Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 73: Phiên ngoại tu tiên 5

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:06:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trên pháp bảo bay năm ngày, Cố Phồn cuối cùng thấy Kim Kiếm tông đầu năm đại tiên môn trong truyền thuyết.

Trong một mảnh núi lớn mênh m.ô.n.g, một ngọn núi chính đột ngột dựng lên, áp đảo những ngọn núi xung quanh, giống như một thanh kiếm khổng lồ từ trời giáng xuống. Ngọn núi hẹp dài, một ngọn cỏ, đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa như vỏ kiếm chôn, xung quanh núi gió thổi mạnh liên miên ngừng, quả thật kiếm khí hội tụ, ngay cả tu chân giả Nguyên Anh kỳ cũng dám tự tiện xông .

Lục Nhai giới thiệu cho Cố Phồn: “Đó chính là Kiếm Phong của tông môn, mấy vị lão đầu lão thái thường lộ diện, cho dù tông chủ vô sự, cũng ít Kiếm Phong quấy rầy, , chúng bái kiến lão đầu nhà .”

Cố Phồn: “Lão nhân gia luôn đạo hiệu...”

bái sư, thể ngay cả đạo hiệu của lão nhân gia cũng , nhưng Lục Nhai luôn là lão đầu lão đầu, cho dù trẻ tuổi, cũng tôn kính sư trưởng a.

Lục Nhai , : “Theo nhớ , khác đều gọi ông là Kiếm Thánh, t.ử trong môn gọi ông là Thánh Tổ.”

Cố Phồn yên lặng ghi nhớ.

Pháp bảo đột nhiên Lục Nhai thu hồi, một tay nắm tay Cố Phồn, trực tiếp mang theo Cố Phồn xuyên phá cấm chế Kiếm Phong, dừng một căn nhà gỗ cổ xưa sân nhỏ.

“Đệ t.ử bái kiến sư phụ.” Lục Nhai Cố Phồn, coi như cung kính .

Cửa gỗ mở , một bóng cao gầy bước , thoạt ba bốn mươi tuổi, mày kiếm mắt tinh, phong thái uy nghiêm, để râu dài đến xương quai xanh, chắp tay lưng, tiên phong đạo cốt.

Cố Phồn:...

Đây là lão đầu mấy ngàn tuổi trong miệng Lục Nhai?

Bởi vì so với hình tượng ông già râu bạc trong tưởng tượng của cô kém quá xa, Cố Phồn liền ngây ngẩn cả , nhất thời quên hành lễ.

Kiếm Thánh đ.á.n.h giá cô một cái, cũng gì.

Lục Nhai nhắc nhở Cố Phồn: “Còn bái kiến sư phụ.”

Lục Nhai tuy rằng cũng là cường giả Hợp Thể kỳ, nhưng quá đắn, Cố Phồn thật sự quen thuộc với , cho nên hai ở chung, ngoại trừ một tia tự nhiên trong lòng, Cố Phồn ở mặt Lục Nhai cũng cảm giác gì. Hôm nay thấy Kiếm Thánh trong truyền thuyết, cái loại khí thế thuộc về đại năng Hợp Thể kỳ cho Cố Phồn trong lòng lo sợ, sớm năng lực phản ứng, ngay khi Lục Nhai thúc giục, cô liền theo bản năng hành lễ: “Cố Phồn bái kiến sư......”

Nói một nửa, Cố Phồn lắp bắp.

Kiếm Thánh còn thu cô đồ , cô kêu cái gì sư phụ?

May mà âm “Sư” và “Thánh” gần giống , Cố Phồn kịp thời đổi thành: “Cố Phồn bái kiến Thánh Tổ.”

Kiếm Thánh tiên phong đạo cốt, thanh âm cũng mang theo một tia linh hoạt kỳ ảo mờ ảo, với Lục Nhai: “Đã là đạo lữ của ngươi, vì gọi sư phụ?”

Cố Phồn đỏ mặt, Lục Nhai cư nhiên chuyện với Kiếm Thánh?

Lục Nhai : “Phồn Phồn da mặt mỏng, dù chúng còn tổ chức đại điển song tu, chậm một chút thể đổi giọng.”

