Một tấn củi là hai nghìn cân, mùa đông ở đây mỗi ngày đều đốt ba bốn mươi cân, Tống Thanh Phong còn tích trữ một ít than đá, cho dù trời lạnh đến thì cũng đủ dùng.
Hơn nữa chỉ bọn họ đưa đến, Triệu Gia Minh, Triệu Gia Lượng cũng đưa đến.
Hôm Bác ba Tống dẫn theo hai em bọn họ đến.
lúc bác gái Tần hàng xóm đang ở nhà trò chuyện với bác cả Tống, thấy đưa đến một xe củi như thì hâm mộ.
Giá cả của than đá mùa đông là một khoản lớn, năm nào cũng , thật sự là một khoản chi tiêu lớn.
TBC
cũng chỉ bày tỏ sự hâm mộ, bác gái Tần cũng ở lâu, nhanh chóng về nhà.
Dù khách đến nhà chắc chắn tiếp đãi.
Bác gái Tần về , bác cả Tống mới mời bác Ba Tống , bà pha ba cốc sữa mạch nha mang đến.
"Chị cả, chị cũng giống Dao Dao , cần pha cái , rót cốc nước là ." Bác ba Tống vội vàng .
"Không , Dao Dao sẽ trách chị mất." Bác cả Tống .
Pha xong ba cốc sữa mạch nha thì lập tức bưng đến, bác Ba Tống bèn nhận lấy, Triệu Gia Minh và Triệu Gia Lượng cũng ngượng ngùng nhận lấy.
"Dao Dao và bọn trẻ ?" Bác Ba Tống hỏi.
"Hôm nay dẫn ba đứa nó đến nhà Hương Xảo chơi ." Bác cả Tống : " giờ chắc cũng sắp về ."
Bác ba Tống cũng quen Chu Hương Xảo, khi sinh con đến đây.
Bảo Triệu Gia Minh, Triệu Gia Lượng dọn củi trong sân vườn , hai chị em họ trò chuyện về tình hình trong thôn.
Bác ba Tống còn chút hối hận: "Lương thực của em mua vẫn ít quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-mang-khong-gian-tru-do-xuyen-ve-500-nam-truoc/chuong-672.html.]
Bà cũng bây giờ lương thực bên ngoài tăng giá đến mức nào, thật sự là dám nghĩ, cảm thấy tích trữ vẫn đủ.
Khí phách của bà dù cũng bằng bác cả Tống.
Bác cả Tống an ủi: "Không tính là ít, mỗi nhà đều mấy trăm cân ."
Nếu thật sự ít, bà chắc chắn sẽ nhắc nhở, nhưng mấy trăm cân lương thực cũng tác dụng .
Đương nhiên, ăn no nê thì chắc chắn là đủ, dù lúc thu hoạch bội thu cũng như , huống chi là thời tiết như bây giờ.
ăn no bốn năm phần thì vẫn thể!
Cũng đủ để cả nhà đói.
Gần mười một giờ, Kiều Niệm Dao mới đưa lũ trẻ về nhà. Vừa thấy bác ba Tống và hai em Gia Minh, Gia Lượng, cô lập tức vui vẻ:
"Bác ba, Gia Minh, Gia Lượng, đến ạ!"
"Ừ, bận bịu mãi đến giờ mới rảnh, mang cho nhà cháu ít củi, mùa đông chắc chắn là tốn củi lắm đây." Bác ba Tống .
Kiều Niệm Dao đáp: "Dạ chắc chắn là lo thiếu củi ạ, hôm qua Đại Sơn cũng mới chở đến cho nhà con một xe ."
Cô cũng giới thiệu sơ qua Bác ba Tống cùng hai con của bà cho ba đứa nhỏ Nguyệt Nguyệt, Dương Dương và Tinh Tinh.
"Cháu nhớ Bà ba ạ, đây chúng cháu từng đến nhà bà ." Nguyệt Nguyệt lên tiếng.
Dương Dương gật đầu phụ họa, còn Tinh Tinh thì vẻ cũng nhớ mang máng.
Hồi lễ Vu Lan , Kiều Niệm Dao cũng chẳng việc gì bận bịu ở quê, cho nên khi thu xếp thỏa việc thì cô dẫn ba đứa nhỏ về nhà Bác ba Tống chơi.
Lần đó, Bác ba Tống cực kỳ mừng rỡ.
Lúc đây cũng thế, ba đứa cháu ngoại gọi "Bà ba ơi", bà lập tức hiền hậu đáp lời, đồng thời lấy một giỏ bánh kaki: "Năm nay, khi thằng bé Tinh Tinh tè gốc cây, cây kaki nhà bà phát triển lắm, kết trái sum suê, cô phơi khô bánh kaki hết cả , mang cho nhà con ít ăn thử xem."