Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 8: Giường lớn xa hoa...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đầu tay chân Cố Phồn đều linh hoạt, chỉ mất một giờ thành thạo nắm giữ các loại phương pháp thao tác giày phi hành.

Một đôi giày chiến như , cô thể tự do bay trong phạm vi độ cao thấp, quả thật so với pháp bảo Tu Chân Giới còn lợi hại hơn.

Điều cho Cố Phồn sinh hứng thú với công nghệ Trái Đất.

Trên đường trở về căn cứ, Thanh Đằng phổ cập cho cô các loại v.ũ k.h.í nóng, một loại lợi hại nhất ngay cả quái thú cấp S cũng thể g**t ch*t, nhưng nó sẽ gây thiệt hại nghiêm trọng cho Trái Đất, đến lúc cần thiết, nhân loại sẽ tận lực tránh sử dụng. Quái thú cấp S cũng thông minh, chúng thích ẩn trong rừng sâu núi thẳm, bao giờ tới căn cứ nhân loại tiến hành khiêu khích.

“Cho nên, căn cứ nhân loại cùng quái thú hiện tại ở chung còn tính hoà bình? Quái thú tấn công căn cứ, chỉ cần bình thường trong căn cứ ngoài, cuộc sống bọn họ cũng khác gì khi xảy trận đại phóng xạ.”

Cố Phồn tổng hợp các loại tin tức chính , bình luận.

Thanh Đằng mím môi.

Thái Sơn vẫn luôn chuyên tâm lái xe rốt cuộc đầu thoáng qua Cố Phồn, trầm giọng : “Cậu là tán hộ đối với cuộc sống ít hiểu , khi trận đại phóng xạ xảy , nhân loại Trái Đất tự do hoạt động, thậm chí thực hiện các cuộc thăm dò vũ trụ, đại phóng xạ thình lình xảy sản sinh một lượng lớn quái thú, hại c.h.ế.t hàng tỷ , còn hạn chế cuộc sống của nhân loại trong một vài căn cứ.”

“Nền văn minh nhân loại tiên tiến nhất Trái Đất, bất cứ ai hiểu rõ cuộc sống , dù là dị năng giả bình thường đều hy vọng khôi phục sự tự do , cho nên các căn cứ đều đang từng bước thanh trừ quái thú xung quanh, khôi phục vùng đất mất từng thuộc về nhân loại. Đây là một quá trình lâu dài, thể gian khổ, lẽ thế hệ của chúng đều thấy, nhưng chỉ cần cố gắng một ngày nào đó thế hệ tương lai sẽ sống một cuộc sống thực sự độc lập tự do.”

Cố Phồn dù cũng là từ bên ngoài đến, cô cảm giác thuộc về Trái Đất, cô càng thể đồng cảm với cảnh ngộ của những Trái Đất.

Tu chân giả nhiều vô tình, cô càng là loại chỉ lo , trời sập cao chống lưng, cô chỉ cần tìm một chỗ trốn sống tạm bợ.

Căn cứ Giang Nam là nơi trú ẩn mà cô mới tìm cho , đáng tiếc vận khí cô , gặp một tên ngang ngược vô lý như Lục Nhai.

Lần Tinh Hà tiếp nhận một nhiệm vụ quân đội, yêu cầu họ đến một khu mỏ quặng hiếm ở thành phố An, đem tất cả quặng hiếm khai thác mang về, nếu như điều kiện cho phép, thể thu thập càng nhiều quặng thì càng , thu thập quặng càng nhiều thì điểm huân công càng lớn, cả đội lính đ.á.n.h thuê cùng quân sẽ cùng hưởng lợi.

Thái Sơn là dị năng giả song hệ thổ và gian, một Thái Sơn thể thành hai nhiệm vụ khai thác mỏ và thu quặng, các thành viên còn trong đội phụ trách đối phó với bất kỳ quái thú nào thể xuất hiện.

Quái thú hệ gian ít càng ít, dẫn đến bất kỳ một viên tinh thạch gian nào cũng là tồn tại quý hiếm, tiểu đội Tinh Hà bọn họ từng gặp qua quái thú hệ gian, một khi xuất hành chỉ thể dựa Thái Sơn bảo quản, thu thập vật tư.

