Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 74: Phiên ngoại tu tiên 6 (đại kết cục)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:06:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lúc khôi phục ý thức, Cố Phồn cảm giác đang sờ cô.

Bàn tay nhỏ, nhẹ nhàng rơi mặt cô, càng giống một con mèo con hoặc ch.ó con, hề uy h**p, thậm chí thoải mái, cho nên cô mới tay.

Cố Phồn từ từ mở mắt.

Một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xuất hiện mặt cô.

Đó là một gương mặt b.úp bê xinh xắn, khuôn mặt trắng nõn mềm mại phúng phính đáng yêu, đôi mắt to đen trắng rõ ràng, trong suốt phản chiếu bóng dáng của cô.

Cố Phồn:...

Đứa bé ở ?

“Nương.” Chỉ dựa dung mạo khó thể phân biệt nam nữ, đột nhiên gọi một tiếng ngập ngừng.

Cố Phồn:...

nhận câu trả lời của cô, b.úp bê chớp mắt, đột nhiên nhảy khỏi giường, chạy như một làn khói.

Cố Phồn ngơ ngác dậy.

Ký ức còn dừng ở sự phóng túng của cô và Lục Nhai, rõ ràng đến mức cho mặt cô nóng lên, chỉ là lúc gian phòng cô đang ở căn bản biệt viện cô mới phân đến.

Đang phóng thần thức, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng b.úp bê : “Phụ , nương nhận con?”

Trả lời b.úp bê, là giọng nam trong trẻo quen thuộc của Cố Phồn: “Ừm, mẫu con ngủ ba năm, còn gặp con.”

Cố Phồn:...

Hai một lớn một nhỏ , Lục Nhai một đạo bào màu trắng, tuấn mỹ như lúc ban đầu, trong tay dắt b.úp bê xinh .

Cố Phồn Lục Nhai, đứa bé , hai mặt mày tương tự, mặc cho ai thấy đều tin tưởng bọn họ là cha con.

Lục Nhai khi nào thì thêm một đứa con trai? Đứa con gọi cô là nương?

Cố Phồn khó thể tin về phía Lục Nhai: “Anh...”

Lục Nhai ôm lấy con trai tới bên cạnh Cố Phồn, ngón trỏ thon dài điểm ở mi tâm cô.

Một đoạn ký ức thuộc về Lục Nhai liền xuất hiện trong đầu Cố Phồn.

Trong trí nhớ, Lục Nhai đem cô đang ngủ say ôm tiểu viện phân cho cô, ngoài cửa Kiếm Thánh tiên phong đạo cốt mặt như băng sương.

Kiếm Thánh: “Ngươi ghét bỏ tu luyện quá nhanh ? Ngươi coi tu tiên độ kiếp là trò đùa ?”

Lục Nhai vẫn là nụ tản mạn: “Sư phụ cần lo lắng, t.ử lòng tin Hợp Thể nữa, nếu vận khí , còn thể phi thăng .”

Kiếm Thánh phất tay áo bỏ .

Tông chủ Kim Kiếm Tông xuất hiện, vẻ mặt tiếc hận Lục Nhai: “Lấy tư chất hiện tại của sư , chỉ dựa chính tu luyện tới cảnh giới Hóa Thần cũng chỉ là vấn đề thời gian, ngươi cần gì gấp gáp như ? Hiện giờ cảnh giới của ngươi giảm mạnh, từ Hóa Thần một nữa tu luyện tới Hợp Thể, chỉ thể so với càng khó khăn hơn.”

Lục Nhai : “Khó mới thú vị, quá dễ ngược ý nghĩa.”

Tông chủ thở dài, lắc đầu bỏ .

Lục Nhai liền mang theo Cố Phồn trở về động phủ của , mỗi ngày canh giữ ở bên giường của cô, cho đến một tháng , Lục Nhai dùng thần thức kiểm tra tình huống linh khí trong cơ thể cô, nam nhân từ đến nay tản mạn phảng phất chuyện gì cũng thể cho nghiêm túc đối đãi, sắc mặt đột nhiên đại biến, ôm lấy Cố Phồn liền Kiếm Phong, cầu kiến Kiếm Thánh.

