Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1071

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:50:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vương Giai Di!

 

Trần Nhược Linh!

 

Mau chạy !"

 

Kèm theo tiếng quát nộ của Tô Hề, hai cố gắng bò dậy từ đất, liều mạng chạy về phía cửa.

 

“Sột soạt sột soạt ~"

 

Tô Hề vọt lên cao, hai tay đan chéo ng-ực, năm ngón tay vung lên trung ——

 

“Mưa Kim!"

 

Hàng chục cây kim vàng hình thành một vòng cung trung, bao bọc đám Kim Hỷ Nhi bên trong.

 

Kèm theo sự hạ xuống của ngón tay cô, tất cả kim vàng lập tức lao xuống với tốc độ phi mã.

 

“Đinh đinh đinh..."

 

Kim vàng như những giọt mưa rơi xuống phân biệt, trong đó phần lớn đều đ-ánh Ngô Vĩ.

 

“Á!!!

 

Á á á... mau tới đây!

 

Mau tới cứu tao!

 

Mấy đứa mày đang cái gì ?"

 

Ngô Vĩ dù cũng thức tỉnh dị năng hệ Sức mạnh, bản khả năng phòng ngự gì, cộng thêm hiện tại đang thương nặng, vì thế lúc chỉ thể dựa những khác để bảo vệ.

 

Những cây kim vàng đ-âm c-ơ th-ể Ngô Vĩ, dày đặc trông như một con nhím.

 

Mãi đến khi Ngô Vĩ đau đến mức sắp ngất , mới vặn chạy đến mặt để đỡ đòn tấn công.

 

Nhất thời, trong phòng tiếng kêu la oán thán ngớt, ngay cả c-ơ th-ể Kim Hỷ Nhi cũng kim vàng trầy xước ít...

 

“Đùng!"

 

Thẩm Kiều nhấc bàn tay thanh mảnh, những ngón tay thon dài tùy ý quét về phía cửa ——

 

Một luồng chất lỏng đặc quánh màu đen mang theo mùi ăn mòn đột nhiên xuất hiện ở cửa lớn, lập tức phong tỏa con đường định bỏ chạy của hai Vương Giai Di.

 

cho các cơ hội trốn thoát nha ~ đủ một phút luôn đó, nhưng các trân trọng ~"

 

Đôi giày cao gót Thẩm Kiều đang vang lên tiếng cộp cộp trong bóng tối, cô đến bên cạnh Vương Giai Di và Trần Nhược Linh nhấc chân tung hai cú đ-á bay khiến ngã lăn đất.

 

Ngay đó, cô lắc lư vòng eo với tốc độ như gió lướt đến bên cạnh Tô Hề, bàn tay sơn móng tay đỏ cứ thế dễ dàng bóp c.h.ặ.t cổ Tô Hề!

 

“Cô chắc cũng nghĩ thể trốn thoát chứ?"

 

bóp cổ Tô Hề từ từ nhấc bổng cô lên.

 

Có sự hỗ trợ từ năng lực suy yếu của Kim Hỷ Nhi, c-ơ th-ể Tô Hề dễ dàng khống chế, cô cảm nhận sức mạnh trong c-ơ th-ể đang dần dần trôi mất...

 

“Khụ khụ... cô... lúc cô lừa ?"

 

Tô Hề ho khan hai tiếng, gò má ngày càng đỏ.

 

“Nếu thì cô nghĩ ?"

 

Thẩm Kiều híp mắt Tô Hề, lực đạo tay ngày càng lớn...

 

Mãi đến khi thấy ánh trong mắt cô dần dần lịm , cô mới đột ngột dừng tay, vứt sang một bên.

 

“Bịch..."

 

C-ơ th-ể Tô Hề giống như một quả bóng xì rạp đất.

 

“Hừ, Ngô Vĩ, xem việc kìa!"

 

Thẩm Kiều phủi phủi tay, dung mạo vốn kiều mị lúc thêm vài phần lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1071.html.]

