Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1016

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:44:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ba trăm viên?

 

Anh rõ ràng thể trực tiếp cướp luôn mà, cố nặn cái lý do ...

 

Anh thật đấy, cảm động phát mất.”

 

Tô Hề chút cạn lời gõ một cái đầu Kỳ An.

 

“Nói ba trăm viên là ba trăm viên, thể để cô chiếm hời công .”

 

Kỳ An vô cùng kiên định.

 

Tô Hề bất đắc dĩ đỡ trán:

 

“Được , cứ coi như nợ ba trăm viên tinh thể .

 

Anh đúng là lợi thì dậy sớm, chuyện gì cũng thể kéo đến tinh thể cho !”

 

Cô kéo Kỳ An khỏi lòng , tủm tỉm cái tai đỏ của đối phương.

 

Kỳ An tự nhiên đầu sang một bên, đột nhiên khẽ mở miệng:

 

“Cho nên... tiểu Hề, cô nhất định nhớ kỹ, cô là nợ ba trăm viên tinh thể đấy, ... nhất định trực tiếp trả cho ... trực tiếp...”

 

“Muốn gặp thì cứ thẳng , còn đường vòng xa thế gì~” Tô Hề trêu chọc trêu ghẹo trả lời:

 

“Được, nhớ , nợ ba trăm viên tinh thể.

 

Nếu gặp , lúc đó nhất định đích mang đến tận tay , tên mê tiền An.”

 

“Chúng đấy, nuốt lời .”

 

Ánh mắt Kỳ An kiên định.

 

“Ừm, ngoắc tay nào.”

 

Tô Hề chìa ngón tay út của .

 

“Ngoắc tay...”

 

Hai ngón út móc , Kỳ An rủ mắt chằm chằm đầu ngón tay giao của hai , lắc lư hai cái đó liền rút tay về.

 

Đêm đó, ánh trăng như nước, gió nhẹ hiu hiu.

 

Bầu trời dần lớp áo xanh thẫm, ánh sáng dịu nhẹ bao trùm lên ba .

 

Sao lốm đốm, như vô viên kim cương lấp lánh khảm tấm vải bạt của bầu trời đêm, đẽ khác thường.

 

Bỗng nhiên, một tia sáng vụt qua chân trời, như một chùm tia sáng rực rỡ, chiếu sáng màn trời.

 

Ánh sáng của nó lấp lánh, giống như một viên ngọc quý trong bầu trời đêm, khiến kìm nắm c.h.ặ.t lấy khoảnh khắc .

 

“An, tiểu Hề, mau kìa!

 

băng!”

 

Nghe , hai ngước mắt lên, phát hiện một vệt quỹ đạo rực rỡ như tia chớp.

 

Nó từ màu trắng sáng đến màu cam dịu, đến màu xanh thẳm, dường như bao hàm cả màu sắc của vũ trụ.

 

“Mau mau mau, ước nguyện ước nguyện!”

 

Tô Hề hiếm hoi thể hiện tâm hồn thiếu nữ một , cô nhắm mắt chắp tay ng-ực, tự lẩm bẩm bắt đầu ước nguyện.

 

Thấy , Helter và Kỳ An hai cũng lượt theo, trong lòng thầm tâm nguyện của .

 

Theo thời gian trôi qua, ánh sáng băng dần mờ , cuối cùng biến mất trong bầu trời đêm, để chỉ còn ấm nhàn nhạt đó, và...

 

Ký ức trong lòng.

 

Sự xuất hiện của băng luôn ngắn ngủi, đẽ mà rực rỡ.

 

Chính vì ngắn ngủi nên mới càng thêm trân quý.

 

Nó tượng trưng cho điều , hy vọng và giấc mơ, cũng tượng trưng cho màu trắng thuần khiết nhất tận đáy lòng con .

 

Nửa ngày , Tô Hề chậm rãi mở đôi mắt , hai cũng ước nguyện xong.

 

“Đất nước chúng một cách , tương truyền mỗi khi một ngôi băng vụt qua bầu trời, đều là sự gửi gắm của một tâm nguyện, là một sự kỳ vọng .

