Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1064

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:49:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cảnh tượng tương tự xảy , khiến kịp trở tay.”

 

Mặc dù chuẩn đầy đủ, lúc nào cũng dán mắt hành động của những xung quanh, nhưng vẫn ai thấy rốt cuộc là ai tay.

 

Tốc độ quá nhanh!

 

Trong căn phòng tối tăm, thứ gì bay qua cực nhanh, bàn tay của gã vạm vỡ đó cắt rời trực tiếp, rơi xuống đất lăn lông lốc hai vòng.

 

M-áu tươi lập tức phun đầy Vương Giai Di, cổ tay dính m-áu đó cắt đứt vô cùng phẳng phiu, cứ thế lộ xương trắng hếu ngay mặt cô.

 

“Oẹ..."

 

Vương Giai Di nhất thời nhịn nôn khan hai tiếng, dù thứ hai cô cũng vẫn chịu nổi cảnh tượng như , c-ơ th-ể phát sự khó chịu về mặt sinh lý.

 

cái dày lâu ngày ăn uống gì căn bản thể nôn thứ gì, cô cũng chỉ thể nôn khan, cảm giác chua xót nơi cổ họng.

 

“Đại ca... Ngô!

 

Cứu... cứu em, tay của em..."

 

Gã vạm vỡ hình vạm vỡ đau đến mức phát tiếng kêu như lợn chọc tiết, gào thét , nước mắt nước mũi giàn dụa đầy mặt.

 

Đau, thực sự là quá đau!

 

Cái đau thấu xương đó nếu từng đứt tay thì tuyệt đối sẽ thể hiểu .

 

Hắn dùng lực bóp c.h.ặ.t cổ tay của , giống như thể giảm bớt đau đớn.

 

“Chuyện ?

 

Rốt cuộc là ai!"

 

Ngô Vĩ tức giận bật dậy, nhưng cẩn thận chạm vết thương của , nhất thời đau đến run bần bật.

 

“Anh Ngô... em... em sắp xong ... em...

 

ặc a..."

 

Gã vạm vỡ đau đến mức lăn lộn đất, đó là một loại cảm giác đau đớn như điện giật, trong nháy mắt lan khắp cả cánh tay, khiến khỏi hít một khí lạnh.

 

Dần dần, cơn đau bắt đầu tăng thêm, cánh tay trở nên sưng phồng, tím tái, mỗi một chuyển động nhẹ cũng sẽ gây cơn đau dữ dội, thậm chí ngay cả hít thở cũng cơn đau tăng thêm.

 

Cái đau khiến căn bản thể chịu đựng nổi, thậm chí khiến nảy sinh ý định ch-ết...

 

“Em... em xong ..."

 

Gã vạm vỡ đó đau đến mức đột nhiên trợn ngược mắt, thế mà trực tiếp ngất !

 

“Đệt!

 

Rốt cuộc là ai?

 

Lẽ nào một ai thấy?"

 

Ngay khi Ngô Vĩ đang vô năng cuồng nộ, đột nhiên một bóng hiện mặt .

 

“Cậu vẫn đến ...

 

Tớ mà, cuối cùng tớ cũng đợi ..."

 

Trần Nhược Linh ngước khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn Tô Hề đang về phía , cô nở một nụ đơn thuần, nhỏ giọng .

 

Hóa , ngay khi chiếc cưa trong tay gã vạm vỡ sắp hạ xuống, Tô Hề nhanh ch.óng phóng một tia sét màu đen!

 

Tia sét màu mực đó tương phản với căn phòng tối màu, thế mà để ai thấy mảy may.

 

Chỉ trong tích tắc, bàn tay của gã vạm vỡ tách rời khỏi cổ tay...

 

Tô Hề chậm rãi đến bên cạnh Trần Nhược Linh đỡ dậy, nhân tiện còn truyền một chút linh khí trong c-ơ th-ể cô .

 

Ngay đó, cô khẽ nhấc tay ngọc, mấy luồng bạch quang bay về phía Vương Giai Di——

 

“Vụt vụt vụt!"

 

Trong vòng ba giây, sự trói buộc Vương Giai Di giải khai .

