Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 70: Phiên ngoại tu tiên 2

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:07:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Năm đó Cố Phồn mới thăng Trúc Cơ, phát hiện kết giới bầu trời Trái Đất, cô suy đoán bên thể tu chân giả cao giai, chỉ là suy nghĩ vô loại khả năng, cũng ngờ tới Lục Nhai chính là tu chân giả .

Cao nhân trong sơn động, phù chú phòng ngự, nguyên thần, gặp nạn xuyên qua, hết thảy đều hợp tình hợp lý như .

Đến lúc , Cố Phồn chỉ thể chấp nhận.

“Anh khôi phục tu vi lúc nào?” Cố Phồn dần dần bình tĩnh , cúi đầu hỏi.

Lục Nhai : “Lúc em bế quan, thủ đô một chuyến, chính thức từ chối lời mời của chính phủ, đêm đó tinh hạch xuất hiện khác thường. Trên thực tế, bên trong tinh hạch của còn một kết giới khác, bên trong phong ấn bộ tu vi của , độ kiếp thành công, tinh hạch vỡ nát, cũng khôi phục thể tu chân, bao gồm tất cả ký ức.”

Cố Phồn còn nghi ngờ gì nữa.

lưng với , đang suy nghĩ gì.

Lục Nhai suy nghĩ một chút, : “Lục Nhai bên cạnh em thật sự là , nhưng thật sự chỉ là dị năng giả Lục Nhai, nếu như em thể chấp nhận, thể hiểu, tuyệt đối sẽ ép buộc em tiếp tục đạo lữ của .”

Trong lòng Cố Phồn loạn, thấy lời của , giống như thấy, hoặc là nên ứng đối như thế nào.

Cô mờ mịt gật đầu, xem như là đáp .

Lục Nhai : “Em là Trúc Cơ kỳ tầng thứ chín, cách Kim Đan cũng chỉ còn một bước nữa, Trái Đất mặc dù linh khí, nhưng so với Tu Chân Giới thì kém xa, thích hợp em tu hành.”

Cố Phồn nghiêng đầu: “Anh thể đưa về ?”

Lục Nhai: “Đương nhiên.”

Cố Phồn , mấy chục năm qua như cưỡi ngựa xem đèn lướt qua trong đầu.

Tuy rằng cô ở Trái Đất hơn năm mươi năm, nhưng thật cô cũng ghi nhớ nhiều lắm, ngoại trừ tầng tầng lớp lớp quái thú, chỉ còn mấy .

Nhóm Tinh Hà đều sẽ trải qua cuộc sống mới trong mộng tưởng của họ, bọn họ linh căn cách nào tu luyện, bọn họ chỉ thể ở Trái Đất từ từ già cho đến cuối đời.

Cố Phồn cũng chứng kiến một màn , cô vĩnh viễn nhớ rõ bộ dáng lúc bọn họ còn trẻ.

Nếu như Lục Nhai vẫn còn, còn ở bên cô, Cố Phồn cũng sẽ nguyện ý ở Trái Đất, nhưng hiện tại, cô cách nào thuyết phục chính , cao nhân Hợp Thể kỳ phía là Lục Nhai cô quen cũng yêu sâu sắc.

lời tạm biệt với bạn bè .”

“Ta cùng em, chỉ là tạm biệt, là cùng bọn họ thứ rõ ràng?”

Cố Phồn: “Nói rõ ràng .”

Không rõ ràng, tính cái gì tạm biệt, nếu như bốn Tinh Hà cho rằng bọn họ còn ở Trái Đất, nhất định còn hi vọng tụ tập nhiều .

Lục Nhai hiểu, một tay tới ôm bả vai Cố Phồn.

Cố Phồn ngẩng đầu, cảnh tượng mắt bỗng nhiên đổi, một giây cô còn ở động phủ của , một giây , cô và Lục Nhai cư nhiên xuất hiện ở một biệt thự.

Trong phòng khách, Tinh Hà, Mạnh Liên Doanh, Thanh Đằng đang chuyện, thấy hai chợt xuất hiện, ba đều ngây ngẩn cả , nhanh ánh mắt đều rơi xuống mặt Lục Nhai.

Mạnh Liên Doanh: “...Phồn Phồn luyện chế linh đan diệu d.ư.ợ.c gì, họ của trẻ như ?

Lục Nhai khẽ, tâm niệm khẽ động, liền bốn chén nước xuất hiện lơ lửng trong trung, chậm rãi rơi xuống bàn .

“Đây là cái gì?” Phong Hỏa từ phòng bếp , tò mò hỏi.