Kiếm Thánh Cố Phồn một cái, thần sắc biến hóa, trừng Lục Nhai : “Nghiệt đồ, Cố Phồn thích ngươi , ngươi liền dùng loại thủ đoạn hạ lưu khiến cho nàng mang thai?”

Xác định cô thật sự mang thai, Lục Nhai vui mừng hiện rõ mặt, nhưng quên sáng tỏ: “Con cùng Phồn Phồn lưỡng tình tương duyệt, tuyệt đối sư phụ hiểu lầm như , về phần mang thai, một đôi đạo lữ tu vi càng cao càng khó thụ thai, sư phụ dù là kết đạo lữ cũng nên rõ ràng đạo lý , t.ử bản lĩnh gì cố ý như ?”

Kiếm Thánh nên lời.

Lục Nhai mang theo một tia khẩn trương hỏi: “Sư phụ, Phồn Phồn vẫn còn cần thời gian củng cố cảnh giới, lúc thụ thai, thể ảnh hưởng thể của nàng ?”

Kiếm Thánh: “Sẽ .”

Lục Nhai: “Vậy ảnh hưởng đến hài t.ử ?”

Kiếm Thánh: “Ta kết hành lang lữ, những thứ ?”

Nói xong, Kiếm Thánh liền trở về phòng nhỏ của ông .

Lục Nhai hiếm khi sư phụ oán hận một trận, một hồi uất ức, lập tức mang theo Cố Phồn tìm vị sư thúc đan tu am hiểu luyện đan . Đường đường là đại năng Luyện Hư kỳ, mà từ nay về trở thành lang trung ngự dụng của Lục Nhai, cho đến khi Cố Phồn thuận lợi sinh con, mẫu t.ử đều bình an, vị đan tu sư thúc mới thể khôi phục bình tĩnh.

Bởi vì Cố Phồn vẫn tỉnh táo, đứa nhỏ cũng đặt tên, vẫn các vị trưởng bối Kiếm Tông gọi là tiểu oa nhi.

Tiểu oa nhi sinh chính là tu vi Kim Đan kỳ, trí tuệ dị thường, tròn một tuổi bắt đầu theo Kiếm Thánh gia gia học đả tọa, học mấy pháp thuật Kim Đan kỳ. Ngoại trừ tu luyện, chuyện tiểu oa nhi thích nhất chính là chăm sóc mẫu đang ngủ say, sẽ dùng thuật thanh tẩy giúp mẫu sạch thể, mẫu thích loại hoa hồng mà phụ trồng khắp núi, tiểu oa nhi sẽ thường xuyên hái hoa cắm trong bình hoa, đặt ở bên giường mẫu .

Ký ức dài đến ba năm, thoạt chỉ cần nửa canh giờ.

Lục Nhai hiển nhiên tiến hành xử lý đoạn ký ức , ví dụ như lúc Cố Phồn ngủ say hoặc khi đứa nhỏ quá nhỏ đều là trong nháy mắt mà qua, khắc đứa nhỏ trưởng thành đáng yêu thì sẽ thả chậm, nếu như Cố Phồn kỹ, còn thể khống chế đoạn ký ức phát càng chậm.

Khi ký ức bật cho đến sáng nay, cuối cùng nó kết thúc.

Cố Phồn đứa bé .

Cậu bé chờ mong thấp thỏm mẫu , tựa như sợ mẫu sẽ thích bé.

Lục Nhai truyền âm cho Cố Phồn: “Phồn Phồn, em trách tự chủ trương để đứa bé sinh ?”

Lục Nhai lo lắng, nếu lúc m.a.n.g t.h.a.i Cố Phồn tỉnh táo, thể sẽ đứa bé .

Không nghĩ tới Cố Phồn chấm dứt t.h.a.i nghén , nhưng Lục Nhai sợ, nếu Cố Phồn , chẳng là tự tay g**t ch*t cốt nhục của hai ?

Cố Phồn thấy sự phức tạp trong mắt Lục Nhai, cô trừng một cái, đưa tay ôm bé trai trong lòng , cúi đầu hôn lên khuôn mặt non nớt: “Mẫu ngủ lâu như , con lo lắng ?”