 

An, Đặc, băng khó gặp đấy, chúng may mắn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1016.html.]

Helter đầu Tô Hề, tò mò hỏi:

 

“Cô ước tâm nguyện gì ?”

 

“Helter, tâm nguyện thì sẽ linh nữa , đồ ngốc.”

 

Còn đợi Tô Hề trả lời, Kỳ An tức giận giành một bước mắng một câu.

 

“Được , hy vọng chúng đều thể tâm nguyện thành hiện thực.”

 

Gió nhẹ thổi qua, bóng cây loang loáng, hòa quyện với ánh trăng, tạo nên một cảm giác mơ màng.

 

Trong màn đêm tươi , thứ đều yên tĩnh, tường hòa như , khiến cảm nhận sự tĩnh lặng của cuộc sống.

 

Khoảnh khắc , dường như họ còn ở trong mạt thế nữa, mà là đang ở trong một vùng điền viên hòa bình.

 

Đêm nay, ba trò chuyện đến muộn mới về...

 

Chương 866 Chia ly

 

Ngày hôm , tại bình nguyên bên ngoài thành bang Hòa Bình ——

 

“Hu hu hu... chị Hề Hề, em nỡ xa chị !”

 

Đông Hàn nhào lòng Tô Hề t.h.ả.m thiết, mái tóc ngắn mềm mại của cô bé lướt qua cổ cô cô thấy ngứa ngáy.

 

Cô bé bĩu cái môi nhỏ, cái mũi nhỏ từng đợt từng đợt nhăn phàn nàn:

 

“Anh Đặc cũng thật là!

 

Em đêm qua ba các chị lén lút ngoài tụ tập ăn đồ ngon!

 

Hu hu hu...

 

Anh để cho bọn em tham gia , còn đặc biệt sắp xếp cho bọn em việc, đúng là... quá quá quá quá đáng quá mà!

 

Thực đồ ăn ngon gì đó đều là thứ yếu... hu hu hu, em chủ yếu cũng cùng chị Hề Hề tụ tập cuối mà!

 

Oa oa oa, gọi bọn em chứ~”

 

“Ừm!

 

Ừm!”

 

Trần Tư Mộng ở bên cạnh gật đầu phụ họa.

 

“Em và Tư Mộng đây ngày nào cũng ở bên cạnh tiểu Hề, bọn mới riêng tư ở bên một đêm thôi.”

 

Helter trong đám đông giải thích với Đông Hàn.

 

“Hu hu hu, em quan tâm em quan tâm!

 

Em bỏ lỡ cơ hội cuối cùng ở bên cạnh chị Hề Hề !

 

Anh Đặc em ghét !

 

Anh quá xa !”

 

“Còn An!

 

Anh An cũng !

 

Bình thường là một đáng tin cậy như , mà cũng lén lút hẹn hò với Hề tỷ, a a a tức ch-ết !”

 

Nói xong, Đông Hàn chúi đầu lòng Tô Hề ngừng cọ cọ.

 

“Được , nếu nhớ chị thì thể đến nước Hoa thăm chị mà~”

 

Tô Hề vươn tay vỗ đầu Đông Hàn, giọng điệu dịu dàng.

 

“Hu hu hu... nhưng mà Hề tỷ... máy bay... máy bay chỉ vài chiếc như thế thôi, nếu vì đóng góp của chị quá lớn thì tuyệt đối thể đem dùng .

 

lái máy bay cũng ít, em lái máy bay, em cũng đường.

 

Bây giờ là mạt thế, giao thông thuận tiện, em gặp chị một thực sự sẽ khó, hu hu hu... nấc...”

 

Đông Hàn đến mức thở , khi đến việc lái máy bay thì giọng điệu càng uất ức hơn, còn thỉnh thoảng nấc lên từng đợt.

 

“Hề tỷ, em... em cũng nỡ xa chị...”

 

Trần Tư Mộng cũng đỏ hoe mắt đến bên cạnh Tô Hề, nhưng cuối cùng cô vẫn nhịn thành tiếng.

 

 

Loading...