“Khuôn mặt cô gái tóc công chúa lập tức đỏ bừng, nhãn cầu cũng chậm rãi sung huyết lồi ngoài.”
“Ái chà A Thụy, đó."
Ngay khi phụ nữ cảm thấy sắp nghẹt thở, một giọng ôn hòa trầm thấp vang lên.
“Đừng những lời như khi đang bái Phật, đây là sự tôn trọng đối với Phật tổ, tạm thời thả cô ."
Người chính là Ôn Tả Đăng, khi trong tay vẫn còn đang xoay chuỗi hạt, mặt là một vẻ ôn hòa.
Nếu Tô Hề chính là ông trùm khu viên, cô e là cũng sẽ vẻ ngoài ngụy thiện bình thản lừa gạt.
“Vâng, lão bản."
Nghe , Bái Bác Thụy buông tay , c-ơ th-ể phụ nữ cứ thế ngã mạnh xuống đất.
“Rầm..."
“Khụ khụ khụ..."
Chỉ thấy một tiếng vật nặng ngã xuống đất vang lên, cô gái tóc công chúa quỳ rạp mặt đất, giống như một con cá khát nước trở về biển cả, há miệng hít thở khí điên cuồng.
“Còn mau cảm ơn Hắc lão bản?"
Gã đầu hói bóng mỡ dùng lực giật xích một cái, cúi đầu giọng điệu đầy đe dọa .
“Khụ... khụ khụ khụ...
Cảm... cảm ơn Hắc lão bản..."
Có lẽ cách với c-ái ch-ết quá gần, lúc phụ nữ màng đến những thứ khác, giống như vớ cọc cứu mạng mà liều mạng cảm ơn.
“Hì hì, cần cảm ơn, dù cũng là ích, thỉnh thoảng cũng hành thiện một chút."
Ôn Tả Đăng mỉm gật đầu, chuỗi hạt trong tay ngừng xoay chuyển, ngay đó tiếp tục thành kính bái Phật.
Những khác thấy cũng lượt tiếp tục cúi đầu bái Phật, cứ như thể cảnh tượng từng xảy .
Nhìn cảnh tượng quái dị mặt , Tô Hề chỉ thấy l.ồ.ng ng-ực như thứ gì đó chặn , vô cùng khó chịu.
Mọi đều đang thành kính cầu Phật, lẽ trong những còn ít từng nhân danh nhà từ thiện quyên góp tiền của mạt thế.
lưng thì ?
Họ ác việc gì , coi tính mạng con như cỏ r-ác.
Ranh giới giữa thiện và ác, rốt cuộc ở ?
Hay cách khác, sự “lương thiện" của những , thực chỉ dùng để duy trì lớp mặt nạ bề ngoài và là niềm an ủi tâm linh để bản thể thản nhiên điều ác.
Bức tượng Phật xuất hiện trong khu viên, vốn dĩ là một sự châm chọc.
Mà những tín ngưỡng Phật giáo , càng là một sự hài hước quái đản...
Mười phút ——
Ôn Tả Đăng cuối cùng cũng đặt chuỗi hạt xuống, cẩn thận quấn cất trong cổ áo.
Anh khẽ nhắm mắt mở , đầu với :
“Được , nghi thức hôm nay đến đây thôi, chúng thể bắt đầu nội dung tiếp theo."
Mọi gật đầu, đồng thanh :
“Rõ, Hắc lão bản."
Cùng lúc đó, tất cả đều kéo c.h.ặ.t sợi xích trong tay, kéo những con heo con mang tới gần bên cạnh .
Tô Hề cũng ngoại lệ, cô Thẩm Kiều trực tiếp kéo phía , và đúng vị trí theo lệnh của đối phương.
“Bộp bộp bộp ~"
Chỉ thấy Ôn Tả Đăng tiên vỗ vỗ tay, hiệu im lặng, đó mới mỉm lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1088.html.]
“Vậy thì buổi biểu diễn hôm nay hãy bắt đầu từ... vị tiểu thư ~"
Chương 927 Biểu diễn
“Được chứ?"
Ôn Tả Đăng thậm chí còn ôn tồn lịch sự hỏi ý kiến của đối phương.
Anh giơ tay chỉ cô gái tóc công chúa gây náo động, ánh mắt về phía gã đầu hói bóng mỡ cạnh cô .
“Tất nhiên là !
Có thể biểu diễn cho Hắc lão bản xem, đó quả thực là vinh dự của cô !"
Gã đầu hói vội vàng gật đầu đồng ý, sợ đối phương vui.
thái độ của Ôn Tả Đăng rõ ràng là ôn hòa như , tại sợ hãi đến thế?
Người khác hiểu, Tô Hề thấu .
Đừng Ôn Tả Đăng trông vẻ như vô hại, thực tế lời là lời sắt đ-á đổi .
Anh bề ngoài đang hỏi han, nhưng gì ai dám thực sự từ chối?
Chẳng qua chỉ là vài câu khách sáo ngoài mặt mà thôi.
“Biểu... biểu diễn là cái gì?"
Cô gái tóc công chúa vốn thiện cảm mơ hồ đối với hành động giải vây của Ôn Tả Đăng , cho nên lúc cô dám trực tiếp hỏi thành tiếng.
Tô Hề cũng khỏi hiếu kỳ, buổi biểu diễn mà Ôn Tả Đăng rốt cuộc là cái gì?
Lẽ nào lát nữa cũng lên tiến hành cái gọi là biểu diễn đó?
Trực giác mách bảo cô, cái buổi biểu diễn quỷ quái tuyệt đối chuyện gì.
“Đồ ngu, im miệng!"
Không ngờ heo con mang tới dám trực tiếp hỏi thành tiếng, gã đầu hói phẫn nộ giật mạnh xiềng xích, kéo cô gái ngã rạp xuống đất.
“Hì hì, ."
Ôn Tả Đăng cũng giận, thong dong tự tại xuống chiếc ghế đ-á ngay phía tượng Phật, nheo mắt :
“Chính là cô , để cô biểu diễn cho hẳn hoi.
Dù thì..."
Vẻ mặt mang theo nửa phần ác ý, nhưng lời khiến lạnh gáy:
“Mạo phạm tượng Phật, cô vẫn là đầu tiên.
Vậy thì để cô chuộc cho hẳn hoi , như mới thể tẩy rửa sự bất kính ."
“Cái... cái gì?"
Cô gái tóc công chúa rõ ràng phản ứng kịp, nhưng cô chỉ kịp thốt ba chữ đó, liền gã đầu hói lôi xệch lên khỏi mặt đất!
Thấy , lượt sang hai bên, nhường vị trí ở phía ngoài cùng .
Chỉ thấy gã đầu hói lôi kéo xệch cô gái đến cạnh một đống rơm rạ ở bên cạnh, ở đó ấn ấn mấy cái gì đó mới dừng tay.
“Ầm..."
Một tiếng động lớn vang lên, đống rơm rạ màu xanh đó đột ngột di chuyển.
Chúng tách đôi sang hai bên đó, lộ thứ bên trong.
Hóa nơi vườn hoa còn một bí mật khác, nó hề tươi như vẻ bề ngoài.
Tô Hề theo Thẩm Kiều ở bên cạnh về phía , lúc mới phát hiện, phía đống rơm rạ là một cái ao nước lớn.