Cả buổi chiều, tiểu đội lính đ.á.n.h thuê đều đang thu thập những thứ mà họ sẽ mang theo trong xuất phát , nguyên liệu thực phẩm, v.ũ k.h.í nóng là những thứ quan trọng nhất.

Về trang phục, tiểu đội mỗi đều mặc một bộ chiến giáp, đeo một cái ba lô, ngay cả quần áo cũng chuẩn .

Cố Phồn thuận miệng hỏi: “Các cần tắm ? Chiến giáp bẩn thì ?”

Phong Hỏa , chỉ Tinh Hà : “Chiến giáp thì dễ, Tinh Hà xả nước một cái, m.á.u nhiều thế nào cũng thể rửa sạch sẽ, xong sẽ nhanh ch.óng hong khô cho các , đảm bảo cháy một sợi tóc.”

Cố Phồn cảm thấy vẫn là thuật thanh tẩy của cô thuận tiện hơn.

Nghỉ ngơi một đêm, sáu giờ ngày hôm , sáu lái xe xuất phát.

Chiếc xe việt dã đóng vai trò như một lâu đài di động cho sáu , xe phòng thủ , chỗ cũng sắp xếp một cách khéo léo. Tinh Hà, Phong Hỏa ở hàng thứ nhất, Thanh Đằng cùng Cố Phồn ở giữa, Thái Sơn, Mạnh Liên Doanh ở hàng cuối cùng, đều cường công, nhưng quan trọng nhất là ứng phó quái thú đ.á.n.h lén.

Có Phong Hỏa, Mạnh Liên Doanh ở đây, xe sợ nhàm chán.

Không khí vui vẻ, giống như bọn họ nhiệm vụ nguy hiểm mà là ngắm danh lam thắng cảnh.

Khi tường thành căn cứ kiên cố càng ngày càng gần, Phong Hỏa, Mạnh Liên Doanh hẹn mà cùng yên lặng.

Mạnh Liên Doanh lẽ gì đó từ Thái Sơn, sấp lưng ghế của Cố Phồn, một tay vỗ vỗ bả vai cô, một tay chỉ tường thành căn cứ cao cao : “Tường thành là những gì chúng thể thấy, đất còn lưới phòng hộ vô hình, nếu lưới phòng hộ thể thấy, Phồn Phồn xem, căn cứ giống một cái l.ồ.ng sắt ?”

Cố Phồn hiểu ý Mạnh Liên Doanh: “Cho nên các nhiệm vụ cho quân đội cũng là hy vọng sớm ngày giúp nhân loại lấy tự do.”

Mạnh Liên Doanh: “ , chúng sinh thời điểm , đặc biệt hâm mộ thời đại trong phim truyền hình cũ khi cầm một chiếc điện thoại di động là thể ngoài chơi.”

Cố Phồn: “Lấy thực lực bây giờ của chỉ cần gặp quái thú cấp S, hiện tại ngoài cũng thể tự bảo vệ ?”

Mạnh Liên Doanh: “Có lẽ , nhưng ngoài thể thấy gì? Ngoại trừ quái thú vẫn là quái thú, phong cảnh càng , quái thú càng mạnh, mỗi ngày đề phòng quái thú, ý nghĩa gì?”

Cố Phồn: “Nói cũng đúng.”

Cho nên cô thích ngoài, bình an luyện đan kiếm tiền, đó là bộ khát vọng của cô.

Cửa thành nhỏ mở , xe việt dã phóng ngoài.

Mạnh Liên Doanh thò đầu ngoài cửa sổ, xung quanh: “Anh họ của ?”

Phong Hỏa ghế lái phụ, hất cằm về phía bên con đường lớn: “Kia ?”

Cố Phồn thẳng, ngẩng đầu, ở một gốc cây thẳng tắp thấy Lục Nhai, mặc chiến giáp màu đen phác họa dáng quân nhân cao ngất mạnh mẽ, bả vai rộng lớn, đai lưng màu đen buộc eo hẹp, hai chân thon dài mang một đôi giày chiến cùng màu, hơn nữa chiến giáp của Lục Nhai dường như so với chiến giáp hạng A càng thêm mỏng manh.