Loại dịu dàng , lập tức cho tiểu oa nhi vui vẻ lên, bàn tay nhỏ bé ôm lấy cổ mẫu , tràn ngập ỷ đối mẫu : “Mẫu còn ngủ lâu như ?”

Cố Phồn mỉm : “Sẽ , ngủ ba năm, mẫu ngủ đủ .”

Tiểu oa nhi vui vẻ, khoe khoang : “Con mang mẫu ngắm hoa, con giúp phụ trồng nhiều hoa mẫu thích.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-74-phien-ngoai-tu-tien-6-dai-ket-cuc.html.]

Cố Phồn gật đầu, ôm b.úp bê ngoài, liếc mắt một cái cũng đàn ông bên cạnh.

Ra khỏi cửa, chỉ thấy khắp núi đồi, tất cả đều là hoa hồng từng nở đầy chân núi Tiên Nữ.

Tiểu oa nhi nắm tay mẫu , cho mẫu mảnh hoa nào là phụ trồng, mảnh hoa nào là bé trồng.

Xem hoa xong, b.úp bê còn biểu diễn pháp quyết cho mẫu xem.

Nói tóm , trông mong mẫu lâu như , b.úp bê hết lời, dính Cố Phồn một ngày, thẳng đến màn đêm buông xuống, b.úp bê mới tựa trong lòng mẫu ngủ . Cho dù sinh là Kim Đan, đứa trẻ chính là đứa trẻ.

Đứa nhỏ ngủ, Cố Phồn cũng ở bên cạnh nó, nhắm mắt , chỉ dùng thần thức miêu tả khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của đứa nhỏ.

Trên sàn bên cạnh giường, Lục Nhai chờ lâu, cuối cùng chờ con trai giấc ngủ, lặng lẽ truyền âm cho Cố Phồn: “Còn đang giận ?”

Cố Phồn: “Tức giận cái gì?”

Âm điệu nhàn nhạt , Lục Nhai khó tỉnh táo.

Hắn sợ sư phụ tức giận, sợ sư tiếc hận, chỉ sợ Cố Phồn trách tự tiện chủ trương.

Nơi chuyện cũng thích hợp, Lục Nhai dậy, tới ôm Cố Phồn.

Cố Phồn lấy tay .

Lục Nhai kiên trì ôm, Cố Phồn sợ động tĩnh lớn ầm ĩ đến đứa nhỏ, đành tùy .

Lục Nhai một đường rời khỏi động phủ, trong biển hoa mới tu sửa một chỗ lương đình, liền ôm Cố Phồn qua bên .

Đợi đáp xuống đất, Cố Phồn liền đẩy .

Lục Nhai tự nhiên ôm buông, nâng mặt Cố Phồn hôn.

Cố Phồn nhắm mắt .

Lục Nhai thấy, ngược dám hôn, thở dài một tiếng, ấn Cố Phồn trong n.g.ự.c, cằm chống l*n đ*nh đầu của cô : “Còn nhớ rõ ở Trái Đất ? Sau khi em Trúc Cơ, thực lực tổng hợp mạnh hơn , tuổi thọ cũng dài hơn , ngay từ đầu cũng dám theo đuổi em nữa, cho đến khi phát hiện em sẽ trộm , trong lòng em , mới hạ quyết tâm ở cùng một chỗ với em.”

Cố Phồn nhớ rõ.

Trước khi cô Trúc Cơ, Lục Nhai còn len lén tặng hoa cho cô, khi cô Trúc Cơ, Lục Nhai cùng cô tìm quái thú luyện tập, cùng cô tìm Hồng Sân dùng để luyện chế Tục Cốt Đan, nhưng vẫn thành thật quy củ thậm chí thể lạnh lùng, cho đến chạng vạng tối cô dùng thần thức trộm , Lục Nhai mới dám một ít động tác nhỏ.

Lục Nhai nhéo vành tai của cô: “Trở bên , thái độ của em đối với giống năm đó, rõ ràng để ý, càng ngày càng lạnh.”

Cố Phồn cụp mắt, thể phản bác.

Lục Nhai ôm c.h.ặ.t cô, hôn lên mái tóc dài của cô: “Phồn Phồn, dù ở bên nào, đều là cùng em trường sinh, một em bên ngoài rèn luyện mà chỉ thể ở chỗ chờ em, phí hoài thời gian, càng em một bước phi thăng. Hiện tại như , thực lực của chúng tương đương, ai cũng cần lo lắng sẽ chậm trễ đối phương.”

