Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 67: Đêm đen
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:07:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mười lăm tháng bảy, là ngày mà Lục Nhai ấn định đó để phân phát ngàn viên Tục Cốt đan đầu tiên.
Địa điểm phát đan d.ư.ợ.c ở quảng trường trung tâm của căn cứ mới, ngoại trừ một ngàn dị năng giả tàn tật đầu tiên nhận đan d.ư.ợ.c, cường giả của năm gia tộc lớn trong căn cứ, giới truyền thông của căn cứ cùng với đại bộ phận hôm nay cần đều tụ tập ở quảng trường, tụ tập đông đúc ở khu vực , ai cũng tận mắt Tục Cốt Đan trong truyền thuyết hữu dụng .
Thịnh Hi Thịnh Hạc Khánh.
Bọn họ vẫn hoài nghi đối với thực lực của Cố Phồn, Cố Phồn thể lấy một ngàn viên Tục Cốt Đan , còn thể thu hiệu quả trong truyền thuyết , sẽ quyết định bọn họ nên tiến hành tiếp tục điều tra Cố Phồn .
Cách thời gian ước định chín giờ phát t.h.u.ố.c càng lúc càng gần, tiếng nghị luận trong đám cũng càng lúc càng cao.
Thịnh Hi từng chịu thiệt một , chỉ kiên nhẫn chờ đợi, khiêu khích Lục Anh.
Đột nhiên, hai bóng từ dãy núi Tiên Nữ bay tới, trong đó một ngự kiếm, một giày phi hành.
Hai đều mặc chiến giáp sẫm màu, nam dáng cao thẳng như cây tùng, nữ mặc dù thấp hơn nam một chút nhưng cũng khí phách hiên ngang.
Tất cả cùng một lúc ngừng chuyện, ánh mắt dõi theo hai , cho đến khi hai họ đáp xuống trung tâm của quảng trường.
Đây là đầu tiên Cố Phồn công khai xuất hiện công chúng khi định cư ở dãy núi Tiên Nữ, ngay cả Lục Nhai cũng lâu xuất hiện mặt .
Những quen thuộc với Lục Nhai nhanh ch.óng chú ý tới sự khác biệt của Lục Nhai.
Lục Nhai hai mươi tuổi thấy thế nào cũng tràn đầy năng lượng hơn Lục Nhai hai mươi tám tuổi.
Lục Anh nghi hoặc, nhưng cô hỏi ở đây.
Liên quan đến việc một thể cải lão đồng , liên quan đến việc trong tay Cố Phồn thần d.ư.ợ.c thể khôi phục tuổi thanh xuân , Thịnh Hi cuối cùng cũng thể nhịn nữa, với Lục Nhai: “Đã lâu gặp, hình như Lục thiếu trẻ ? Cô Cố gần đây phát minh loại đan d.ư.ợ.c mới nào ?”
Anh là duy nhất hỏi , nhưng tất cả đều chờ đợi câu trả lời từ hai Cố Phồn, nhất là những cường giả tuổi.
Từ xưa đến nay, ai thể chống cám dỗ trường sinh bất lão.
Cố Phồn thản nhiên : “Có thì , nhưng lượng hạn, giữ tự dùng, ngược còn mấy viên đan d.ư.ợ.c kéo dài tuổi thọ, thể khiến thể cường tráng kéo dài tuổi thọ mười năm.”
Nói xong, Cố Phồn lấy bốn viên đan d.ư.ợ.c kéo dài tuổi thọ, phân phát mỗi một viên cho những đầu ba nhà Lý, Hạ, Vương, viên cuối cùng đưa cho Lục Anh, mỉm : “Ngài vẫn còn trẻ, nhưng dùng đan d.ư.ợ.c cũng , tóm đều hữu dụng.”
Lục Anh mỉm , dùng ngay tại chỗ.
Lý nguyên soái, Hạ nguyên soái thấy cũng ăn .
Vương nguyên soái tạm thời nhúc nhích.
Cố Phồn với bốn vị nguyên soái: “Đan d.ư.ợ.c hạn, chỉ tặng những công bảo vệ căn cứ. Nếu căn cứ còn nhân tài nhân từ dũng cảm, cũng sẽ tặng đan d.ư.ợ.c thích hợp, kính xin mấy vị nguyên soái lưu ý những nhân tài kiểu nhiều hơn, cũng bồi dưỡng những nhân tài cho căn cứ.”
Những lời chỉ giải thích lý do tại cô đột nhiên đưa đan d.ư.ợ.c cho bốn vị nguyên soái, mà còn giải thích vì cô đưa cho duy nhất là Thịnh Hạc Khánh.
Nhà họ Vương lúc mặc dù quan hệ thiết với nhà họ Thịnh, nhưng trong trận chiến thú triều, Vương nguyên soái cũng tham chiến, quân đội nhà họ Vương cũng hy sinh hơn bốn vạn quân nhân.