Lục Nhai : “Đây là Linh Tuyền, một chén thể khiến thể trẻ mãi già, kéo dài trăm năm tuổi thọ.”

Tu chân giả Luyện Hư kỳ thể mở một chỗ gian thuộc về , tự thành một tiểu thế giới, Lục Nhai cũng một tiểu thế giới như , lúc độ kiếp mối liên hệ của cùng tiểu thế giới cắt đứt, độ kiếp thành công, mối liên hệ liền khôi phục, Lục Nhai thể tùy thời sử dụng đối với các loại thiên tài địa bảo trong tiểu thế giới tùy ý tích góp từng tí một trong hai trăm năm qua.

Loại đồ , Mạnh Liên Doanh nhanh tay lấy.

Tinh Hà đột nhiên đè tay , ánh mắt lo lắng về phía Cố Phồn: “Phồn Phồn, từng ?”

Cố Phồn , nhưng cô nổi.

Cô rủ mắt, vành mắt phiếm hồng, Lục Nhai thấy, thở dài một tiếng, một nữa giải thích với bốn Tinh Hà.

Thanh Đằng cau mày.

Tinh Hà trầm tư .

Mạnh Liên Doanh và Phong Hỏa , Phong Hỏa gãi đầu, với Lục Nhai: “Cho nên là vị cao nhân cứu Phồn Phồn , cũng là Lục thiếu mà chúng quen , đúng ?”

Lục Nhai gật đầu: “Ừm.”

Phong Hỏa: “Lục thiếu thích Phồn Phồn, vì Phồn Phồn thể trả giá tất cả, thể ?”

Lục Nhai thu vẻ mặt tản mạn, Cố Phồn : “Có thể.”

Phong Hỏa liền an ủi Cố Phồn: “Phồn Phồn đừng đau lòng, xem, vẫn là Lục thiếu, chỉ là Lục thiếu phiên bản thăng cấp mà thôi, như khá , hai cùng về Tu Chân Giới, cùng tu tiên cùng trường sinh bất lão, đây chẳng là điều Lục thiếu vẫn luôn mong ?”

Mặc dù Lục Nhai từng với bọn họ, nhưng bọn họ đều , Lục Nhai vĩnh viễn ở bên Cố Phồn.

Cố Phồn thể giải thích cảm xúc của , nhưng cô những gì Lục Nhai Tôn giả mắt lấy nhất định đều là đồ .

“Các uống Linh Tuyền .” Cố Phồn , cổ vũ về phía bốn Tinh Hà.

Trẻ mãi già, sống lâu trăm tuổi, đối với bình thường mà là bao nhiêu cám dỗ.

Tinh Hà là đầu tiên từ chối: “Sau khi dùng Tẩy Tủy Đan, chúng trẻ hơn nhiều so với bạn cùng lứa tuổi, nhưng trăm năm nữa vẫn sẽ c.h.ế.t, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t, bằng từ giờ trở chậm rãi già , sống cuộc sống của bình thường.”

Nếu , họ sẽ con, khi con cái già , họ vẫn còn trẻ, sẽ đau đớn như thế nào khi con cái c.h.ế.t mặt họ.

Thanh Đằng là thứ hai từ chối.

Cô từ chối, Phong Hỏa cũng mất hứng thú với Linh Tuyền, Mạnh Liên Doanh thở dài, dựa sô pha : “Quên , các cũng sống lâu, một sống thì ý nghĩa gì.”

Lục Nhai tôn trọng lựa chọn của bọn họ, thu hồi Linh Tuyền, lấy bốn tấm linh giản, đưa cho bốn : “Đã là bạn bè, về nếu như gặp phiền toái giải quyết , thể đ.á.n.h nát linh giản, nếu vô sự, tất sẽ tới.”

Mạnh Liên Doanh chằm chằm khuôn mặt tươi của Lục Nhai, bỗng nhiên hiểu Cố Phồn vì , nhỏ giọng thầm: “Anh quá thích , họ một năm bốn mùa cũng sẽ nhiều như .”

Lục Nhai lơ đễnh, nếu như thích , năm đó ở sơn động , Cố Phồn chỉ sợ cũng lá gan theo .

Hắn lười nhác, bởi vì luân hồi đến Trái Đất mạt thế, đầu t.h.a.i đến một quân gia gánh vác trọng trách, mấy chục năm qua mới thể nghiêm túc như , nhưng tính cách trong xương cốt là đổi , nếu Thiếu soái Lục Nhai sẽ cất giấu cái gì xa hoa siêu xe nào, cũng sẽ nghĩ đến tặng Cố Phồn chocolate, cũng sẽ len lén bóp tay cô.

Người ngoài đều cho rằng Lục Nhai nghiêm túc, chỉ Cố Phồn mới , Lục Nhai bên ngoài nghiêm túc với cô bao nhiêu lời lẳng lơ.

Lục Nhai một nữa tới bên cạnh Cố Phồn, một tay nắm tay cô, bốn Tinh Hà : “Chúng , còn gặp .”

Vừa dứt lời, bóng dáng hai biến mất thấy.

Trong lòng Thanh Đằng căng thẳng, lo lắng : “Phồn Phồn suy nghĩ cẩn thận ?”

Phong Hỏa : “Trừ phi Lục Nhai tới Tu Chân Giới liền bỏ Phồn Phồn, nếu chỉ cần tâm, Phồn Phồn sớm muộn gì cũng đầu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-70-phien-ngoai-tu-tien-2.html.]

Tu Chân Giới.

Cố Phồn mở mắt, phát hiện đang trong một mảnh linh sơn liên miên.

Phía truyền đến giọng Lục Nhai: “Đây là ngọn núi mà và em đầu tiên gặp .”

Năm đó là cảnh giới Hóa Thần, gặp qua trải qua chuyện, chỉ cần cố ý hồi tưởng, đều thể nhớ .

Cố Phồn trí nhớ của , Tu Chân Giới tám mươi năm cộng thêm Trái Đất năm mươi năm, cô tương đương với hơn một trăm năm từng tới linh sơn .

Trái Đất cùng Tu Chân Giới, cô càng thích hợp Tu Chân Giới, cô cũng nên trở bên .

khi thật sự trở , Cố Phồn phát hiện nhà để về, môn phái cũ sớm sụp đổ, cô trở thành một tán tu chân chính.

“Thay y phục .” Lục Nhai nhắc nhở cô.

Cố Phồn đầu , mới phát hiện Lục Nhai dĩ nhiên một trường bào màu trắng ngọc, tóc dài như mực, ngược gió, phong thái như tiên.

Đại năng chính là đại năng, ngay cả tóc cũng thể tùy tâm sở d.ụ.c biến ảo dài ngắn.

Thấy cô chằm chằm tóc của , Lục Nhai bỗng nhiên biến thành bộ dáng tóc ngắn chừng bốn mươi tuổi, mặc một chiến giáp hạng S, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, chỉ trong mắt cất giấu ý : “Nếu như em thích như , cũng thể giữ như , từ từ già theo năm tháng, cuối cùng lấy bộ dáng lão đầu râu bạc ở bên cạnh em.”

Cố Phồn sớm thu hồi tầm mắt, xuống chân núi : “Không cần.”

Lục Nhai liền đổi trường bào.

Cố Phồn tìm một sơn động, Lục Nhai tự giác canh giữ bên ngoài, cô bên trong quần áo.

Trong vòng ngọc trữ vật ngược đặt mấy bộ đồng phục t.ử cô mặc lúc còn ở trong môn phái, nhưng ngay cả môn phái cũng sụp đổ, Cố Phồn liền lấy một bộ áo váy màu xanh, nhanh ch.óng , tóc dài cũng chải b.úi tóc nữ tu chân giả thường dùng.

Lục Nhai đưa lưng về phía cửa động, thấy tiếng bước chân, đầu .

Cố Phồn theo bản năng né tránh tầm mắt của .

Lục Nhai cô thật sâu, quen trang phục hiện đại của cô, khi cô váy dài cổ trang, khó nén kinh diễm.

Trên mặt đất là bóng dáng thon dài của , Cố Phồn dừng một chút, : “Những viên Tẩy Tủy Đan là đồng môn của chuẩn cho con cháu gia tộc , khi sử dụng Tẩy Tủy Đan từng hứa hẹn, nếu như thể trở về, sẽ bồi thường một phần Tẩy Tủy đan cho gia tộc .”

Lục Nhai: “Ta cùng em.”

Cố Phồn lắc đầu: “Anh nhất định cũng việc riêng, chúng tách .”

Hắn là tồn tại hàng đầu trong Tu Chân Giới, tự con đường tu tiên của , Cố Phồn chỉ thể xem như nhập môn, chờ trả Tẩy Tủy Đan của gia tộc đồng môn, Cố Phồn chuẩn một nữa bái nhập một môn phái, đổi công pháp cao cấp, nhận thức một ít đồng môn mới, cùng rèn luyện, cùng mạo hiểm, mà rèn luyện cùng mạo hiểm như , ở trong mắt Lục Nhai khác gì trò chơi trẻ con.

Đạo bất đồng, bất tương vi mưu.(*)

(*) Những cùng chí hướng thì thể chung đường. Cũng giống như câu “chim sẻ cái chí của đại bàng”.

Cô coi như Lục Nhai mà cô quen thuộc qua đời, một cô trở về Tu Chân Giới.

Thật cũng gì quá khó chịu, cho dù còn ở Trái Đất, Lục Nhai tuổi thọ hạn, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t, đối với cô mà , chia tay chỉ là quá bất ngờ, chỉ là sớm hơn mấy chục năm mà thôi.

Cố Phồn hít một thật sâu, gật đầu với bóng mặt, cầm kiếm trong tay về phía .

Đi một đoạn, Cố Phồn bất đắc dĩ dừng , hỏi phía : “Vì vẫn còn theo ?”

Lục Nhai: “Em là đạo lữ của , theo em theo ai?”

Cố Phồn nhíu mày: “Anh sẽ ép buộc .”

Lục Nhai: “Ý của là, em thể thừa nhận là đạo lữ của em, chuyện với , cùng chuyện mật, nhưng ở trong lòng , em vẫn là đạo lữ của , cho nên em ở nơi nào, ở nơi đó.”

Em ở , ở đó.

Lúc ở Nam Cực, bốn Tinh Hà lượt dự định kế tiếp của , Mạnh Liên Doanh hỏi Lục Nhai dự định gì, Lục Nhai liền Cố Phồn , em ở , ở đó.

Cố Phồn ngửa đầu, cho nước mắt rơi xuống.

Cô tiếp tục về phía , phân tâm lưu ý thảo d.ư.ợ.c trong núi, trong tay cô cũng d.ư.ợ.c liệu cần thiết để luyện chế Tẩy Tủy Đan.

Tìm một gốc cây, Cố Phồn lấy cuốc t.h.u.ố.c , còn kịp động đậy, một con rắn lục nhỏ đột nhiên chạy .

Cố Phồn ngay lập tức “đóng băng”, con rắn nhỏ liền đông lạnh thành cục băng, đập xuống đất ầm một tiếng.

Là một yêu thú cấp thấp.

Trong lòng Cố Phồn đột nhiên sáng tỏ vài phần, ít nhất, hiện tại cô còn là tu chân giả nhỏ bé Luyện Khí kỳ, thấy yêu thú cấp thấp cũng chỉ thể chạy.

“Người Trái Đất hình như thích ăn thực phẩm đông lạnh.”

Lục Nhai nhặt khối băng mặt đất lên, lắc lắc trong tay.

Người thật sự thích , Cố Phồn , xổm xuống hái thảo d.ư.ợ.c.

Một tiếng huýt sáo đột nhiên vang lên bên tai, uy áp đến từ yêu thú cao giai chấn động khiến đầu gối Cố Phồn mềm nhũn, nếu như Lục Nhai tóm lấy ôm trong n.g.ự.c, cô nhất định ngã mặt đất.

Đến lúc , Cố Phồn cũng thấy nguồn gốc của cỗ uy áp , một con Phượng Hoàng màu vàng khổng lồ dường như mới tự do, lao v.út lên bầu trời bay một vòng, lao về phía bọn họ.

“Linh sủng của .” Lục Nhai đúng lúc thì thầm tai Cố Phồn.

Cố Phồn:...

Khi Phượng Hoàng gập cánh đáp xuống đất, Lục Nhai giơ tay, ném con rắn nhỏ đóng băng về phía Hỏa Phượng Hoàng.

Hỏa Phượng Hoàng vươn cổ, ăn luôn.

Lục Nhai : “Ăn ngon ?”

Hỏa Phượng Hoàng đương nhiên , nhưng Cố Phồn giống như thấy một tia ghét bỏ trong mắt thần thú.

, loại rắn nhỏ bình thường , thể thỏa mãn khẩu vị của thần thú.

“Thử cái xem, thích ăn nhất.”

Lục Nhai nữa lấy một viên kem chocolate khác, lướt qua mắt Cố Phồn, ném cho Hỏa Phượng Hoàng.

Cố Phồn chút nghĩ ngợi, ôm lấy tay .

Lục Nhai cúi đầu.

Cô hình như tức giận, đôi mắt trong suốt tuôn nước mắt: “Của , giữ nó cho .”

Ánh mắt Lục Nhai mềm nhũn.

“Phồn Phồn ngốc, chính là .”

 

 

Loading...