Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:34:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thu Đồng cũng đưa quan điểm của riêng .”

 

Sau một hồi bàn bạc, cuối cùng quyết định ba ngày sẽ rời khỏi căn cứ Thương Cốc, xuất phát đến căn cứ Thương Lang ở tỉnh R.

 

Thế là Tô Hề với :

 

“Đã định mục tiêu , việc cần hiện tại là thu dọn đồ đạc, hậu ngày chúng trực tiếp xuất phát, dù nơi cũng chẳng còn gì để lưu luyến nữa."

 

“Được, hai ngày sẽ thêm nhiều món ăn dễ mang theo để chúng đem theo."

 

Miêu Lâm Na tiếp lời.

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua nhanh chậm, ba ngày nhanh ch.óng vụt mất.

 

Tuy nhiên, ngay buổi chiều tối ngày họ xuất phát, căn hộ nhỏ của đội Tinh Hỏa đón chào hai vị khách.

 

“Cộc cộc cộc~"

 

Tô Hề vốn định ngủ, khi cảm nhận d.a.o động của màn chắn linh khí thì khỏi gian, ngay đó liền thấy tiếng gõ cửa truyền đến.

 

Mở cửa mới phát hiện, đến chính là Cẩn Viễn và Thiên Hữu.

 

Vì ấn tượng của cô đối với hai khá , nên thái độ của cô cũng coi như ôn hòa, mời hai nhà.

 

Tô Hề rót cho mỗi một ly nước mỉm hỏi:

 

“Sao hai các cứ thích ghé thăm đêm hôm khuya khoắt thế ?

 

Nói , xảy chuyện gì ."

 

Cẩn Viễn uống một ngụm nước, thần sắc lo lắng :

 

“Lạc Bạch của đội các cô rời ?"

 

Nghe , khóe miệng đang của Tô Hề mím :

 

“Ừm, rút khỏi tiểu đội của chúng , ?"

 

“Chúng vô tình cuộc đối thoại giữa Triệu Minh Đường và Mâu Nguyệt mới , đến là báo cho cô , Lạc Bạch sắp gặp nguy hiểm !"

 

Cẩn Viễn với Tô Hề.

 

“Cậu tự lựa chọn lời từ biệt, sống ch-ết cũng liên quan đến nữa, cần đặc biệt đến báo cho , hơn nữa ngày mai chúng định rời ."

 

Tô Hề lạnh lùng trả lời Cẩn Viễn.

 

Nghe , Thiên Hữu chút cuống quýt, vội vàng lên tiếng giải thích:

 

“Thật Lạc Bạch rời bỏ các cô là nguyên nhân, định hy sinh bản để bảo vệ các cô!"

 

Nghe thấy lời , tim Tô Hề đ-ập mạnh một cái, cô cau mày hỏi:

 

“Anh vì bảo vệ chúng mới chọn cách từ biệt?

 

Rốt cuộc là chuyện như thế nào!"

 

Cẩn Viễn thấy liền đáp:

 

“Hiện tại Triệu Minh Đường và Diệp Tư Vũ gần , chúng là nhờ mối quan hệ với Mâu Nguyệt mới cuộc trò chuyện của họ.

 

Gần đây các cô thường xuyên các loại quấy rối rõ nguyên do ?"

 

Tô Hề gật đầu:

 

, cho nên chúng mới định rời ."

 

“Hôm đó Triệu Minh Đường đến tìm Diệp Tư Vũ, Mâu Nguyệt và chúng cũng đang ở cùng ."

 

Sau đó Cẩn Viễn bắt đầu hồi tưởng chuyện xảy , hóa là vài bọn họ hôm qua vặn tụ tập.

 

Giọng ngạo mạn của Triệu Minh Đường tìm Diệp Tư Vũ từ trong phòng truyền :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-106.html.]

“Lạc Bạch tên phế vật đó thế mà cũng dị năng, ngờ nó vì bảo vệ bọn Tô Hề mà chọn cách từ bỏ bản ."

 

Mâu Nguyệt buồn :

 

“Dù cũng là áp lực từ hai nhà chúng đưa xuống, đến thần tiên cũng chịu nổi mà."