“Thật sự là vì lụa nha, đây chính là mị lực của chiến giáp cấp S.” Phong Hỏa thèm nhỏ dãi chằm chằm chiến giáp Lục Nhai, “Dù mấy vị nguyên soái của căn cứ cũng già , thể mặc như Lục thiếu.”

Mạnh Liên Doanh: “Cậu đây là ghen tị trắng trợn, họ lớn lên trai, mặc cái gì cũng giống .”

Phong Hỏa: “Này trở mặt đúng là nhanh thật đấy, mỗi ngày phàn nàn Lục thiếu nhân tính, từ khi quản , liền đổi thành mỗi ngày thổi rắm cầu vồng, thật mất mặt!”

Mạnh Liên Doanh: “Có bản lĩnh thì mặt họ .”

Phong Hỏa: “Không bản lĩnh!”

Hai chêm chọc , khi xe việt dã dừng ở bên cạnh Lục Nhai thì tự động kết thúc.

“Anh họ, họ thu xe ?” Mạnh Liên Doanh sang bên hỏi.

Lục Nhai Tinh Hà : “Nhiên liệu hạn, thể cùng ?”

Tinh Hà đương nhiên nguyện ý ủng hộ phương châm tiết kiệm của Lục Nhai, chỉ là hàng chắc chắn còn chỗ, Tinh Hà về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-8-giuong-lon-xa-hoa.html.]

Hàng ghế cuối cùng tương đối nhỏ, Thái Sơn quá mức to lớn, dáng hiện tại của Mạnh Liên Doanh chút ủy khuất.

Hàng giữa gian lớn nhất, Thanh Đằng quá gầy, Cố Phồn dáng cũng mảnh khảnh, nhét thêm Lục Nhai vẫn dư dả.

Tinh Hà hỏi Cố Phồn: “Để Lục thiếu bên trái ? Như quái thú đ.á.n.h lén, cũng sẽ an hơn.”

Tinh Hà hiển nhiên đang thăm dò mặt nhát gan của Cố Phồn.

Cố Phồn Lục Nhai, lúc trong mắt cô, Lục Nhai chỉ là một cái khiên thịt cấp S.

Cô yên lặng cởi dây an , di chuyển đến giữa ghế .

Lục Nhai vòng qua, lên xe, cũng là tận lực cạnh cửa xe bên trái, đó thắt c.h.ặ.t dây an .

Cố Phồn chú ý tới động tác của , cúi đầu , bỗng nhiên ý thức vị trí của cô dây an .

“Yên tâm, Tinh Hà lái xe định nhất, sẽ xảy sự cố.” Mạnh Liên Doanh mỉm đảm bảo.

Lục Nhai cũng Cố Phồn: “Nếu như cô sợ, thể giữa.”

Cố Phồn thể đồng ý, cô mới khiên thịt cho Lục Nhai, so với t.a.i n.ạ.n ô tô, vẫn là quái thú nguy hiểm hơn.

“Cứ như , Tinh Hà tin tưởng !” Cố Phồn tràn ngập chờ mong Tinh Hà.

Tinh Hà mỉm : “Vậy chúng chính thức xuất phát.”

Không quái thú cấp cao nào gần căn cứ, chỉ một động vật nhỏ bình thường biến dị hoặc là một quái thú cấp C lẻn tới kiếm ăn.

Loại quái thú cấp C sẽ trở thành nguồn điểm huân công cho các dị năng giả bình thường, đám Tinh Hà sẽ lãng phí thời gian để g.i.ế.c chúng.

Chiếc xe việt dã bình an lái một ngày mà gặp bất cứ trở ngại nào.

Chạng vạng tối, Tinh Hà lái xe khỏi đường cao tốc, lái đến vùng ngoại ô của một thị trấn bỏ hoang, cuối cùng dừng ở một ngôi nhà hai tầng.