Vương nguyên soái nắm đan d.ư.ợ.c Thịnh Hạc Khánh.
Thịnh Hạc Khánh cụp mí mắt, đang suy nghĩ gì.
Cố Phồn gật đầu với Lục Nhai, nữa ngự kiếm, bay qua hàng nghìn đang chờ lĩnh đan d.ư.ợ.c, một câu tương tự như khuyên nhủ, tóm chính là chỉ cần một lòng cống hiến vì căn cứ, cô sẽ cố gắng hết sức bảo đảm cung cấp bốn loại đan d.ư.ợ.c , nhưng nếu bởi vì tư đấu thương, hoặc bắt nạt kẻ yếu vi phạm pháp luật của căn cứ, cô sẽ đưa đan .
Lúc chuyện cô dùng linh lực, tất cả ở đây đều rõ những lời cô .
Nên đều , Cố Phồn lấy linh thạch , đặt một trận pháp che giấu ảnh bên cạnh một ngàn .
Trong chiếc nhẫn màu đen một ngọc giản, bên trong chứa đựng vài loại trận pháp, trong đó bao gồm cả trận pháp ẩn .
Giữ linh thạch cần thiết ở mắt trận, Cố Phồn tiên phân phát một ngàn viên đan d.ư.ợ.c, đó mới giải thích: “Dược hiệu phát huy cần hai giờ, trong thời gian chịu đựng đau đớn chịu nổi. sẽ thiết lập trận pháp ẩn , ngoại trừ thể rời khỏi kết giới trận pháp, hết thảy đều sẽ ảnh hưởng, bên ngoài sẽ thể thấy , chờ trị liệu xong, thu hồi trận pháp .”
Thứ mơ hồ như , ai cũng hiểu.
Tuy nhiên, khi Cố Phồn thiết lập trận nhãn, trận pháp khởi động, trong mắt bên ngoài trận, hàng ngàn dường như biến mất trong khí.
Sau khi Cố Phồn ngự kiếm bay , bộ căn cứ một nữa kinh ngạc “thần thông” của cô.
Cố Phồn bên cạnh Lục Nhai, học vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng giống như thế ngoại cao nhân.
Lục Nhai cô một cái, khuôn mặt lạnh lùng nhưng đáy mắt chứa ý .
Hai giờ , Cố Phồn thu hồi tất cả linh thạch, một ngàn bên trong gần như ngã quỵ mặt đất vì mới trải qua đau đớn tái tạo tứ chi, nhưng ngoại lệ, tất cả còn bộ phận nào tàn tật.
Vương nguyên soái thấy, do dự nữa, ăn viên đan d.ư.ợ.c kéo dài tuổi thọ Cố Phồn tặng, phân rõ giới hạn với nhà họ Thịnh.
Sau khi phát đan d.ư.ợ.c xong, để Lục Nhai giải đáp một ít vấn đề, Cố Phồn ngự kiếm trở về dãy núi Tiên Nữ.
Tu vi tăng lên nhiều như , hiện giờ Cố Phồn tận dụng ban ngày, một ngày thể luyện chế một trăm viên Tục Cốt Đan, lúc ước chừng một năm rưỡi mới thể thành nhiệm vụ, bây giờ nửa năm nữa là thể thành.
Chỉ là nhóm hồng sâm đầu tiên còn trưởng thành, cô còn chờ một chút.
Chạng vạng tối, Lục Nhai trở về.
“Em nể mặt Thịnh Hạc Khánh như , nhà họ Thịnh thể sẽ hành động.” Lục Nhai phân tích.
Cố Phồn : “Em chỉ hy vọng bọn họ hành động nhanh lên, bốn gia tộc khác trong căn cứ của , chỉ nhà họ Thịnh mới khiến chán ghét.”
Lục Nhai: “Vậy sẽ rời một thời gian? Anh ở căn cứ, bọn họ lẽ dám động thủ.”
Cố Phồn: “Em cũng nghĩ , lúc tìm bốn Tinh Hà đưa Tẩy Tủy Đan cho họ dùng.”
Lục Nhai tiếp bình sứ cô ném tới, nếu Tẩy Tủy Đan thể đổi cấp bậc tinh hạch, tự nhiên cần khuyên Cố Phồn giữ Tẩy Tủy Đan bồi dưỡng đạo lữ thải bổ nguyên khí.
Anh tiếp tục chuyện nhà họ Thịnh: “Em thể áp chế dị năng giả cấp A rõ như ban ngày, nhà họ Thịnh nếu mạo hiểm thể sẽ phái Thịnh Án tay, hoặc là thuyết phục Vương nguyên soái.”