Kiếm Thánh thâm ý liếc mắt Lục Nhai. Tu chân giả như họ, cũng thèm để ý những thứ lễ nghi rườm rà , chỉ cần hai tâm ý tương thông, liền tự nhiên thành đạo lữ, chỉ một ít tu chân giả ưa thích phô trương mới cố gắng tổ chức cái gì đại điển song tu, mời giao hảo danh môn t.ử tiến đến xem lễ.

“Cố Phồn, chuyện đạo lữ, chẳng lẽ Lục Nhai uy h**p ngươi?”

Kiếm Thánh nghiêm nghị mở miệng, một bộ thái độ nếu Lục Nhai thật sự uy h**p Cố Phồn, ông sẽ vì Cố Phồn chỗ dựa.

Cố Phồn quỳ mặt đất, cụp mắt : “Hắn uy h**p , chỉ là tu vi thấp, dám trèo cao.”

Trong mắt Lục Nhai xẹt qua bất đắc dĩ, , cô để ý chính là cái .

Lục Nhai thể hiểu suy nghĩ của Cố Phồn, thời điểm còn là dị năng giả, cũng bởi vì tuổi thọ ngắn, chần chờ nên chậm trễ cô .

“Sư phụ, Phồn Phồn một lòng tu luyện, chỉ là trong tay nàng công pháp thích hợp, kính xin sư phụ chỉ giáo.”

Lục Nhai cũng quên mục đích thật sự của chuyến .

Kiếm Thánh tự nhiên sớm thể chất ngũ linh căn của Cố Phồn, tâm niệm khẽ động, một viên ngọc giản cùng một thanh bảo kiếm đen như mực liền bay tới mặt Cố Phồn: “Bộ Thái Cực cùng Thái Cực kiếm là do một vị trưởng lão Phi Tiên bản môn lưu , bởi vì môn phái vẫn t.ử ngũ linh căn thích hợp, liền bảo quản ở chỗ , hôm nay đưa ngươi, mong ngươi cần cù tu luyện, chớ nhục chúng nó.”

Cố Phồn mừng rỡ, ngẩng đầu Kiếm Thánh: “Ngài nguyện ý thu đồ ?”

Kiếm Thánh: “Ừm, nghiệt đồ bắt ngươi đây, nên chịu trách nhiệm với ngươi. Từ hôm nay trở , ngươi cùng Lục Nhai chính là quan hệ sư , nếu như ỷ thế lăng nhục ngươi, ngươi chỉ cần truyền tấn cho .”

Nói xong, Kiếm Thánh ném cho Cố Phồn một cái truyền tấn phù, xoay trở về nhà gỗ.

Lục Nhai cố gắng giải thích: “Sư phụ, con......”

“Rầm” một tiếng, cửa gỗ đóng.

Lục Nhai:...

Hắn cúi đầu, bất đắc dĩ với tiểu sư mới thăng chức: “Hiện tại em hài lòng ?”

Cố Phồn tránh tầm mắt của , nghĩ thầm nhất định là bình thường đáng tin, mới thể khiến Kiếm Thánh hiểu lầm như thế.

cửa lão nhân gia chuyện cũng thích hợp, Lục Nhai một nữa nắm tay Cố Phồn, mang cô rời khỏi Kiếm Phong.

Lục Nhai ở Kim Kiếm Tông cũng địa bàn của , chỉ là cũng thu đồ , ngọn núi to như trống rỗng, chỉ một tòa động phủ.

“Trước tiên xem hai thứ như thế nào.” Lục Nhai nhắc nhở Cố Phồn.

Cố Phồn sớm gấp gáp.

Kiếm Thánh tay, tự nhiên đều là bảo bối, [Thái Cực] là một bộ Thiên giai ngũ hành công pháp, chia công pháp tu luyện cùng pháp quyết hai bộ. Công pháp đối với tư chất của tu luyện yêu cầu, chỉ cần là linh căn ngũ hành là thể tu luyện, pháp quyết trong Thái Cực phân chia bốn cấp bậc Thiên cấp, Địa cấp, Huyền cấp, Hoàng cấp. Lấy tu vi mắt của Cố Phồn, chỉ thể tu luyện Huyền cấp và Hoàng cấp pháp quyết, Địa cấp còn đủ tư cách, đương nhiên ngưỡng cửa pháp quyết càng cao, uy lực tự nhiên cũng càng lớn.

