“Ôn Tả Đăng ghét nhất khác nhắc đến đám nhà họ Mục, đặc biệt là một ngoài!”
Những chuyện đó là bóng ma tâm lý bao giờ xua tan của ông , là cơn ác mộng khiến ông mỗi khi đêm về đều tức giận đến mức bừng tỉnh.
Vợ và đứa con chào đời của ông ...
“Làm cô ?
Thẩm Kiều cho cô ?
Cô cũng khá đấy, mà thể dỗ dành cô cho cô chuyện ...
Hì hì, xem cái tên Thẩm Kiều ...”
Ôn Tả Đăng nảy sinh lòng nghi ngờ với Thẩm Kiều.
Đối mặt với Ôn Tả Đăng đang tức giận, Tô Hề thể hiện vô cùng bình tĩnh.
Cô cũng vội vàng vùng vẫy, mà ánh mắt thẳng mắt Ôn Tả Đăng, từng chữ một :
“ ông cần cái gì, cho dù là lợi ích là báo thù, hoặc là... bắt ...”
Những lời phía cô hết, bởi vì bàn tay đối phương đang bóp cằm cô ngày càng c.h.ặ.t hơn.
“Rốt cuộc cô những gì?”
Ôn Tả Đăng dữ tợn .
Đôi mắt của Tô Hề nhướng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nở một nụ tuyệt mỹ:
“Hắc lão bản, là... chúng một cuộc giao dịch thì ?”...
Thẩm Kiều chờ ngoài cửa vô cùng sốt ruột, ả lo lắng cho sự an nguy của Tô Hề.
Người vì cứu mới đây, cũng là do ả mang đến, nếu ở đây xảy vấn đề gì thì khi về ăn thế nào với Mục Vũ Thần?
Mười mấy phút ——
“Cạch...”
Cửa đột ngột mở , Tô Hề vẻ mặt bình thản từ trong phòng .
“Tiểu...
Tô Hề, hai kết thúc ?”
Lời lỡ miệng của Thẩm Kiều suýt chút nữa thốt , ả cứng rắn nuốt ngược trong họng.
Ả liếc trong phòng, phát hiện Ôn Tả Đăng cầm cuốn Phật kinh bàn lên tụng mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đ-ánh giá Tô Hề từ xuống một lượt, Thẩm Kiều mới cầm lấy sợi xích cổ tay Tô Hề :
“Cô chuyện gì gây tổn thương cho sếp chứ, lời đấy?”
Tô Hề ngoan ngoãn gật đầu:
“ nghĩ thông suốt , sẽ phản kháng nữa, giữ mạng là quan trọng nhất.”
Chưa đợi Thẩm Kiều thêm gì, giọng của Ôn Tả Đăng truyền đến:
“A Kiều, đây một chút.”
Thẩm Kiều dặn dò với vẻ đầy nghi hoặc:
“Cô cứ đây đừng lung tung, đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, xung quanh là camera và nhân viên cảnh thôi.”
Nói xong, ả liền bước phòng.
“Sếp, gọi việc gì ạ?
Tô Hề ...”
Dường như sự nghi hoặc trong mắt Thẩm Kiều, Ôn Tả Đăng :
“Con heo con cô tìm quả thực chút thú vị, chẳng trách thằng nhóc Mục Vũ Thần trúng cô , đều chút nỡ g-iết cô ...”
“Chuyện ... sếp đối phó với cô ạ?”
“Vốn dĩ định bắt nạt một trận cho trò, nhưng cô thông minh, cô mà đưa một điều kiện với .”
Tay Ôn Tả Đăng gõ nhẹ lên mặt bàn, mắt cuốn Phật kinh trong tay, :
“Cô với còn là một dị năng giả hệ Không Gian, bàn với một vụ ăn, thú vị đúng ?”
“Dị năng giả hệ Không Gian?
Giao dịch?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1102.html.]
