“Vâng, đều đến đông đủ .
Ồ đúng , còn thiếu một , chính là sáng nay chị Thẩm trực tiếp bắt ngoài để trừng phạt.”
Kim Hy Nhi trả lời.
Người đàn ông chỉ bất quan tâm phất phất tay:
“Vậy thì mặc kệ cô , bây giờ thể bắt đầu đào tạo ?”
“Được Ngô, cứ trực tiếp bắt đầu là , sẽ canh giữ ngay ngoài cửa, chuyện gì cứ gọi trực tiếp cho .”
Kim Hy Nhi tỏ cung kính với đàn ông , hiện tại cô còn vẻ ngạo mạn như lúc nãy mà đó là dáng vẻ khúm núm, thấp hèn.
“Được, cô .”
Người đàn ông gọi là Ngô khi đuổi Kim Hy Nhi thì vẻ mặt nghiêm nghị về phía .
Tô Hề quan sát kỹ sự tương tác giữa hai , từ thái độ của Kim Hy Nhi đối với đàn ông , khó để nhận đẳng cấp của cô rõ ràng thấp hơn đối phương.
Nếu , với tính cách của cô , tuyệt đối sẽ khúm núm với khác như .
Nói cách khác...
Tên Ngô mặt chí ít cũng là một thủ lĩnh nhỏ, địa vị đại khái giữa Thẩm Kiều và Kim Hy Nhi.
Hắn một đôi mắt đáng sợ, khi khác cứ như thể nuôi lợn đang gia súc , bọn họ trong mắt đối phương dường như chỉ là một món hàng, ngoài còn giá trị nào khác.
“ tên Ngô Vĩ, các thể gọi là Ngô.
Đã đưa đến đây thì chắc hẳn trong lòng đều rõ gì chứ?
Khu công nghiệp của chúng nuôi kẻ nhàn rỗi, chỉ năng lực mới thể sống sót đến cuối cùng.”
Đôi mắt sắc lẹm của Ngô Vĩ quét qua , tùy tiện nghịch ngợm một con d.a.o nhỏ, như vô ý cứa qua cứa mặt bàn.
“Bắt đầu từ tuần , mỗi trong các đều cần thành chỉ tiêu.
Chỉ đạt chỉ tiêu mới thể yên qua những ngày tháng tiếp theo, nếu đạt chỉ tiêu thì tự gánh chịu hậu quả.”
“Nếu biểu hiện , tự nhiên sẽ dành cho sự đãi ngộ ; nếu biểu hiện ... hừ hừ...”
Nói xong, tùy tay chỉ hai phụ nữ đang khống chế cách đó xa, bọn họ chính là những đầu tiên Tô Hề thấy khi bước .
Bọn họ lượt hai đàn ông giữ c.h.ặ.t, cánh tay quặt lưng, miệng còn nhét đầy khăn lông.
Cả hai đều mặc những bộ quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, mặt mũi lấm lem đầy bụi đất.
Dưới lớp quần áo rách nát lẽ là làn da mịn màng của phụ nữ, nhưng giờ đây ánh đèn lờ mờ, Tô Hề thể thấy rõ ràng bọn họ chằng chịt những vết thương xanh tím.
“Lại đây, đưa hai cô lên đây.”
Ngô Vĩ lệnh cho hai bên cạnh.
“Vâng, Ngô!”
Dứt lời, hai liền áp giải hai phụ nữ lên cái bục ở chính giữa, phô bày dáng vẻ của bọn họ mặt .
“Đi mau, đừng lề mề!”
Trong mắt hai phụ nữ từ lâu còn hy vọng sống sót, bạn thậm chí ngoài sự sợ hãi thì thể thấy bất kỳ cảm xúc nào khác.
Hẳn là bình thường chịu ít khổ cực, bọn họ sớm hành hạ đến mức tinh thần sụp đổ.
“Thấy hai ?”
Ngô Vĩ chỉ hai phụ nữ bên cạnh, tự lẩm bẩm một .
Hắn cũng thật sự hy vọng trả lời, mà chỉ là tùy ý thôi.
“Hai chính là những đạt chỉ tiêu khi kiểm tra đột xuất hai ngày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1050.html.]
Vừa khéo hôm qua ‘lợn’ mới đưa đến, hôm nay là buổi đào tạo, liền lôi bọn họ qua đây cho các mở mang tầm mắt.”
Nói xong, híp mắt giơ tay vỗ vỗ mặt một trong đó, hỏi:
“Nói cho bọn họ , tại hai ngày nay chỉ tiêu của cô đạt?”
Người phụ nữ đó ngay khoảnh khắc chạm liền nhịn mà run rẩy , cô dùng giọng điệu nức nở, lắp bắp :
“Vì... vì là phế vật, ... thành nhiệm vụ cấp giao phó, cho nên... cho nên mới thành.
Hu hu, sai ... thật sự sai ...”
“Chát!”
Một cái tát giáng xuống, Ngô Vĩ chút lưu tình vung tay tát thẳng mặt phụ nữ.
“Tao cho mày ?
Cho mày xin ?
Thật là xui xẻo!”
“Lão t.ử hỏi cái gì thì mày trả lời cái đó, ai cho mày nhiều lời?”
Người phụ nữ cái tát đ-ánh đến khóe miệng rỉ m-áu, nhưng cô dám thốt một tiếng nào nữa, chỉ thể uất ức ngừng gật đầu:
“Vâng... ... Ngô đúng!
Là đúng, là sai, nên nhiều lời, Ngô dạy bảo đúng!”
“Hừ, lát nữa mày còn ích, tao tạm thời tha cho mày một .”
Ngô Vĩ như thể chạm thứ gì đó bẩn thỉu, lấy khăn giấy lau lau tay, đó chỉ hai với :
“Thấy ?
Bọn họ chính là những đạt chỉ tiêu, hôm nay sẽ cho các tận mắt thấy hậu quả của việc thành!”
Chương 895 Trừng phạt
“Cô, đây!”
Ngô Vĩ chỉ một phụ nữ trong đó.
Người phụ nữ điểm tên run rẩy như cầy sấy, nhưng cô vẫn lảo đảo tiến gần Ngô Vĩ.
Nhìn kỹ sẽ thấy, ngoài hai bàn tay trói quặt lưng, ngay cả cổ chân cô cũng xích bởi một sợi dây sắt, mỗi bước đều phát tiếng “keng keng” vô cùng ch.ói tai.
“Anh... Ngô...”
Người phụ nữ khẽ mở miệng gọi nhỏ một tiếng.
Cô thông qua sự yếu đuối và ngoan ngoãn để khiến bản bớt khổ hơn, nhưng những kẻ thể vị trí cấp cao thì kẻ nào là hạng lương thiện?
“Thình!”
Ngô Vĩ trực tiếp đ-ấm một cú bụng phụ nữ, đau đến mức cô hừ nhẹ một tiếng bắt đầu nôn khan.
“Oẹ... khụ khụ...”
“Nhịn cho tao!”
Đối mặt với dáng vẻ đau đớn của phụ nữ, Ngô Vĩ cũng chỉ mất kiên nhẫn thốt một câu.
Hắn từ tìm một sợi dây thừng, tùy ý túm lấy tóc phụ nữ thành một nạm dùng sức kéo mạnh lên ——
“Á...”
Cơn đau buốt từ da đầu khiến phụ nữ kêu lên t.h.ả.m thiết, nhưng Ngô Vĩ rõ ràng là kẻ thương hoa tiếc ngọc, tùy ý kéo về một hướng, một sợi dây dài từ trần nhà rơi xuống.