 

Đồng thời, từ trời rơi xuống một bộ quần áo choàng lên cô, che chắn kín kẽ c-ơ th-ể đầy những vết lằn đỏ tím...

 

chút ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, vặn đối diện với một đôi mắt trong vắt như nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1064.html.]

 

Đó là một khuôn mặt và một đôi mắt đẽ đến nhường nào?

 

thể dùng ngôn từ để diễn tả, đó là đôi mắt nhất cô từng thấy, cũng là phụ nữ xinh nhất cô từng gặp trong mạt thế.

 

, trong mạt thế, Vương Giai Di bao giờ thấy ai thể bình tĩnh ung dung như cô .

 

Đôi mắt đó rõ ràng trông vẻ lạnh nhạt, nhưng hiểu , Vương Giai Di từ trong đó một tia cảm xúc ôn nhu...

 

Mình quen cô gái , cũng từng gặp mặt cô .

 

Tại cứu ?

 

Đầu tiên là một Trần Nhược Linh xa lạ, đó là một cô gái xa lạ khác...

 

gánh vác nổi bao nhiêu món nợ ân tình ?

 

Vương Giai Di dùng lực nắm c.h.ặ.t vạt áo, trong lòng bi thương:

 

“Mình hại ch-ết cha , lẽ nào còn hại ch-ết thêm bao nhiêu cô gái thế ?”

 

Lúc Tô Hề thời gian để trấn an cảm xúc của đối phương.

 

Chỉ thấy chân mày cô khẽ nhíu , ánh mắt Trần Nhược Linh mang theo một tia dò xét:

 

“Câu của ý gì?

 

Cậu vẫn đến ...

 

Cuối cùng cũng đợi ...

 

Cậu từ sớm là sẽ tay?"

 

Còn đợi Trần Nhược Linh trả lời, Ngô Vĩ kích động dậy, dùng bàn tay lành lặn chỉ Tô Hề:

 

“Mày!

 

Chính là mày!

 

Chính là con đĩ nhỏ mày hại ông đây đứt một bàn tay?

 

Con mày thế mà còn dám mặt!"

 

“Người !

 

Người !

 

Kim Hỉ Nhi!"

 

Hắn gào thét về phía cửa, chỉ trong vòng mấy chục giây, cửa lớn mở .

 

Một luồng sáng chiếu , Kim Hỉ Nhi dẫn theo mười mấy tên vệ binh xuất hiện, bao vây lấy .

 

Trước đó mặc dù cũng thấy tiếng thét t.h.ả.m thiết dứt trong phòng, nhưng lệnh của Ngô Vĩ thì Kim Hỉ Nhi tự tiện .

 

Chỉ khi nhận tín hiệu đặc thù hoặc đối phương gọi tên cô , cô mới thể xông thẳng phòng.

 

Mà thông thường Ngô Vĩ sẽ gọi cô , cô mặc dù danh nghĩa là canh giữ ngoài cửa, nhưng thực tế năm sáu năm xuất hiện tình huống khẩn cấp nào.

 

Kim Hỉ Nhi vẻ mặt nghi hoặc lên tiếng:

 

“Anh Ngô, trong phòng xảy chuyện gì thế?!"

 

Chương 907 Kim Hỉ Nhi

 

“Kim Hỉ Nhi, mau!

 

Giúp bắt ba con khốn !

 

Tụi nó vi phạm quy tắc khu công nghiệp, phạm thượng, loại lợn con thể giữ !"

 

Ngô Vĩ kích động gào thét, giọng điệu mang theo chút điên cuồng.

 

Kim Hỉ Nhi ánh mắt sắc lạnh quét một vòng trong phòng, cuối cùng tầm mắt dừng ba phía nhất.

 

Thông thường cô sẽ đây, dù thể bắt đến nơi thì cũng ai còn mù mắt sống mà gây chuyện.

 

Vào khoảnh khắc Ngô Vĩ gọi tên cô , nhất định là trong phòng xảy tình huống khẩn cấp, chỉ khi đột biến mới đến lượt cô xuất hiện.

 

 

Loading...