Cố Phồn khó chịu: “Anh Hợp Thể, bởi vì em ngã về Hóa Thần, còn tính là chậm trễ ?”

Lục Nhai nâng mặt cô lên, cô vì thế áy náy: “ em rằng, nếu như em ngoài ý giúp sai hóa sinh t.ử kiếp Trái Đất, thể sớm tan thành mây khói.”

Cố Phồn: “Đó cũng là cứu em ...”

“Em và là đạo lữ, ai vì ai nhiều hơn, cần phân tích rõ ràng như ?”

Cố Phồn im lặng.

Lục Nhai hôn lên lông mày đang cau của cô, hướng dẫn từng bước: “Trên Trái Đất tình huống em cũng , phu thê một khi kết hôn, tài sản của một trong hai bên đều sẽ trở thành tài sản chung của vợ chồng, cho nên tu vi của cũng là tu vi của em, nguyện ý cùng em chia sẻ, cái gì đúng?

Cố Phồn:...

Đây là ngụy biện gì, tu vi thể giống như tiền ?

Lục Nhai dường như cô đang nghĩ gì, phản bác : “Tu vi là từng chút từng chút tích góp, tiền cũng là từng chút tích góp, chỗ nào khác ?”

Cố Phồn: “Nếu như một đôi vợ chồng sống chung nữa, tài sản thể chia , tu vi...”

Lục Nhai: “Tu vi cũng thể phân chia, ví dụ như em ngày nào đó lòng đổi , thẹn với , em cũng lô đỉnh cho một , để cho đem tu vi đưa em thải bổ trở về.”

Cố Phồn:...

Tuy rằng hoang đường, nhưng hình như đích xác chút đạo lý.

Có thể là đề tài lệch lạc, Lục Nhai ôm cô động tác cũng còn đơn thuần như , ghé bên tai cô, lạnh giọng : “Lại tiếp, giống như hối hận phân tu vi cho em, em nếu áy náy, hiện tại liền trả cho như thế nào?”

Trả như thế nào, tự nhiên là thông qua phương thức song tu trả.

Cấm chế sớm bày , Lục Nhai vô lấn lên.

Cố Phồn trách lúc ngốc, yêu si mê cô, nỡ cự tuyệt?

Cách ba năm triền miên, kéo dài đến nửa đêm, đêm khuya yên tĩnh, trong đình chỉ hai dần dần bình phục hô hấp.

Tỉnh táo , Cố Phồn chút lo lắng: “Anh là cam nguyện, sư phụ trách em chậm trễ ?”

Lục Nhai : “Ông chỉ sợ là ép buộc em.”

Cố Phồn nhớ thái độ của Kiếm Thánh đối với Lục Nhai khi phát hiện cô mang thai, khỏi mỉm .

Đã lâu thấy cô , Lục Nhai hôn xuống.

Cấm chế thể ngăn chặn trộm bên ngoài, cũng sẽ ảnh hưởng đến tầm mắt bên trong, Cố Phồn ngửa mặt ở trong lòng , thấy màn đêm đầy trải rộng.

Có một vấn đề, cô vẫn nghĩ mãi : “Chúng Trái Đất nhiều như , đều từng mang thai, ...”

Lục Nhai : “Thiên đạo cũng cảm động, sợ em tức giận, ban cho một đứa con, hy vọng thể phụ bằng t.ử quý.”

Lại đắn, Cố Phồn véo một cái.

Đương nhiên cô thích con, chỉ là......

“Sau chúng tông môn nuôi con ? Tu Chân Giới lớn như , em còn qua.”

“Cái đơn giản, hài t.ử giao cho sư phụ, cùng em dạo một chút.”

“Con còn nhỏ như , chúng đều , con bây giờ?”

“Vậy thì mang theo nó cùng , hai chúng Hóa Thần kỳ còn dư sức bảo vệ nó, nếu nó ngoan thì ném cho sư phụ.”

Tại Kiếm Phong, Kiếm Thánh đang thiền tu luyện, đột nhiên hắt xì một cái.

Loading...