Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 71: Phiên ngoại tu tiên 3
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:07:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hỏa Phượng Hoàng linh tính, thấy chủ nhân lấy một thứ kỳ kỳ quái quái cho nó ăn mỹ nữ bên cạnh cướp , Hỏa Phượng Hoàng liền suy đoán đó nhất định là thứ gì đó, đầu to của Phượng Hoàng tiến về phía , cướp viên kem.
Lục Nhai vung tay lên, Hỏa Phượng Hoàng đưa trở tiểu thế giới.
Cố Phồn hiện tại tâm trạng ăn cái gì, thu viên kem gian, phát hiện còn Lục Nhai ôm, liền thoát .
Âm thanh trong trẻo của Lục Nhai như như lướt qua bên tai cô: “Đều giữ cho em.”
Hai tiếp tục lên đường.
Ngọn linh sơn lớn, bên trong thể yêu thú cấp cao, cho dù là t.ử Trúc Cơ kỳ cũng dám ngự kiếm phi hành.
Cố Phồn thể ở Trái Đất thông suốt trở ngại, trở Tu Chân Giới, cô hiểu rõ trình độ thực lực của , công pháp kém, pháp quyết ít, cũng chỉ thể đối phó những yêu thú cấp thấp .
Đi chậm, sắc trời dần tối, Cố Phồn tìm một mảnh đất trống tương đối vắng vẻ, dựng một cái lều.
Lều dựng xong, cô trực tiếp chui ngủ, mặc kệ đàn ông tàng cây bên cạnh.
Chỉ là cô căn bản ngủ , cũng cách nào nhập định.
Đột nhiên, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng mưa nhỏ va lá cây, mới đầu còn nhỏ nhẹ dày đặc, nhưng dần dần trở nên nặng nề to lớn.
Trong lòng Cố Phồn khẽ động, lặng lẽ phóng một tia thần thức.
Cô thấy Lục Nhai vẫn giữ tư thế lúc ở tàng cây, đôi mắt nhắm nghiền, tóc quần áo ướt đẫm, nước mưa dọc theo khuôn mặt trắng nõn tuấn mỹ của ngừng lăn xuống.
Cố Phồn tin cách nào tránh mưa.
“Lại trộm .”
Một giọng đột nhiên vang lên trong đầu cô.
Cố Phồn:...
Người tàng cây vẫn nhắm mắt, giọng của tiếp tục trêu chọc cô: “Đừng quên, hiện tại cũng thần thức, đẳng cấp thăm dò cao hơn em.”
Tu chân giả thấp giai lấy thần thức trộm tu chân giả cao giai, lập tức sẽ phát hiện, ngược , tu chân giả thấp giai cảm thụ thần thức của tu chân giả cao giai.
Đầu tai Cố Phồn nóng, nhanh ch.óng thanh minh: “ chỉ mưa bên ngoài thôi.”
Lục Nhai: “Nếu em trời mưa, nên mời tránh mưa ?
Cố Phồn: “Anh ướt đẫm , tránh tránh gì khác ?”
Lục Nhai: “Đương nhiên là , trong lều, thể cách đạo lữ của gần một chút.”
Cố Phồn sớm thu hồi thần thức, lúc dứt khoát nhắm mắt .
“Ta đây.”
Cô đột nhiên mở mắt , xung quanh, trong lều nào bóng dáng của ?
Ý thức Lục Nhai đang trêu đùa , Cố Phồn khẽ c.ắ.n môi, lưng về phía , hạ quyết tâm, dù cho cái gì, cô cũng sẽ tin.
“Ta thật .” Người nọ .
Cố Phồn để ý tới.
Đột nhiên, bọt nước b.ắ.n lên mặt cô, Cố Phồn khó thể tin dậy, đầu , Lục Nhai thật sự đang ở bên cạnh cô.
Lều lớn nhỏ, cũng đủ Cố Phồn bình thường dư dả luyện đan, hiện tại nơi Lục Nhai đang , chính là nơi cô thả lò luyện đan.
Lúc Cố Phồn chằm chằm Lục Nhai, dùng pháp quyết thanh lý một chật vật, lúc y phục khô, đầu mặt cũng sạch sẽ nhẹ nhàng tươi mới.