 

“Cha hứa với thằng phế vật đó , chỉ cần nó sẵn sàng vô điều kiện tự nguyện đến viện nghiên cứu để nghiên cứu c-ơ th-ể , thì chúng sẽ khó đám Tô Hề nữa."

 

Chương 88 Giải cứu Lạc Bạch

 

Diệp Tư Vũ nghi hoặc hỏi:

 

“Nghiên cứu c-ơ th-ể ?

 

Nghiên cứu c-ơ th-ể là gì?"

 

Triệu Minh Đường tự hào ngẩng đầu lên:

 

“Chị Tư Vũ, cái thì chị , thật căn cứ vẫn luôn âm thầm thực hiện các thí nghiệm c-ơ th-ể về khai phá dị năng và chống virus, chính là để nhân loại thể sống sót."

 

“Mà nghiên cứu bình thường thì hiệu quả thấp, nếu thể dị năng giả thí nghiệm thì thành quả nghiên cứu chắc chắn sẽ tiến lên một tầm cao mới.

 

Chỉ cần nhà họ Triệu chúng nghiên cứu thu-ốc ức chế và thu-ốc khai phá, thì trong mạt thế chắc chắn sẽ là tồn tại đỉnh thế giới."

 

Mâu Nguyệt theo phụ họa:

 

cũng cha qua, bảo quá trình nghiên cứu thường là sống bằng ch-ết, vì chỉ một kẻ vô dụng mới bắt thí nghiệm, dị năng giả vì quá mạnh nên dễ ."

 

Nghe xong, Diệp Tư Vũ mới giả vờ ngạc nhiên :

 

chuyện quá tàn nhẫn !

 

Sao chúng thể lấy sống sờ sờ thí nghiệm chứ~ hơn nữa dị năng giả đáng quý bao."

 

Triệu Minh Đường đưa ngón tay lên lắc lắc:

 

“Trong cái mạt thế , những kẻ ở tầng đáy chỉ là r-ác r-ưởi mà thôi, chúng ngoài việc lãng phí tài nguyên hiện của trái đất thì chẳng tác dụng gì, dùng để thí nghiệm ngược là đóng góp cho nhân loại ."

 

, đám Tô Hề đối xử với chúng thế nào chị quên ?

 

Tên Lạc Bạch đó cũng ít nhắm chúng , chuyện coi như cho chúng một bài học khai đao, để cô hậu quả của việc đắc tội chúng ."

 

Mâu Nguyệt nham hiểm .

 

mà... cho dù Hề Hề cô hận chúng , với chúng , như cũng ..."

 

Đôi lông mày liễu xinh của Diệp Tư Vũ nhíu , lộ vẻ mặt lương thiện lo lắng.

 

“Chị Tư Vũ, chị đúng là quá lương thiện , cô đối xử với chúng thế nào?

 

Chị như cũng chẳng thèm nhận tình , chúng học cách tự vệ và phản công!"

 

Triệu Minh Đường thấy Diệp Tư Vũ vẻ mặt đành lòng liền vội vàng khuyên nhủ.

 

“Được ... hy vọng Hề Hề khi chuyện đừng quá đau lòng."

 

Diệp Tư Vũ bề ngoài bất đắc dĩ thỏa hiệp, nhưng trong lòng vui như mở hội.

 

Phen xem cô còn thể nữa !

 

“Hơn nữa bọn họ xóa sạch điểm tích lũy của tiểu đội, khi định bỏ trốn đấy.

 

Ha ha ha, chị xem tên phế vật Lạc Bạch đó cuối cùng chẳng vẫn bỏ rơi ."

 

Triệu Minh Đường lớn mấy tiếng, sự khoái trá trong lời khiến khỏi rùng .

 

————

 

Sau khi hiểu rõ ngọn ngành sự việc, Tô Hề siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, lời cảm ơn với Cẩn Viễn và Thiên Hữu:

 

“Cảm ơn các đến báo cho chuyện quan trọng như , nhưng tại các giúp ?"

 

 

Loading...