Nếu cường giả cấp S thật sự thể bắt Cố Phồn, nhà họ Thịnh bắt Cố Phồn lập tức rời , các gia tộc khác trong căn cứ cũng cách nào, lỡ như Vương nguyên soái nguyện ý hợp tác với nhà họ Thịnh, nhà họ Thịnh lấy hai cường giả cấp S đối phó với Lục Nhai và Hạ nguyên soái, thậm chí cũng cần rời khỏi căn cứ.
Cố Phồn tự tin : “Chỉ bàn về công kích, lúc em đ.á.n.h , nhưng hiện tại chúng thể đ.á.n.h ngang tay, hơn nữa em trận pháp phụ trợ, cho dù Thịnh Án và Vương Thú cùng , em cũng sợ.”
Lục Nhai mỉm cô.
Đương nhiên thực lực hiện tại của cô cho nên mới yên tâm rời khỏi căn cứ, phối hợp với cô gài bẫy nhà họ Thịnh, nhưng nhớ lúc Cố Phồn mới đến căn cứ cẩn thận từng li từng tí, hiện giờ trở thành một bộ khí thế sợ trời sợ đất, Lục Nhai một loại cảm giác thành tựu dưỡng thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-67-dem-den.html.]
Sau khi thảo luận xong, Lục Nhai cùng Cố Phồn ở động phủ ba đêm, đó âm thầm rời khỏi căn cứ.
Cho dù âm thầm rời như thế nào, bộ căn cứ chỉ một lối , nhà họ Thịnh vẫn nhận tin tức.
Thịnh Hạc Khánh thể yên nữa, nếu để mặc Cố Phồn tiếp tục lung lạc lòng , quyền lên tiếng của nhà họ Thịnh ở căn cứ sẽ càng ngày càng kém.
Vốn dị thực lực của nhà họ Lục đang suy yếu, dị năng giả vị thành niên trong căn cứ nhập ngũ sẽ càng ưu ái Thịnh gia hơn, hiện tại nhà họ Lục Cố Phồn trợ giúp, đừng những trẻ tuổi , chính là nội bộ quân đội Thịnh gia hiện giờ nghĩ đến việc gia nhập quân đội nhà họ Lục, gia nhập quân đội nhà họ Lục xác suất nhận đan d.ư.ợ.c càng lớn.
Ai tin tưởng nhà họ Lục một chút cũng giấu tư?
Vương Thú bây giờ phân rõ ranh giới với ông , nhưng chỉ cần ông bắt Cố Phồn trong tay, Vương Thú vẫn sẽ liên minh với ông .
Cường giả cấp A còn tác dụng nữa, Thịnh Hạc Khánh gọi Thịnh Hi và Thịnh Án tới, quyết định phái hai đứa con trai cùng đến dãy núi Tiên Nữ, Thịnh Hi việc thận trọng hơn, Thịnh Án thì phụ trách động thủ với Cố Phồn.
Thịnh Án cụp mắt gật đầu.
Cậu cho tới bây giờ vẫn luôn như , từ khi sinh Thịnh Hạc Khánh cẩn thận giấu , ông đứa con trai ở mặt khác giả bộ bình thường thậm chí chịu sự châm chọc khiêu khích của những trong gia tộc, để tránh những gia tộc khác nghi ngờ, ở nơi tiếp nhận huấn luyện vận dụng dị năng cường độ cao.
Khi Thịnh Án còn là một đứa trẻ vài tuổi, sẽ sẽ nháo, nhưng càng là đứa trẻ, càng dễ dàng hình thành thói quen theo mệnh của Thịnh Hạc Khánh, thậm chí hình thành bản năng phương thức huấn luyện .
Sau khi Thịnh Án trở nên hiểu chuyện lời, Thịnh Hạc Khánh hồi tưởng mấy năm qua, đứa nhỏ chỉ lộ biểu cảm thứ hai ngoài việc im lặng lời ở thời điểm Cố Phồn ngự kiếm .
Thịnh Án chỉ là con trai của ông , mà còn là cường giả song hệ cấp S do một tay ông bồi dưỡng, đồng thời cũng là chiến sĩ trung thành lời nhất của ông .
“Đây là loại t.h.u.ố.c mê mạnh nhất mà nghiên cứu chế tạo , ngay cả quái thú cấp S cũng thể đ.á.n.h gục, con chỉ cần tìm cơ hội tiếp cận Cố Phồn, nhất định sẽ thành công.”
Thịnh Hạc Khánh thấp giọng dặn dò con trai.
Thịnh Án vẫn gật đầu.
Đêm ngày thứ mười Lục Nhai rời , Thịnh Hi và Thịnh Án lặng lẽ tiến dãy núi Tiên Nữ.