Hắn Cố Phồn, : “Nếu em đuổi ngoài trời mưa, sẽ .”
Cố Phồn mím môi.
Trong lều trầm mặc xuống, chỉ tiếng mưa rơi ngừng, khó chịu.
“Linh căn của em, còn loang lổ.” Lục Nhai bỗng nhiên .
Cố Phồn đỏ mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-71-phien-ngoai-tu-tien-3.html.]
Linh căn của tu chân giả cũng phân cấp bậc, giống như ngọc , càng tinh khiết càng , tốc độ tu luyện càng nhanh, mà loang lổ giống như tạp chất, chỉ ảnh hưởng tốc độ tu luyện. Đơn linh căn loang lổ cũng kém cỏi, loại ngũ linh căn của cô cùng loang lổ, chính là chênh lệch trong chênh lệch, cũng chính là môn phái mà cô bái nhập là môn phái nhỏ, lai lịch vững chắc, mới thể ngay cả loại t.ử như cô cũng thu.
Lục Nhai mắt chính là Tôn giả Hợp Thể kỳ, đương nhiên thể thấu tình huống linh căn của Cố Phồn.
Xấu hổ qua , Cố Phồn lạnh lùng : “ sớm , ở Tu Chân Giới giống như con kiến.”
Cô dị năng giả Lục Nhai thích cô, nhưng Lục Nhai Tôn giả Hợp Thể kỳ thể coi trọng cô? Hai cách biệt một trời một vực, lẽ bởi vì trải qua đoạn thời gian ở Trái Đất đối với cô chút hứng thú, nhưng mà khi phần cảm giác mới mẻ biến mất, sẽ rời , tiếp tục theo đuổi con đường tu tiên của .
Lục Nhai dịu dàng : “Ta cũng , em cần so với khác, chỉ cần là chính em.”
Cố Phồn nghiêng đầu.
Lục Nhai: “Ta thần thức, nếu em, em nghiêng đầu thế nào cũng vô dụng.”
Cố Phồn hô hấp rối loạn, lúc Lục Nhai cùng hai con bồ nông giao thủ thương kẹt trong hang động, thời điểm cô tìm tới, cũng với Lục Nhai lời tương tự.
Cho nên thật sự đều nhớ rõ.
Lục Nhai dường như chỉ là thuận miệng , tiếp tục : “Con kiến thì , con kiến cũng phân chia đáng yêu cùng đáng yêu, huống hồ thiên đạo công bằng, là thông suốt, mỗi đều thể tu hành, chỉ cần tâm, con kiến cũng thể thành tiên, nhiều nhất tốc độ tu luyện chậm một chút.”
Cố Phồn thể phủ nhận lời của , nhưng lời cũng chỉ là mà thôi, chênh lệch giữa thiên tài và con kiến sâu như vực thẳm.
“Còn nhớ Mặc Long Châu em tặng chữa mắt ?” Lục Nhai đột nhiên hỏi.
Cố Phồn hé răng.
Lục Nhai: “Khi đó em , Mặc Long Châu chỉ một quả, để bồi thường cho em, hỏi em cần cái gì, em xưa bằng nay, Trái Đất thể lấy đồ em chướng mắt.”
Mặt Cố Phồn bắt đầu nóng lên, ở Trái Đất, cô nở mày nở mặt vô hạn, bây giờ nghĩ , múa rìu qua mắt thợ mà thôi.
“Đồ vật Trái Đất em chướng mắt, cái như thế nào?”
Lục Nhai vươn tay, một hạt châu tản quang mang màu xanh biếc liền bay tới mặt Cố Phồn. Cố Phồn khỏi nín thở ngưng thần, kỹ, đó cũng hạt châu rắn, mà là một khối chất lỏng lưu động, trong suốt long lanh, tỏa sức sống hùng vĩ.
Lục Nhai giải thích: “Còn nhớ Linh Tuyền đưa cho bốn Tinh Hà ? Đây chính là Linh Tủy hình thành sâu trong Linh Tuyền, em thể lý giải thành Tẩy Tủy Đan cấp tiên phẩm. Ăn cái , thể cho linh căn của em tăng lên thành thiên linh căn thuần túy nhất, tu vi cũng sẽ tinh tiến.”