 

“Anh để giao họ cho ?

 

Anh xem , nếu , định thu dọn tàn cuộc như thế nào?"

 

khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, vô cùng chán ghét liếc Ngô Vĩ, tiếp tục :

 

“Chỉ dựa cái xác ngay cả kỹ năng cũng đỡ của ?"

 

“Khụ khụ... chị Kiều, ..."

 

Ngô Vĩ định gì đó nhưng Thẩm Kiều trực tiếp cắt ngang.

 

“Được đừng nữa, nể tình đây đóng góp ít cho khu , tạm thời phạt , thể giúp giấu báo lên .

 

đợt mới ... thể giao cho đào tạo nữa, nếu xảy vấn đề, lúc đó gánh nổi trách nhiệm , ?"

 

“Nghe... ... nhưng chị Kiều, đó chị... chị cứu ba bọn họ ?"

 

Ngô Vĩ lắp bắp hỏi một cách thận trọng, ánh mắt chút né tránh nhưng ý tứ trong lời đầy sự nghi ngờ.

 

Rất hiển nhiên, ý của là Thẩm Kiều đang cứu ba , nếu đó sẽ kéo huyễn giới.

 

Mặc dù huyễn giới của Thẩm Kiều sẽ khiến tạm thời mất ký ức đoạn thời gian đó, nhưng đám cũng là những việc cùng cô lâu ngày, hiểu năng lực của cô , cho nên khi cô xuất hiện liền đoán đó xảy chuyện gì.

 

“Còn về ba ..."

 

Thẩm Kiều giống như món hàng mà đ-ánh giá ba đất một lượt, lạnh lùng :

 

thấy ba họ trông cũng khá , vốn liếng để trở thành heo hoa.

 

Nếu ở đây chứa nổi họ cũng giáo d.ụ.c nổi họ, thì giao cho đích dạy dỗ .

 

Vừa nãy nhân lúc ba họ định trốn chạy, kéo cả ba huyễn giới của .

 

Tô Hề quả thực mấy chiêu, nếu ở bên trong lừa cô , giờ sợ là đều chạy thoát ."

 

“Chị Kiều, ngày đầu tiên chị từng đưa Tô Hề nhà vệ sinh... ý của chị là...?"

 

Thấy Ngô Vĩ nghi hoặc, Thẩm Kiều trả lời:

 

“Anh tưởng nãy nếu xuất hiện, các còn cơ hội đây chuyện với ?"

 

Câu coi như là lời giải thích cho Ngô Vĩ, cô tung một cú đ-á bụng Tô Hề, cao cao tại thượng :

 

“Cái loại heo hoa nhan sắc thế trong khu của chúng chắc là hiếm thấy nhỉ?

 

Để ở chỗ yên tâm, kẻo đến lúc gây chuyện gì nữa.

 

Anh... chắc đang nghi ngờ quyết định của chứ?"

 

Nghe , Ngô Vĩ vội vàng lắc đầu như trống bỏi:

 

“Không , dám nghi ngờ quyết định của chị Kiều chứ?

 

chỉ là thắc mắc, chị vốn dĩ giờ luôn quan tâm đến những chuyện , đột nhiên hết tới khác..."

 

“Hết tới khác cái gì?"

 

Thẩm Kiều cau mày lạnh lùng, giọng điệu băng giá.

 

“Không... gì..."

 

Ngô Vĩ theo bản năng cúi đầu.

 

“Hừ!"

 

Thẩm Kiều hừ lạnh một tiếng, cô một tay dễ dàng nhấc bổng cả ba Tô Hề lên, xếp họ chồng lên vác vai.

 

“Những con heo hoa đều là để cho những phía thưởng dụng, nếu dạy dỗ nhất định sẽ mang lợi ích nhỏ.

 

Nếu kịp thời tới, để họ chạy thoát thì mà chịu!"

 

 

Loading...