Trong lòng Thẩm Kiều vô cùng kinh hãi, Tô Hề chuyện gian cho ông !
“ , giao dịch.”
Nói xong, Ôn Tả Đăng tùy tiện ném một túi chứa đầy tinh hạch lên bàn:
“Cô xem, tinh hạch là món quà gặp mặt cô đưa cho .
ước tính sơ bộ, bên trong ít nhất hàng trăm viên.”
“Chuyện ... cô lấy nhiều tinh hạch thế ạ?”
Thẩm Kiều hiểu.
“Theo như cô là do cô bình thường tự g-iết tang thi tích trữ .
Cô với một vụ giao dịch, nội dung chính là, cô mỗi ngày sẽ ngoài g-iết tang thi, đó mỗi tuần gom đủ năm trăm viên tinh hạch nộp lên cho .
Nhớ kỹ, là năm trăm viên mỗi tuần.”
Ôn Tả Đăng nhấn mạnh hai chữ “mỗi tuần” cực kỳ nặng.
“Đây là một kẻ thông minh, yêu cầu của cô là động cô , cô thì mỗi tuần sẽ cung cấp lợi ích cho .
Các cũng đấy, là một thương nhân, coi trọng lợi ích.
Điều kiện của heo con nhỏ... sức cám dỗ lớn, khó để động lòng.”
“ mà...”
Thẩm Kiều nhíu mày do dự lên tiếng:
“Sếp, sếp sợ khi thả cô ngoài cô sẽ thừa cơ bỏ trốn ạ?
Lời của đám heo con thể tin , thể cô đang lừa chúng .”
“Điểm đương nhiên nghĩ tới .”
Khóe môi Ôn Tả Đăng lộ một nụ tàn nhẫn:
“Cho nên cho cô uống loại thu-ốc độc chỉ trong khu công nghiệp mới , mỗi tuần sẽ phát tác một , đây là do cô chủ động yêu cầu.
Cô đến lúc đó cho dù chạy thoát thì nỗi đau đớn khi chất độc phát tác cũng thể chịu đựng nổi.
Dù kết quả cuối cùng cũng là một c-ái ch-ết, coi như là hành hạ thằng nhóc nhà họ Mục một chút .”
“Vẫn là Hắc lão bản tầm xa trông rộng...”
Thẩm Kiều cúi đầu cung kính, nhưng ở nơi đối phương thấy, khuôn mặt ả đầy vẻ lo lắng.
Thu-ốc độc...
Thứ một khi dính , hậu quả tuyệt đối bình thường thể gánh vác .
“Tương ứng, sẽ tạm thời bảo vệ an tính mạng cho cô , cô cứ tùy tiện sắp xếp cho cô một chức vụ .
Nếu cô đầu quân cho , cũng khảo sát kỹ lưỡng một phen mới .”
“Sếp xem sắp xếp chức vụ gì cho phù hợp ạ?”
Thẩm Kiều cung kính hỏi.
Ôn Tả Đăng tiếp tục xem Phật kinh trong tay, tùy ý xua xua tay:
“Cứ giao hết cho cô , tin tưởng cô, lui xuống .”
“Vậy thuộc hạ xin cáo lui , sếp việc gì cứ dặn dò.”
Nói xong, Thẩm Kiều liền rút khỏi căn phòng.
Chương 939 Tin đồn
“Tô!
Hề!”
Vừa khỏi cửa phòng, Thẩm Kiều liền nheo mắt nghiến răng nghiến lợi thấp giọng gầm gừ với Tô Hề:
“Cô đúng là giỏi lắm, là một thông minh!
Về biệt thự với !”
Ả nắm lấy sợi xích cổ tay Tô Hề, giống như trút giận mà dùng sức kéo về phía .
Thẩm Kiều cũng ngờ , Tô Hề mà chỉ để lộ gian của , thậm chí còn tiếc hy sinh bản để ép buộc dùng thu-ốc độc!