Thái Cực kiếm là một thanh T.ử Mẫu kiếm, T.ử Mẫu kiếm tách đều thuộc về thượng phẩm linh khí, sáp nhập thì thăng tiên khí, thích hợp tu chân giả các giai đoạn khác sử dụng.

Bên trong Thái Cực Kiếm trận pháp chuyển hoán ngũ hành, Cố Phồn tùy tiện phóng thích linh lực hệ gì, chỉ cần tâm niệm cô động, Thái Cực Kiếm sẽ tự động chuyển hóa linh lực tiếp thu , phát công kích Cố Phồn , như thế liền tiết kiệm cho Cố Phồn tự chuyển hóa.

Những thứ đều là Cố Phồn khi nhỏ m.á.u nhận chủ mới .

Lục Nhai : “Em hiện tại thực lực cao, nếu như khác trong tay em tiên khí, dễ dàng cao thủ Nguyên Anh, Hóa Thần kỳ nhắm trúng, bằng Mẫu kiếm đặt ở đan điền ôn dưỡng, bình thường chỉ dùng T.ử kiếm.”

Cố Phồn hiểu, hoài bích kỳ tội, đừng tiên khí, chính là một một thanh T.ử kiếm, cũng dễ dàng mơ ước.

Linh khí thể biến hóa lớn nhỏ, Cố Phồn thu Mẫu kiếm đan điền.

Công pháp, pháp bảo đều hiểu, Lục Nhai mang Cố Phồn gặp sư của , tông chủ Kim Kiếm Tông.

Tông chủ thoạt ngược càng giống lão đầu, râu bạc tóc bạc, thái độ càng hiền lành.

“Sư tính toán gì ?” Tông chủ thiết hỏi.

Cố Phồn thể nhận phần đãi ngộ đều là bởi vì Lục Nhai ở bên cạnh cô, cô từng là một tán tu, tông môn chỉ thể dựa Lục Nhai, hiện giờ cô thuận lợi trở thành t.ử của đại môn phái Kim Kiếm Tông, con đường còn , Cố Phồn tự .

Hai cảnh giới bất đồng, cô khả năng một mực dựa Lục Nhai, Lục Nhai cũng khả năng thật sự để ý tiên đồ chính , cùng cô những nơi rèn luyện đối với hề khó khăn.

“Muội tu luyện như t.ử nội môn bình thường, nhiệm vụ.” Cố Phồn hạ mắt .

Tông chủ Lục Nhai, Lục Nhai khẽ gật đầu.

Tông chủ liền gọi quản sự nội môn, bảo quản sự dẫn Cố Phồn quen tông môn, đồng thời an bài cho Cố Phồn một chỗ ở.

Cố Phồn gặp Lục Nhai, chính là buổi tối, Lục Nhai đột nhiên xuất hiện biệt viện của cô.

“Có thể một chút ?”

Ánh trăng như nước, Lục Nhai một bạch y, cô.

Cố Phồn liền mời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-73-phien-ngoai-tu-tien-5.html.]

Đệ t.ử Kim Đan kỳ ở môn phái địa vị nhất định, cho nên thể phân đến một viện khác, còn tùy tùng Luyện Khí kỳ.

Hai tùy tùng của Cố Phồn đều là nữ, các nàng thấy Lục Nhai, nhận Lục Nhai là ai, kinh diễm qua , ý bảo của Cố Phồn lặng lẽ rời .

Lục Nhai dạo một vòng trong phòng luyện đan của Cố Phồn, trở phòng khách, xuống như chủ nhân, lấy cụ tự chuẩn .

Cố Phồn đối diện , khuôn mặt tuấn dật thoải mái , Cố Phồn thật lòng : “Chuyện bái sư, cám ơn.”