Tim Cố Phồn đập thình thịch, cô thật sự khó thể từ chối sự hấp dẫn của Linh Tủy, chỉ là, quan hệ của hai quá mức phức tạp.
“Cái quá quý giá......”
Lục Nhai thấp giọng , “Lại tiếp, sinh t.ử kiếp của vượt qua thuận lợi như , còn cảm tạ em hỗ trợ, nếu em, thể sẽ c.h.ế.t trong một thú triều nào đó, cũng thể chịu đựng đến tóc bạc phơ, nhân loại cũng vẫn quái thú uy h**p.”
Cố Phồn theo bản năng : “ thể xuyên qua cũng là bởi vì phù chú phòng ngự của , là cứu mạng .”
Lục Nhai : “Ta cứu em, em cứu , xét cho cùng đây là duyên pháp giữa và em, cho nên mặc dù em coi là đạo lữ, cũng thể coi là bằng hữu, cần khách khí với .”
Cố Phồn còn gì nữa, mới mở miệng, viên Linh Tủy bay trong miệng.
Cố Phồn:...
Trong bóng tối, Lục Nhai hiếm khi nghiêm túc: “Loại bỏ tạp niệm, ngưng thần hấp thu d.ư.ợ.c lực.”
Nếu đồ miệng, Cố Phồn cũng nghĩ đến những thứ , xuống hấp thu.
Cố Phồn từng dùng Tẩy Tủy Đan, thể nào so sánh, chỉ cảm thấy d.ư.ợ.c lực của Linh Tủy quá mức bá đạo, nơi nó qua gân mạch giống như hỏa thiêu, cảm giác đau đớn từng đợt từng đợt càng lúc càng mạnh.
Cố Phồn đau khổ chịu đựng, cuối cùng, cô thấy d.ư.ợ.c lực cuốn linh căn ngũ hệ của .
Nếu như d.ư.ợ.c lực đối với gân mạch rèn luyện giống như hỏa thiêu thiêu đốt, d.ư.ợ.c lực đối với linh căn rèn luyện giống như b.úa đục châm xuyên, d.ư.ợ.c phủ mạnh mẽ đục nứt linh căn của cô, d.ư.ợ.c châm theo khe nứt , từng chút hòa tan tạp chất loang lổ bên trong. Cố Phồn trơ mắt cảnh , thể run rẩy vì đau thấu xương, đau đến mức bỏ cuộc.
cô vĩnh viễn một con kiến, cô trở nên mạnh mẽ, cô tăng tốc độ tu luyện của , cô ... sóng vai với nọ.
Toàn bộ thần thức đều tập trung việc luyện hóa linh căn, Cố Phồn thậm chí phát hiện đan điền của cô đang phát sinh biến hóa, linh dịch trong suốt cô đặc tập trung ngưng tụ về phía trung tâm, một viên Kim Đan đang chậm rãi thành hình.
Trên bầu trời đêm, mây đen hướng bên hội tụ .
Lục Nhai chẳng lúc nào ở bên ngoài lều, mắt Kiếp Vân trời, mỉm , tiện tay ném mấy viên linh thạch thượng phẩm xung quanh lều. Một viên linh thạch cuối cùng rơi xuống đất, trận pháp thành, phía lều lập tức dâng lên một màn sáng trong suốt, che tất cả tiếng sấm và tiếng mưa bên ngoài.
Lôi kiếp Kim Đan, ba đạo.
Liên tiếp ba đạo lôi kiếp giống như những con rắn bạc đ.á.n.h màn sáng, giương nanh múa vuốt bất lực tiêu tán.
Cố Phồn đối với việc hề , linh căn ngũ hệ lượt tiếp nhận rèn luyện, thống khổ tương tự cô liên tiếp thừa nhận năm .
Khi một tia d.ư.ợ.c lực cuối cùng hấp thu triệt để, ngũ linh căn mới tinh lấp lánh , Cố Phồn vui mừng , hôn mê bất tỉnh.