......
Mọi xung quanh đều cảnh tượng mắt cho kinh ngạc đến mức khép miệng , rớt cả cằm.
Có trợn tròn mắt im tại chỗ một lời, thế mà dọa đến mức bệt xuống đất.
“Cô.. cô cô, cô gì !"
Triệu Minh Đường dọa đến mức năng lắp bắp, thất sắc Tô Hề, lắp bắp hồi lâu mới :
“Sao cô dám??
Có cô đang tuyên chiến với cả căn cứ !
Phen ai giữ nổi mạng các !"
Trong lòng Tô Hề thầm lời xin với Bắc Minh Hiên, đó kiêu ngạo trả lời:
“Hừ, cái căn cứ cỏn con so với tính mạng của đồng đội !"
Triệu Quân cũng nhanh ch.óng lấy bình tĩnh cơn kinh ngạc ngắn ngủi:
“Hóa là kẻ ngự thú ?
Thật là xem thường cô !"
Tô Hề thèm để ý đến những âm thanh xung quanh, mà ngẩng đầu hét lớn về phía Lạc Bạch:
“Bây giờ chúng cũng giống như , Lạc Bạch cho !
Cậu cùng về nhà !!"
Lạc Bạch Tô Hề ở cách đó xa, mắt rưng rưng lệ.
Khoảnh khắc nghĩ đến những năm tháng qua của , những ngày tháng cha bỏ rơi, bên cạnh phản bội, mắng nhiếc.
Với độ tuổi và năng lực hiện tại của , căn bản cách nào báo thù cho .
Sau khi mạt thế đến, ngay cả cửa tiệm mà để cũng thể giữ .
Cậu cứ ngỡ cuộc đời đến hồi kết.
ngay lúc , một tia sáng soi rọi con đường phía của .
Đây là tia sáng mà khó khăn lắm mới gặp , nhưng dập tắt trong khoảnh khắc gặp Triệu Minh Đường!
Cậu sợ bỏ rơi, nên chọn cách hy sinh bản .
cho đến bây giờ mới hiểu , gặp những đồng đội thể phó thác cả đời.
Cuối cùng lúc , vốn luôn kiên cường, nước mắt trong hốc mắt như vỡ đê tuôn trào.
Lạc Bạch nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay trắng bệch, c.ắ.n c.h.ặ.t môi , gật đầu thật mạnh dùng giọng run rẩy đáp :
“Chị Tô Hề!!!
Đưa em , xin hãy đưa em về nhà !!!"
Đây là đầu tiên Lạc Bạch gọi đầy đủ tên của Tô Hề, sự xúc động trào dâng trong lòng khiến c-ơ th-ể ngừng run rẩy.
Chương 91 Nắm c.h.ặ.t lấy , đừng buông tay!
Tô Hề sang Tô Dụ và Thu Đồng, thấy hai đều gật đầu kiên định với , cô mỉm đỏ thắm:
“Đó là đương nhiên , đừng quên mạng của tạm thời giao cho bảo quản, những khác tư cách đoạt lấy nó!"
Ba mỉm đầy ăn ý, thế mà cùng lúc rút v.ũ k.h.í phóng kỹ năng về phía những kẻ chặn đường xung quanh.
“Người... !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-110.html.]
Mau chặn bọn chúng !"
Triệu Minh Đường hét lên với các dị năng giả trướng nhà họ Triệu bên cạnh.
Mọi xung quanh thấy họ đ-ánh nh-au thật, sợ lửa chiến cháy đến nên đều thi tản bỏ chạy.
Mà do động tĩnh của Phượng Hoàng xuất hiện lúc nãy, Diệp Tư Vũ và Tiêu Cảnh cũng tiếng mà chạy đến.
Triệu Quân thì lôi cánh tay Lạc Bạch chạy nhanh về phía viện nghiên cứu căn cứ.
“Buông !
định việc cho các nữa !"