Lục Nhai buông mi thật dài, ngón tay thon dài nhẹ nhàng chuyển động chén , ánh sáng lưu chuyển bên trong : “Em nhất định khách khí với như ?”

Cố Phồn nên gì.

Giữa và cô, tựa như thêm một tầng ngăn cách, nên phá vỡ như thế nào.

Cô cũng khách khí như , nhưng cô thể gì? Giống như ở Trái Đất cùng đ.á.n.h quái thú? Yêu thú mà cần phí sức mới thể đối phó, cô giúp gì, chuyên môn chọn yêu thú thích hợp với cô, đối với Lục Nhai ý nghĩa gì?

Không đ.á.n.h yêu thú, chẳng lẽ giống như vợ chồng phàm nhân gian mỗi ngày dính cùng một chỗ?

Cố Phồn bỏ bê tu luyện của , cũng bỏ bê .

Tình yêu giữa tu chân vốn khác với bình thường, cùng một cảnh giới còn thể cùng rèn luyện, giống như cô và Lục Nhai kém xa như , Cố Phồn cũng nên tiếp tục như thế nào.

“Thôi, em yên tâm tu luyện, đây là truyền tấn phù của , việc cứ tìm .”

Lục Nhai thu hồi cụ, đưa cho Cố Phồn một tấm ngọc giản truyền tấn.

Cố Phồn gật đầu, nhận lấy.

Lục Nhai dậy, Cố Phồn tự nhiên tiễn .

Sắp bước khỏi cửa, Lục Nhai bỗng nhiên .

Bóng dáng thon dài che khuất ánh trăng bên ngoài, Cố Phồn ngẩng đầu, nhưng thấy rõ vẻ mặt của .

“Lần gặp mặt, là lúc nào, cho ôm một cái .” Lục Nhai thấp giọng , mở cánh tay, chờ Cố Phồn đáp .

Cố Phồn dừng một chút, cụp mắt tới.

Hắn đem cô ôm trong n.g.ự.c, khí tức quen thuộc trong nháy mắt vây quanh cô, mặt dán y bào lạnh của , y bào, là nhịp tim quen thuộc.

Cố Phồn nhắm mắt , đầu ngón tay cử động vài , cuối cùng vẫn ôm ngược .

“Trong tông môn gì nguy hiểm, khi ngoài rèn luyện, chú ý an .” Lục Nhai hôn mái tóc đen nhánh của cô, dịu dàng dặn dò.

Cố Phồn: “Ừm.”

Lục Nhai: “Dù gặp thiên tài địa bảo gì, mạng quan trọng nhất, nên cưỡng cầu.”

Cố Phồn: “Ừm.”

Lục Nhai: “Lòng đáng sợ hơn thú tâm, em xinh như , mang linh khí, ngàn vạn cẩn thận việc.”

Cố Phồn: “Ừm.”

Lục Nhai: “Tu Chân Giới nam tu bao nhiêu, lĩnh ngộ cảnh giới giống như đều cho là , nếu em gặp nam tu tuấn mỹ, thật sự thích, cũng biện pháp, chỉ là, khi em cùng nọ ở chung một chỗ, nhớ rõ cùng chào hỏi .”

Cố Phồn:...

thể thấy mặt , cũng thể nghiêm túc đùa, đang nên đáp như thế nào, cằm đột nhiên nâng lên.

Khuôn mặt tuấn mỹ gần ngay mắt, Lục Nhai mỉm , lời cực kỳ bá đạo: “Em thật thích khác, đối với em biện pháp, cho nên em nhất định báo cho , chạy tới, để cho nam tu câu dẫn đạo lữ của khó mà lui.”

Cố Phồn nghĩ, Tu Chân Giới nữ tu xinh nhiều như , ai sẽ hao hết tâm tư câu dẫn cô?

Nếu Lục Nhai thật sự nên lo lắng, cũng nên lo lắng đến cướp thần thú linh sủng của , mà cô cái tiện nghi đạo lữ.

Hơi thất thần, Lục Nhai hôn xuống.

