cô yên tâm, khi đấu giá họ sẽ cho phép khác động cô, mục đích là để vài ngày thể bán một cái giá hời, hoặc là nhiều vật tư hơn.
Trong thời gian ai thể vét nhiều vật tư hơn những dị năng giả đó, thì đó thể sống thoải mái hơn một chút ở đây."
Thẩm Kiều di nát tàn thu-ốc, đến cửa nhà vệ sinh đầu dặn dò Tô Hề:
“Nhớ kỹ, đừng để khác cô quen ."
Nói xong, cô tùy ý vò vò tóc Tô Hề, kéo xộc xệch cổ áo của cô, khi khiến cô trông vẻ nhếch nhác t.h.ả.m hại, liền giải trừ ảo thuật, bước khỏi nhà vệ sinh đầu cũng ngoảnh mà rời .
Tô Hề bóng lưng xa ngẩn một chút, đợi xa mới theo ngoài.
Theo ký ức tìm đến ký túc xá của , đây là một căn phòng thể chứa đủ mười bốn , những phụ nữ cùng bắt tới đó lúc tự phân chia xong giường chiếu.
Có lẽ vì cùng với suốt chặng đường, hiện tại quan hệ của họ thiết hơn nhiều.
Mọi ôm giường thảo luận điều gì đó, mặt mày rầu rĩ đờ đẫn.
“Mỹ nhân, cô về !
Cô... chứ?"
Trong đó một cô gái tóc dài đen nhánh xinh xắn là đầu tiên phản ứng khi thấy Tô Hề về, cô liếc xung quanh một lượt kéo đến mặt bắt đầu đ-ánh giá từ xuống .
“Mỹ nhân, tên là Tần Nhu, cô cứ gọi là Tiểu Nhu là ."
Cô gái tên Tần Nhu tự nhiên vuốt mái tóc rối bời của Tô Hề, cài chiếc cúc áo kéo hở ng-ực cô, đầy lo lắng :
“Cô chắc chắn là chịu khổ ?
Người phụ nữ đó cái là là dễ chung chụng, cô dường như là quản lý khu vực của chúng , chắc cũng chẳng thứ lành gì."
Những cô gái khác xong vội vàng phụ họa:
“ , cái loại cùng hội cùng thuyền với đám đàn ông đó thì thể là thứ gì chứ?
lời chúng cũng chỉ tự thôi, mặt là dám , haizz..."
“Các , thực lừa tới đấy!
Lúc đó đang đường cẩn thận tang thi bao vây, ngàn cân treo sợi tóc thì đột nhiên một đàn ông xuất hiện cứu !
Lúc đó còn khá cảm kích , mặc dù đám tang thi đó đến mức lấy mạng , nhưng ít cũng sẵn lòng tay giúp đỡ.
Dựa lý do đó, mới tin .
Anh với căn cứ của xa một chút, nếu bằng lòng thể cùng .
cứ như lơ tơ mơ lên xe, kết quả thứ chờ đợi là..."
Nói đến đây, đôi vai cô gái khẽ run rẩy, dường như rơi một nỗi sợ hãi nào đó:
“Họ cho uống một ly nước, lên xe lâu liền ngất xỉu , đợi khi tỉnh , cảnh tượng sớm đổi thành một nơi xa lạ.
Tứ chi đều trói , kháng cự, nhưng ... trực tiếp đổi vẻ mặt lương thiện lúc đầu, đ-ấm đ-á túi bụi !
Cánh tay trật khớp, là mới nắn !
Lúc đó mới , đại khái là lừa ..."
Vừa , cô gái liền kìm mà sụt sịt , cô dùng hai tay che mặt nức nở :
“Tại đen đủi như chứ?
Rõ ràng ở mạt thế sống sót cũng thức tỉnh dị năng, tuy thực lực mạnh nhưng ít thể sống lây lất qua ngày.
Vốn dĩ mạt thế là thiên tai , bây giờ gặp nhân họa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1023.html.]
... hu hu hu... thực sự nhớ !
Tại lúc trân trọng quãng thời gian hạnh phúc chứ?"
Chịu sự ảnh hưởng của cảm xúc đó, vài cô gái khác cũng theo.
“ , cũng thế...
lừa tới, bắt ép tới!
Nhà sống ở ngay vùng biên giới với nước Mi-an, đó chúng cùng đến căn cứ.
Lúc ngoài nhiệm vụ trực tiếp bắt tới đây!
Người nhà vẫn đang đợi ở căn cứ, thực sự sợ..."
Một cô gái khác lộ vết thương ở bụng , :
“ còn t.h.ả.m hơn các , bạn bè phản bội.
Đồng đội của vì một chút vật tư, bán cho thương nhân đen với cái giá năm gói mì tôm.
Hì hì hì, đó đưa đến đây...
So với đám khốn kiếp , lẽ cảm thấy đồng đội giống ác quỷ hơn."...
Trong nhất thời, đều đang kể lể nỗi đau khổ của , vẻ như mới thể khiến tâm trạng đang căng cứng thả lỏng một chút.
Chương 872 Sự thiện ý của Tần Nhu
“ các đều buồn, , hãy cho thật thoải mái !
Chỉ mới thêm hy vọng để đối diện với tương lai!
Chúng rốt cuộc vẫn sống tiếp, rốt cuộc sống tiếp..."
Giọng của Tần Nhu dịu dàng cổ vũ , cô lượt đến bên cạnh mỗi nhẹ nhàng ôm họ một cái, lòng bàn tay khẽ vỗ về lưng họ, ôn tồn nhỏ nhẹ :
“Đã đến đây thì hãy yên lòng mà ở , con sống một đời là dựa chính .
Nếu thì, chúng cũng sẽ sống sót đến bây giờ trong ngày tận thế tàn khốc ?
Hãy cố gắng kiên cường thêm một chút nữa, khổ đến mấy thì thể khổ hơn việc biến thành tang thi, biến thành thức ăn cho kẻ khác ?
Mọi hãy một trận thật to, đó chúng đoàn kết , nỗ lực sống tiếp thế giới ."
“Hu hu hu, Tiểu Nhu cô thật ..."
“ đúng Tiểu Nhu, nếu sự cổ vũ của cô, ... lẽ đều tự sát !"
“Tự sát dám, nhưng thực sự sợ hãi, may mà cùng ở bên cạnh."
“..."
Các cô gái thành một đoàn.
Tần Nhu cũng đúng như cái tên của , là một dịu dàng, tích cực, cởi mở.
Có cô ở bên cạnh, những mới bắt cóc tới dường như ngay lập tức liền tụ thành một nhóm.
“Vị ừm... mỹ nhân , cô tên là gì?"
Nhìn Tô Hề ở một bên tỏ chút lạc lõng, Tần Nhu đầu nhẹ giọng hỏi:
“Cô chắc hẳn cũng sợ hãi buồn , đừng kìm nén, sẽ dễ chịu hơn nhiều đấy."
Cũng Tô Hề tính tình lạnh nhạt, khi thấy cảnh trong lòng ít nhiều gì cũng chút rung động.