Mạnh Liên Doanh giới thiệu với Cố Phồn: “Đây là huyện Tống, căn cứ mới thu dọn , quái thú thông minh một chút đều chạy trốn, sẽ dễ dàng , cho nên hành trình từ căn cứ đến huyện Tống đều coi như an , sáng mai khỏi phạm vi huyện Tống, đẳng cấp quái thú chúng gặp sẽ dần dần tăng lên, cấp A thậm chí cấp S, đều khả năng xuất hiện chỉ là xác suất cao thấp mà thôi, cũng nên chuẩn tâm lý .”

Cố Phồn: “Đến thành phố An còn bao lâu?”

Mạnh Liên Doanh: “Khoảng cách chỉ gấp đôi lộ trình hôm nay, nhưng tình hình giao thông bên ngoài , nơi thể bộ, thể bốn năm ngày.”

Cố Phồn gật đầu.

theo Thanh Đằng xuống xe.

Đập mắt là một mảnh hoang vu, mặt đất cỏ dại um tùm, một ngôi nhà nhỏ còn dây leo vây quanh, ngôi nhà mắt là một ngôi nhà Tinh Hà lái xe vòng qua mấy con phố mới tìm , điều kiện giữ gìn coi như sạch sẽ.”

Cách một con đường, một mảnh đất kỳ quái, bên trong bày biện một ít cơ sở vật chất lạ lùng.

Thanh Đằng thấy cô đang về phía đó, giải thích: “Đó là công viên trò chơi, trẻ em thích nơi .”

Cố Phồn đột nhiên cảm thấy lạnh.

Có một bóng đen ở phía bên , âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng cũng truyền lỗ tai của cô: “Tán hộ ở bên ngoài phần lớn bôn ba khắp nơi, tránh né quái thú, cô từng thấy công viên trò chơi bỏ hoang?”

Cố Phồn dối thành văn: “Ông nội thích thu thập thảo d.ư.ợ.c, khi bắt đầu ký ức, xung quanh chỉ rừng sâu núi thẳm.”

Lục Nhai cô một cái, từ chối cho ý kiến, xoay về phía ngôi nhà.

“Bên ngoài nguy hiểm, chúng cũng .”

Tầng trệt của ngôi nhà là phòng khách, tầng hai ba đều phòng, nhưng để tiện ứng đối với trường hợp khẩn cấp, đêm nay tất cả ngủ ở phòng khách.

Những đàn ông lấy sáu chiếc giường từ mỗi phòng, xếp chúng thành một hàng ở giữa phòng khách dọn dẹp sạch sẽ.

“Điều kiện gian khổ, Phồn Phồn cố gắng một chút.”

Mạnh Liên Doanh chút lo lắng Cố Phồn thể thích nghi với cảnh , đặc biệt với cô.

Cố Phồn mỉm nhắc nhở , “ chỉ là đầu tiên thực hiện loại nhiệm vụ , cũng đầu tiên khỏi căn cứ, quên lớn lên ở bên ngoài căn cứ , mặt đất cũng thể ngủ.”

Mạnh Liên Doanh sửng sốt.

Phong Hỏa vỗ vỗ bả vai : “Không trách , cũng nhịn mà xem Phồn Phồn như con gái.”

Nói xong, Phong Hỏa lén lút thoáng qua khuôn mặt trắng hồng rạng rỡ của Cố Phồn.

Mạnh Liên Doanh đẩy , tìm một vòng, thấy họ ở cửa, Mạnh Liên Doanh hô: “Anh họ, tối nay em và Phong Hỏa sẽ phiên gác đêm, ngủ một cái giường là , ngủ ở cái nào?”

Lục Nhai: “Mọi chọn , tự mang theo.”

Vừa dứt lời, một cái giường lớn xa hoa mới tinh chợt xuất hiện, từ bao gối đến ga giường đến hoa văn giường đều tràn ngập cảm giác xa hoa.

Mạnh Liên Doanh:...

Còn mộc mạc tiết kiệm? Anh họ dù tinh hạch gian thì cũng thích hợp để đặt loại đồ vật hưởng thụ ? Nếu phóng viên căn cứ chụp sẽ đăng ảnh chỉ trích các báo!

“Cái , họ, mấy cái giường thế ?”

“Không gian hạn, chỉ một cái thôi.”

Mạnh Liên Doanh:…

 

 

Loading...