Cố Phồn theo bản năng tránh , nhưng mà từng quá nhiều mật cùng , thể dĩ nhiên hình thành bản năng, gần như môi Lục Nhai mới đụng môi cô, cô liền mở miệng, tự nhiên nghênh đón tiến .

Điều hiển nhiên lấy lòng Lục Nhai, ôm cô càng c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức Cố Phồn đẩy cũng còn kịp.

Rung động quen thuộc càng mãnh liệt thổi quét cô, tay Cố Phồn bắt lấy cổ tay Lục Nhai, cũng càng ngày càng vô lực.

Nếu sắp chia tay, tùy tâm sở d.ụ.c, phóng túng lúc đây.

Lục Nhai liền , cô cũng phản đối.

Hắn sớm nên hiểu, trong lòng cô , chỉ là bởi vì cảnh giới cách xa mà miên man suy nghĩ, “Không trèo cao”.

Đầu tiên cô hướng giữa bọn họ tạo một rào cản ngăn cách, nghĩ càng nhiều, ngăn cách càng dày, cô càng thêm dám vượt qua.

dám, đến phá.

Sợ Cố Phồn đổi ý, Lục Nhai bày một đạo cấm chế, trực tiếp đ.â.m thủng rào cản ngăn cách trong phòng khách đơn sơ.

Hắn bá đạo mà cố chấp như , Cố Phồn ngoại trừ bám c.h.ặ.t lấy , cái gì cũng dư lực suy nghĩ.

Từ cửa phòng khách đến giá giường trong phòng ngủ, Cố Phồn qua bao lâu, chỉ Lục Nhai Hợp Thể kỳ càng khó thỏa mãn.

Thật sự vẫn là ?

“Đủ .” Cô rốt cuộc nhịn , trợn mắt đàn ông phía .

Lục Nhai , ghé bên tai cô : “Ta dành dụm một thời gian , bổ sung cho em.”

Cố Phồn nóng mặt, nhưng mà ở phương diện cô thật sự lãng phí, đợi nguyên khí của truyền tới, cô thuần thục vận hành công pháp song tu.

mà nguyên khí cuồn cuộn ngừng.

Cố Phồn rốt cục ý thức đúng, thần thức bên trong, liền phát hiện một đoàn nguyên khí phong bạo gần như ngưng thành thực chất.

“Đây là đầu tiên song tu chân, Nguyên Dương tự nhiên hơn xa dị năng giả, em chuyên tâm hấp thu, thể phân tâm.”

Cố Phồn hiểu , giữ nguyên tắc lãng phí, đành tiếp tục.

Nguyên khí quá mức mãnh liệt, ngay từ đầu Cố Phồn còn thể khống chế tiết tấu hấp thu, cũng lâu lắm cô mất khống chế đối với cuộc bổ sung , tựa như một dòng suối nhỏ đột nhiên nghênh đón nước biển dâng ngược, dù tới bao nhiêu cô cũng chỉ thể ép tiếp thu.

Thiên lôi ngưng tụ ở phía Cố Phồn.

Lục Nhai Cố Phồn lâm trạng thái mê say, trong mắt tràn ngập nhu tình.

Thanh âm lạnh lùng của Kiếm Thánh đột nhiên truyền thần thức của : “Nghiệt đồ, đừng hồ nháo!”

Lục Nhai đáp: “Đã bắt đầu, sẽ bỏ dở nửa chừng, mong sư phụ chúng giải quyết lôi kiếp.”

Kiếm Thánh đáp .

Cố Phồn liên tục đột phá Nguyên Anh thẳng đến cảnh giới Hóa Thần, cũng thiên lôi đ.á.n.h xuống, tất nhiên là Kiếm Thánh tay, ngăn cản lôi kiếp.

Đợi tu vi hai ngang hàng, Lục Nhai mới kết thúc trận song tu hiến tế .

Hắn chỉ một , nhanh lên tu tiên phi thăng, xem hướng tới tiên giới là phong cảnh gì.

Hôm nay Lục Nhai đạo lữ, tự nhiên cùng thê t.ử đồng hành, dắt tay trường sinh.

 

 

Loading...