặt trở nên khó coi.
Cô ngờ Tô Hề là dễ đối phó, hợp ý là trực tiếp dùng vũ lực giải quyết.
Trong ấn tượng của Dương Nguyệt Nhi, những phụ nữ ở đây lẽ đều giống như Hạ Lệ và những khác mới đúng, ai chỗ dựa lớn hơn thì họ sẽ nịnh bợ đó.
Chẳng lẽ cô vẫn lưng chống lưng, cho nên mới ngang nhiên kiêng nể gì như ?
“Cô lưng ai chống lưng !”
“Phụt...”
Tô Hề câu của Dương Nguyệt Nhi cho buồn , cô bắt chéo chân, thoải mái dựa giường lười biếng :
“ thèm quan tâm lưng cô ai chống lưng, bây giờ chiếc giường là của , và cũng chỉ thể là của , cô rõ ?
Còn nữa...”
Nói đoạn, cô nheo mắt , giọng điệu đầy nguy hiểm:
“Người phát tán tin đồn lột sạch quần áo ép buộc biểu diễn và Hắc lão bản quy tắc ngầm, chính là cô ?”
Chương 941 Nhân viên mục tiêu
“Tin... tin đồn gì cơ?”
Dương Nguyệt Nhi chút chột liếc đông ngó tây, cuối cùng mới lên tiếng một cách thiếu tự tin:
“Cô... chính cô đó là tin đồn !
Chúng lúc đó đều ở trong vườn hoa, thấy rõ mồn một, bao nhiêu đều , giờ cô còn là tin đồn?”
“Keng keng keng...”
Kèm theo động tác ngón tay của Tô Hề, tất cả kim vàng cũng nhanh ch.óng rơi xuống, đ-âm mặt đất, phát một tràng tiếng rung động.
Vô kim vàng cứ thế bao quanh Dương Nguyệt Nhi một cách hảo theo hình vòng tròn.
“Vậy ...
Có tất cả đều thấy ?
Cô chắc chắn chứ?”
Thấy Tô Hề thật, Dương Nguyệt Nhi khỏi sợ hãi rùng một cái, cô cố tỏ bình tĩnh :
“Không...
Nếu thì ?
Cô dám ngày hôm đó cô bắt lên biểu diễn ?
Cô dám cô dìm l.ồ.ng heo ?
Cô dám đó cô đưa ?”
Cô càng càng tự tin, đến đoạn thậm chí giọng còn cao hơn mấy phần.
“Hừ, cô đừng tưởng !
Sau đó cô đưa gặp ông chủ , ông chủ đó chỉ đích danh lấy cô.
Chỉ là một con heo con thôi, chơi chán vứt trở ngay, còn nhốt hầm nước nữa, sai câu nào ?”
Tô Hề nhẹ nhàng xoa cằm, vẻ mặt như đang suy tư gật gật đầu:
“Ừm...
Những gì cô dường như khá đúng đấy, quả thực nhốt hầm nước và cũng quả thực đ-ánh trọng thương, nhưng mà...”
Cô đột nhiên nở một nụ rạng rỡ, đôi mắt sắc lẹm về phía Dương Nguyệt Nhi, :
“Lột sạch quần áo sỉ nhục mặt ?
Bị quy tắc ngầm?
Cái là chính mắt cô thấy ?
Nếu Hắc lão bản cô lưng bôi nhọ ông như ...
Không cái cô còn thể bảo vệ cô nhỉ, hửm?”
“... ...”
Dương Nguyệt Nhi hoảng loạn .
Cô chẳng qua cũng chỉ là một quản lý nhỏ, xét cho cùng thì địa vị chỉ cao hơn những tầng lớp thấp nhất như bọn họ một chút mà thôi.
so với Thẩm Kiều, Hắc lão bản và những thì ông tuyệt đối sẽ vì mà đắc tội cấp cao!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1105.html.]
Nghĩ đến đây, Dương Nguyệt Nhi khỏi chút sợ hãi hậu quả.
“Vậy thể là nhớ nhầm , lột sạch quần áo là cô chứ cô.
chuyện dìm l.ồ.ng heo là thật mà đúng , cũng chỉ là trí nhớ thôi.”
“Trí nhớ ?”
Tô Hề thích thú hếch cằm lên:
“Đã là trí nhớ , cô nên giúp đính chính một chút nhỉ?
Còn về những phiền toái gây cho , cũng xin một tiếng đấy nhé~”
“Cô!
Tô Hề!
Cô đừng đằng chân lân đằng đầu!”
Dương Nguyệt Nhi tức giận .
“ đằng chân lân đằng đầu ?”
Tô Hề đưa tay chỉ chỉ lớn phóng đãng:
“Ha ha ha, cô bôi nhọ , chẳng qua chỉ yêu cầu cô xin mà cô chịu nổi ?
Nếu như thì cứ để chuyện truyền đến tai Hắc lão bản ...”
“Được!”
Dương Nguyệt Nhi nghiến răng nghiến lợi Tô Hề, từng chữ một :
“Chuyện đây là do nhớ rõ mới sai, ! xin! !
Được chứ?
Hài lòng ?”
“Được, tha thứ cho cô.”
Tô Hề vô cùng đại lượng phẩy phẩy tay:
“Hy vọng Dương tiểu thư nhớ cho kỹ một chút nhé, khác sẽ dễ chuyện như nha~”
“Được, Tô Hề nhớ kỹ cô !
Cô cứ đợi đấy cho !”
Nói xong, Dương Nguyệt Nhi liền hầm hầm dẫn theo đám đàn em rời khỏi ký túc xá.
Đợi hết, Vương Giai Di mới hồn , cô ngưỡng mộ Tô Hề:
“Cô Tô, cô giỏi quá !
Cô mà thể khiến Dương Nguyệt Nhi đó cúi đầu!
Cô , cô đây ở trong đám mới là nghênh ngang lắm đấy!”
“Cô cứ gọi tên là .”
Cứ gọi cô Tô cô Tô mãi, chút tự nhiên.
“Vậy gọi cô là chị Tô!
Hoặc là chị Hề?
Chị Tô Hề?
Ôi chao, cứ gọi là chị Tô ~”
Thấy Vương Giai Di tự quyết định tên gọi, Tô Hề bất đắc dĩ gật đầu:
“Được, cô thích là .”
“Cô Dương Nguyệt Nhi ở đây nghênh ngang, và hai đây còn từng gặp là thế nào, kể xem?”
“Vâng.”
Vương Giai Di ngoan ngoãn gật đầu trả lời:
“ chẳng kể cho cô chuyện trải qua đây , lúc bắt , phụ nữ kéo đó chính là cô .
nhớ Dương Nguyệt Nhi dường như là con gái của đầu căn cứ nào đó, ưm...
để nhớ xem, tên là gì nhỉ... thời gian lâu quá quên mất.”
Vương Giai Di nghiêng đầu cố gắng nhớ trông cũng vài phần đáng yêu, cô nhăn mũi suy nghĩ hồi lâu mới :
“Hình như là căn cứ Ưng gì đó, cô là đại tiểu thư của căn cứ đó, đó bắt tới đây.”
“Căn cứ Hùng Ưng ?”
Tô Hề nghi hoặc lên tiếng.