Lạc Bạch dùng lực thoát khỏi sự kìm kẹp của Triệu Quân định chạy ngược , nhưng hai tay trói khiến thể phát huy hết thực lực.
“Ngoan ngoãn chút cho tao!"
Triệu Quân tiến lên túm lấy Lạc Bạch tung một cú đ-á, lực mạnh đến mức trực tiếp đ-á văng xuống đất.
Bụi đất bám đầy vạt áo mỏng manh của thiếu niên, hình chật vật nhưng vẫn thể ngăn cản đôi mắt chứa đựng những vì đầy hy vọng .
Cậu dứt khoát sử dụng dị năng tinh thần trực tiếp tấn công đại não của Triệu Quân, nhưng ngờ đòn thất bại.
Hóa khi nhà họ Triệu Lạc Bạch sở hữu dị năng hệ tinh thần thì sớm phòng , lập một màn chắn tinh thần trong não từ .
Triệu Minh Đường thấy cũng chạy đến dẫm một chân lên đầu Lạc Bạch, vẻ mặt dữ tợn mắng:
“Mày là cái thá gì mà dám phản kháng!
Mày cũng chỉ còn chút giá trị thôi, nếu tình cờ thức tỉnh dị năng tinh thần thể giúp cha tao nghiên cứu, mày tưởng bằng loại phế vật như mày mà còn sống đến bây giờ ?
Phì!"
Má trái của Lạc Bạch chân của Triệu Minh Đường dẫm lên ma sát đất, gò má vốn sạch sẽ trắng trẻo chà xát thành những vệt đỏ.
Cậu vùng vẫy dậy chạy trốn, nhưng Triệu Quân túm ngược trở đẩy tiếp tục tới.
“Minh Đường đừng nghịch nữa, giờ chúng mau ch.óng đưa nó đến viện nghiên cứu."
Lạc Bạch dùng lực nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, lòng bàn tay thon dài trắng trẻo bấm từng vệt đỏ hằn sâu, động đẩy tới.
“Băng Thiên Tuyết Địa!"
Tô Hề phóng một kỹ năng phạm vi lớn về phía kẻ địch mắt, chỉ thấy chân của năm sáu dần dần mọc những mảnh băng vụn phong tỏa hành động tiếp theo.
Tuy nhiên đối phương dù cũng là chứ tang thi, bọn họ vẫn trí óc.
Trong những thiếu những dị năng giả thực lực ở đỉnh cấp bậc một, họ dễ dàng phá vỡ sự khống chế của Tô Hề, cuối cùng chỉ vỏn vẹn hai định tại chỗ.
“Năng lực hệ Băng!"
Diệp Tư Vũ mới chạy đến tình cờ thấy Tô Hề phóng năng lượng hệ Băng thì giật , trong lòng cô nảy sinh bao suy nghĩ đố kỵ muôn vàn.
Tô Hề thấy giọng thì liếc mắt một cái đầy giận dữ, thầm nghĩ hiện tại rảnh để ý đến đàn bà , cứu Lạc Bạch là quan trọng nhất.
“Dị năng giả hệ Băng!
Con khốn thế mà là dị năng giả tam hệ!"
Triệu Minh Đường thấy cả kinh, theo điều tra của thì Tô Hề hẳn là dị năng giả song hệ Lôi và Không gian, bấy nhiêu đó là sự tồn tại hiếm trong mạt thế .
Vì nhà họ Triệu mới định lôi kéo cô gia nhập, nhân tài như rơi tay gia tộc Bắc Minh.
Tuy nhiên điều khiến họ ngờ tới là, phụ nữ thế mà còn là dị năng giả tam hệ hiếm thấy!
Nếu để kẻ thù như trưởng thành thì hậu quả thật khôn lường, nếu thì hủy diệt cô !
Với ý nghĩ đó, Triệu Minh Đường hét lớn với xung quanh: