Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 69: Phiên ngoại tu tiên 1: Duyên tới là em

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:07:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Năm 2150, nhóm quái thú cấp C cuối cùng Nam Cực sáu Cố Phồn liên hợp đ.á.n.h c.h.ế.t, đó hóa thành tro bụi trong ngọn lửa hừng hực do Phong Hỏa phóng thích.

Cho đến nay, những con quái thú từng theo trận đại phóng xạ sinh biến dị biến mất Trái Đất.

Điều cũng tuyên bố kỷ nguyên mạt thế bao trùm Trái Đất kéo dài hàng thế kỷ chính thức kết thúc, nhân loại một nữa trở thành chủ nhân của Trái Đất.

“Cuối cùng cũng kết thúc.”

Phong Hỏa hình tượng một mảng tuyết, ngửa mặt lên trời xanh.

Không khí nơi lạnh như băng, nhưng bầu trời vô cùng trong xanh, tinh khiết một tia tạp sắc.

Có lẽ thấy Phong Hỏa như quá thoải mái, Mạnh Liên Doanh, Tinh Hà, Thanh Đằng cũng lượt xuống.

Cố Phồn mỉm , xuống bên cạnh Thanh Đằng.

Chỉ Lục Nhai, vẫn dáng thẳng tắp ở trong tuyết.

Anh đặc biệt, ánh mắt Cố Phồn cũng rơi xuống .

Lục Nhai bảy mươi tám tuổi, nhưng bởi vì từng dùng Tẩy Tủy Đan, lúc Lục Nhai thoạt chỉ như bốn mươi tuổi, ánh mắt của càng thêm thâm thúy nội liễm, khóe mắt một chút nếp nhăn, năm tháng lưu dấu vết , nhưng chút nào giảm bớt sự quyến rũ , ngược càng mê hơn.

Hơn ba mươi năm , các lục địa còn dấu vết quái thú, nhân loại giành tự do đất liền, dân cũng tăng vọt.

Cố Phồn theo tiểu đội trở về căn cứ vài , mỗi một trở về, Lục Nhai đều tăng thêm một nhóm fan nữ mới, ánh mắt các cô gái về phía Lục Nhai tràn ngập ái mộ đơn thuần và nồng nhiệt nhất.

Cô chỉ là một con kiến trong Tu Chân Giới vô tình rơi Trái Đất, nhưng Lục Nhai là thiên chi kiêu t.ử chân chính Trái Đất.

Cố Phồn thể hiểu sự ái mộ của những cô gái đối với Lục Nhai, bởi vì cô cũng là một trong đó.

Cho dù Lục Nhai bắt đầu hiện dáng vẻ già dặn, nhưng trong lòng Cố Phồn, Lục Nhai vẫn là thiếu soái cao thể với tới của căn cứ lúc đầu gặp mặt, là đàn ông nội liễm lặng lẽ nhét một chậu hoa lều của cô, năm mươi năm, tình cảm của cô đối với càng ngày càng sâu đậm.

“Không cần đ.á.n.h quái thú nữa, cùng Thanh Đằng chuẩn sinh mấy đứa nhỏ, các dự định gì ?”

Sau khi nghỉ ngơi đủ, Phong Hỏa mỉm , dậy hỏi đồng bọn.

Thanh Đằng trừng mắt liếc một cái, nhưng phản bác.

Ngoại trừ Cố Phồn, bọn họ thoạt cũng sắp bốn mươi tuổi, chiến đấu với quái thú lâu như , Thanh Đằng cũng lập một gia đình nhỏ.

Ví dụ như Thịnh Án, thời niên thiếu nổi loạn nhiều vô tư, đến tuổi trung niên thì cưới vợ nên còn theo họ nữa. Đương nhiên, Phong Hỏa suy đoán, Thịnh Án là bởi vì Tẩy Tủy Đan, ghen tị với tuổi trẻ sắc mấy bọn họ, cho nên mới chơi với họ nữa, nếu thì ai cũng còn trẻ như , chỉ Thịnh Án rõ ràng nhỏ tuổi nhất giống như một ông già năm mươi, sáu mươi tuổi, trong lòng nhiều khó chịu.

Tinh Hà : “Mình mở một thư viện, trở thành một thủ thư luôn là ước mơ của .”

Mạnh Liên Doanh lớn, xong, suy nghĩ một lúc : “Mình sẽ mở một câu lạc bộ thám hiểm, mang những đứa nhỏ bao giờ thấy thế giới du ngoạn núi sông tổ quốc. Anh họ, Phồn Phồn, hai dự định gì ?”

Cố Phồn về phía Lục Nhai, theo như cô , Lục Nhai nổi tiểng trong lòng dân Hoa Hạ quốc, tất cả đều hy vọng Lục Nhai theo chính trị.

Lục Nhai thì Cố Phồn: “Em ở , ở đó.”

“Ai ai ai, răng chua quá!”

Mạnh Liên Doanh phát một trận ồn ào khoa trương.

Cố Phồn trêu Lục Nhai: “Nếu như em bế quan, cũng sẽ ở bên cạnh chờ ?”

Lục Nhai gật đầu.

Anh dành nửa đời để chiến đấu vì căn cứ và nhân loại, từ giờ trở , chỉ ở bên cạnh Cố Phồn cho đến khi sinh mệnh kết thúc.

Bốn Tinh Hà trở về Hoa Hạ quốc.

Hiện giờ Hoa Hạ quốc khắp nơi còn là đống đổ nát, thành thị ở các nơi xây dựng , các thánh địa du lịch đây vẫn tiếp tục mở cửa cho du khách.

Ngoại trừ dãy núi Tiên Nữ ở thành phố An.

Dãy núi Tiên Nữ khoanh tròn riêng biệt, vẫn thuộc lãnh địa tư nhân của Cố Phồn.

Cố Phồn cùng Lục Nhai trở về dãy núi Tiên Nữ.

Phía động phủ, một chậu hoa hồng khi Lục Nhai dời trồng xuống mặt đất, sinh trưởng tự nhiên, hiện giờ sinh sôi nảy nở thành một biển hoa. Đang là mùa hoa đầu hạ, từng đóa hoa màu đỏ kiều diễm nở rộ, hương hoa nhàn nhạt thoang thoảng theo gió.

Mấy năm trở , động phủ đầy bụi bặm, Cố Phồn thi triển một thuật thanh tẩy, hai mới .

“Em thể bế quan một thời gian nhỏ.” Cố Phồn với Lục Nhai.

Thời gian ở Nam Cực, tu vi của cô cuối cùng cũng đột phá Trúc Cơ kỳ tầng thứ chín.

Công pháp tu luyện trong tay Cố Phồn thật sự quá kém, dẫn đến cô dựa thiền tu luyện đặc biệt chậm chạp, nếu như Cố Phồn năm mươi năm kinh nghiệm liên tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t quái thú, chỉ dựa thiền mà , thể bây giờ còn đang ở tầng thứ sáu Trúc Cơ Kỳ.

Lục Nhai củng cố cảnh giới, để cho cô an tâm bế quan.

Cố Phồn: “Anh về thăm Lục gia ? Cô lớn tuổi , nên dành nhiều dành nhiều thời gian cho cô.”

Lục Nhai kéo cô trong n.g.ự.c, v**t v* gương mặt như thiếu nữ của cô : “Sáng mai em bế quan, .”

Sáng mai bế quan, đêm nay đương nhiên chuyện khác.

Anh chủ động như , Cố Phồn liền chút khách khí thu một đợt Nguyên Dương.

Triền miên một đêm, buổi sáng Cố Phồn bế quan, Lục Nhai liền , hẹn năm ngày trở về.

Dãy núi Tiên Nữ ít lui tới, Cố Phồn đắm chìm trong tu luyện.

Cô cũng qua bao lâu, chờ cảnh giới định trở , Cố Phồn mở mắt, thần thức quét ngoài, liền thấy Lục Nhai trở , sô pha, đang một chậu hoa bàn .

Cố Phồn , thật đúng là thích chậu hoa, nuôi lớn một chậu, chậu nhỏ.

Thay một chiếc váy đen, Cố Phồn ngoài.

“Em bế quan bao lâu ?” Cố Phồn bên cạnh Lục Nhai, thuần thục ở trong ngự , đầu gối lên một chân Lục Nhai.

Lục Nhai cúi đầu, một tay v**t v* mái tóc dài đen nhánh tản của cô, một tay nhẹ nhàng chạm mặt cô, ánh mắt ôn nhu: “Một tháng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-69-phien-ngoai-tu-tien-1-duyen-toi-la-em.html.]

Cố Phồn nắm lấy tay , hôn một cái: “Xin , để đợi lâu như .”

Đây rõ ràng là lời mời, mỗi Cố Phồn bế quan thời gian dài một chút, khi tỉnh nhất định sẽ bồi thường cho Lục Nhai.

Nhận tín hiệu của cô, ý hiện lên trong mắt Lục Nhai, cúi , khuôn mặt tuấn mỹ thành thục dần dần tới gần Cố Phồn.

Cố Phồn nhắm mắt , chờ rung động quen thuộc.

Thế nhưng, nụ hôn của Lục Nhai chậm chạp tới.

Cố Phồn nghi hoặc mở mắt .

Lục Nhai cô quyến rũ hoang mang như thế, cuối cùng nở một nụ bất đắc dĩ: “Có chuyện, cho em .”

Quái thú đều g.i.ế.c xong, chuyện gì còn thể cho Lục Nhai trì hoãn cái ?

Bàn tay Lục Nhai nâng lên, tiên nâng cô dậy.

Cố Phồn càng thêm hoang mang, xuống, chờ .

Lục Nhai ho khan một tiếng, tới cửa động phủ, bầu trời hỏi: “Em còn nhớ kết giới tầng cao ?”

Lục Nhai ít ho khan, nhất là loại ho khan giả khi khơi mào đề tài hổ gì đó, bao gồm cả nụ bất đắc dĩ của .

Trong lòng Cố Phồn cảm thấy chỗ nào là lạ, nhưng lời của Lục Nhai kịp thời đè xuống loại cảm giác quái dị , trả lời : “Em nhớ, ?”

Lục Nhai vẫn ngửa mặt lên trời, ho khan một tiếng: “Anh kết giới đến từ .”

Cố Phồn:...

Cô thậm chí còn , nhưng Lục Nhai thể ?

Thấy vẻ mặt thể tin của cô, Lục Nhai trực tiếp giải thích: “Tu Chân Giới của em, cảnh giới của tu chân giả từ thấp lên, theo thứ tự là Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ, Luyện Hư kỳ, Hợp Thể kỳ, Đại Thừa kỳ, Độ Kiếp kỳ, độ kiếp lên nữa, chính là phi thăng thành tiên. Trong đó tu chân giả Luyện Hư kỳ, linh hồn trong cơ thể thể hóa thành Nguyên Thần, Nguyên Thần liền thể ngưng luyện phân , phân cùng bản thể đồng tâm đồng niệm, đợi cảnh giới phân cũng tu luyện đến Luyện Hư kỳ đại viên mãn, bản thể cùng phân thể hợp nhất thành một, chịu đựng qua lôi kiếp, liền tiến giai tu chân giả Hợp Thể kỳ.”

Cố Phồn:...

Cảnh giới của cô quá thấp, thấp đến mức chỉ qua thần thông của tu chân giả Nguyên Anh kỳ, lên mấy cảnh giới, cô gì cả.

Lục Nhai ?

“Anh......”

“Nghe .” Lục Nhai âm thanh dịu dàng cắt đứt cô, tiếp tục : “Trong đó một vị tu chân giả Luyện Hư kỳ, khi dung hợp bản thể cùng phân phía , nghênh đón lôi kiếp. Bảy mươi hai lôi kiếp, một kiếp cuối cùng cũng đơn thuần lôi kiếp, mà là hủy diệt thể tu chân giả, lệnh nguyên thần nhập một tiểu thế giới, nếu như đối phương thể hóa giải kiếp nạn của tiểu thế giới, coi như độ kiếp thành công, tấn thăng hợp thể.”

“Tu chân giả nguyên thần nhập tiểu thế giới, chính là Trái Đất, kiếp của là sinh t.ử kiếp, bản sinh t.ử, mà là bộ sinh t.ử của nhân loại. Nếu như thể giúp nhân loại đạt sinh cơ, phá vỡ tai kiếp, liền thể đạt tu vi Hợp Thể kỳ, trở con đường tu tiên. tầng kết giới bên ngoài Trái Đất chính là khi luân hồi bày , tránh cho can thiệp.”

Cố Phồn theo bản năng : “Vậy thì em thể xuyên qua đây?”

Lục Nhai rủ mắt, khóe miệng hiện lên một nụ phức tạp: “Bởi vì tu chân giả mới đột phá Hóa Thần kỳ, gặp cường địch, khi thương trốn trong một sơn động chữa thương. Lúc trong sơn động còn một đôi nam nữ, nọ nhất thời tâm thiện, cứu nữ tu chân giả đang gặp nguy hiểm lăng nhục. Chữa thương kết thúc, nọ vốn định phẩy tay áo rời , tiểu nữ tu nhát gan, khẩn cầu che chở, rõ ràng lấy thù lao, to gan theo nọ. Người nọ cảm thấy thú vị, bảo vệ cô suốt một đường, khi chia tay, còn tặng cô một tấm phù chú phòng ngự.”

Cả Cố Phồn ngây dại.

Đây là kinh nghiệm của cô a.

Lục Nhai cuối cùng cũng xoay , khi xoay , vẫn là bộ dáng thành thục ở tuổi bốn mươi, khi đối mặt với Cố Phồn, khôi phục tuấn mỹ thể so sánh của tuổi đôi mươi. Khuôn mặt vẫn là khuôn mặt Cố Phồn quen thuộc, nhưng khí chất đổi, chút tản mạn, chút bất đắc dĩ cô: “Cố Phồn, dù cũng là ân nhân cứu mạng của em, em thật sự nhớ khuôn mặt của ?”

Cả Cố Phồn rét run, nước mắt cũng khống chế mà rơi xuống.

Cô nhớ rõ khuôn mặt , nhớ rõ đây là khuôn mặt của Lục Nhai, một đến từ Trái Đất, hiện giờ chủ nhân của khuôn mặt thành vị cao nhân , Lục Nhai của cô nơi nào?

“Lục Nhai ?” Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố nén nước mắt hỏi.

Lục Nhai: “Ta chính là Lục Nhai, lớn lên như ở Tu Chân Giới, luân hồi đến Trái Đất cũng là như , từ đầu đến cuối chỉ một Lục Nhai.”

Tầm mắt Cố Phồn mờ mịt: “ Lục Nhai ở bên cạnh .”

“Như ?”

Cố Phồn lau nước mắt, , cao nhân Lục Nhai cửa động biến thành Lục Nhai mặt lạnh bốn mươi tuổi.

, vẻ ngoài của chỉ đổi một chút, bên trong vẫn là nguyên thần của cao nhân.

Cho nên Lục Nhai mặt lạnh như băng lặng lẽ tặng hoa cho cô, sẽ bao giờ ?

Cố Phồn nhắm mắt , cuối cùng thể kiểm soát nước mắt của .

“Em đừng , nên giải thích như thế nào, chính là , chính là , nếu như giấu diếm em, vẫn thể giống như ở cùng em.” Lục Nhai bước nhanh tới sô pha, cố gắng giúp cô lau nước mắt.

Trong ký ức hơn năm mươi năm , cô từng thương tâm như .

“Phồn Phồn......”

Cố Phồn đầu bịt tai , gọi như .

Lục Nhai thở dài, thể lật tay mây, nên dỗ cô nương nhà ngừng như thế nào.

Thôi, dù cũng cho cô thời gian tiếp nhận.

Lục Nhai liền ở một đầu sô pha, lúc thì bên ngoài, lúc thì cô, lúc thì chậu hoa bàn .

Cố Phồn chậm rãi ngừng , cô cúi đầu, trong lòng vẫn còn nghi hoặc: “Chính là tặng phù chú phòng ngự cho , liên quan gì đến việc đến Trái Đất?”

Lục Nhai: “Ta sợ em c.h.ế.t, gặp nguy hiểm, thể ngay cả thời gian cầm phù chú cũng , cho nên phù chú để một vòng Nguyên Thần cùng truyền tống trận, thể ở lúc em gặp nguy hiểm đem em truyền tới bên .”

Lúc tu vi Hóa Thần kỳ, ngay cả cao thủ Nguyên Anh kỳ cũng để mắt, bình thường gặp t.ử Luyện Khí kỳ, càng coi như cỏ rác.

Hết tới khác một nữ t.ử nhỏ bé nhát gan to gan, trời xui đất khiến xông thế giới của .

sợ c.h.ế.t, cũng tham lam, ngưỡng mộ sắc của cũng thèm để ý tu vi của , theo một đường, đến nơi an liền ngoan ngoãn cám ơn, chuẩn rời .

Hắn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập tính trẻ con của cô, tiện tay lấy một tấm phù chú phòng ngự năm xưa cất giữ, lúc sắp đưa mới phát giác phù chú sợ là tác dụng bao nhiêu, nhất thời nảy lòng tham, kèm theo một chút nguyên thần ở phía .

Kết quả, tính dài tám mươi năm , thời điểm đều sắp quên tiểu nữ tu, nguyên thần vậy mà đưa cô đến tiểu thế giới, nơi đang độ kiếp.

Có lẽ đây chính là duyên phận giữa và nàng.

 

 

Loading...