Cố Phồn lắp đặt camera giám sát ở dãy núi Tiên Nữ, diện tích quá lớn, hơn nữa với thực lực hiện tại của cô ở Trái Đất, cô cũng cần nhát gan cẩn thận như .
Tuy nhiên, nếu đoán nhà họ Thịnh sắp tới thể sẽ hành động, Cố Phồn tạm thời bố trí một trận pháp xung quanh dãy núi Tiên Nữ, chỉ cần đột nhập cô sẽ .
Phạm vi trận pháp lớn như tương đối tiêu hao linh thạch, nếu vì chờ của nhà họ Thịnh, Cố Phồn bình thường sẽ sử dụng.
Đêm khuya yên tĩnh, trong động phủ Cố Phồn ngừng tu luyện, lặng lẽ bay khỏi động phủ, bay về hướng Thịnh Hi và Thịnh Án.
Bóng đêm bao trùm bóng dáng của cô, khi cô bay đến nơi thần thức thể bao phủ hai , Cố Phồn dừng ở ngọn cây.
Thịnh Hi chi nhiều tiền để lấy tin tức từ một công nhân từng đến đây để xây dựng biệt viện, Cố Phồn sống ở trong động phủ ngọn núi chính của dãy núi Tiên Nữ.
Anh mang theo Thịnh Án lặng lẽ tới gần.
Cố Phồn hứng thú với Thịnh Hi, vẫn luôn quan sát đứa bé mười tuổi .
Đã gần đến động phủ nơi ở của Cố Phồn.
Thịnh Hi thấp giọng với Thịnh Án: “Qua bên trốn , dụ cô .”
Thịnh Án cửa động tối đen như mực giữa sườn núi, hỏi Thịnh Hi: “Cô thật sự ở đây?”
Thịnh Hi: “Ừ.”
Thịnh An chĩa khẩu s.ú.n.g gây mê trong tay nhắm ngay lưng của Thịnh Hi.
Thịnh Hi khó thể tin đầu .
Trên mặt đứa nhỏ rõ ràng mạnh mẽ nhưng luôn trầm mặc thuận theo , cuối cùng cũng hiện lên một chút chán ghét.
Thịnh Hi thời gian để rõ hơn, ngã mạnh xuống đất.
Thịnh Án ngẩng đầu, đó xuống bên cạnh Thịnh Hi, đôi mắt đen trắng ngơ ngác những vì trong đêm.
Cậu thích những đứa trẻ khác châm chọc, rõ ràng mạnh hơn bọn họ.
Cậu thích theo nhà họ Thịnh trốn khu phòng nổ, rõ ràng thực lực cùng những quân nhân bảo vệ căn cứ.
Cậu thể quên mớ hỗn độn mà thấy khi bước khỏi khu phòng nổ, cũng thể quên hình ảnh Lục Nhai dẫn đầu đội cứu hộ tìm kiếm những sống sót.
Cậu càng quên hình ảnh phụ nữ tên Cố Phồn , bóng lưng ngự kiếm bay lên trời cao.
Giống như một con chim trói buộc.
Cậu cũng trở thành một con chim, cũng bay.
Đột nhiên, trong màn đêm thêm một hình bóng ngự kiếm.
Thịnh Án mãnh liệt dậy.
Cố Phồn đáp xuống bên cạnh , tò mò hỏi: “Vì tay với ?”
Ở mặt Cố Phồn, Thịnh Án biến trở thành một đứa bé, khẩn trương lắp bắp, hai tay ở bên hông chà xát.
Cố Phồn kiên nhẫn chờ đợi.
Thịnh Án cuối cùng cũng tìm thanh âm của : “Các là , hại các , cùng các đ.á.n.h quái thú.”
Cậu quá khẩn trương lời, nhưng ánh mắt Cố Phồn sạch sẽ mà ấm áp.
Cố Phồn nghĩ, năm đó lúc sư phụ trách tuyển của môn phái hỏi cô tu tiên , cô đại khái cũng loại ánh mắt ?
“Được , thể dạy đ.á.n.h quái thú, nhưng đó, giải quyết những kẻ cử đến đây .”
Nghe , Thịnh Án trực tiếp phóng một mồi lửa về phía Thịnh Hi cách đó xa, đó với Cố Phồn: “Còn Thịnh Hạc Khánh.”
Cố Phồn: “Dù ông cũng là cha .”
Ánh mắt Thịnh Án cực lạnh: “Ông chỉ là tên cặn bã g.i.ế.c mà thôi.”
Cố Phồn hiểu , nắm lấy bả vai Thịnh Án, nâng bé lên kiếm.
Vì thế đêm nay, Thịnh Án đáp phi kiếm mà hằng mong ước, đáp xuống mặt Thịnh Hạc Khánh, khiến Thịnh Hạc Khánh trong biểu tình khóe mắt nứt , một kích g**t ch*t ông .