Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 65: Em chỉ cần hấp thụ, đừng lo lắng cho anh...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:07:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Phía mỗi một gốc Hồng Sâm đều sinh trưởng vô rễ mỏng, đến trong tay Cố Phồn, mỗi một gốc rễ mỏng đều thể trồng thành một gốc Hồng Sâm.

Khi tất cả rễ cây cấy đất, mấy Cố Phồn thối lui đến cửa ruộng t.h.u.ố.c, Cố Phồn trong lòng bấm quyết, Sinh Căn Quyết, Linh Vũ Quyết lượt thi triển .

Sinh Căn Quyết biểu hiện trong lòng đất, mấy Phong Hỏa hiệu quả của pháp quyết , nhưng khi trận mưa phùn kéo dài rơi xuống mặt đất, một vệt màu xanh lục chậm rãi kéo dài từ lớp bùn đất màu nâu sẫm, mềm mại yếu ớt ngoan cường hướng lên .

Thi triển một Linh Vũ tương đương với thảo d.ư.ợ.c tự nhiên sinh trưởng một tháng.

Hồng Sâm Cố Phồn trong tay dự trữ cũng đủ để cô luyện chế hai ba tháng, dùng hết Hồng Sâm dự trữ, nhóm Hồng Sâm thể dùng, hơn nữa lượng càng nhiều.

“Phồn Phồn, dị năng giả hệ mộc cũng thể tăng tốc độ sinh trưởng của thực vật, chúng thể nhờ bọn họ hỗ trợ ?”

Cố Phồn giải thích: “Linh Vũ Quyết thật là huy động đồng thời hai nguyên tố mộc và thủy, là một loại pháp quyết do vô cao nhân tu hành đúc kết , thể đẩy nhanh tốc độ sinh trưởng của thảo d.ư.ợ.c ảnh hưởng đến d.ư.ợ.c tính của thảo d.ư.ợ.c, đơn thuần sử dụng dị năng hệ mộc thậm chí dị năng song hệ mộc thủy cũng chắc thể đạt hiểu quả của Linh Vũ Quyết.”

Thanh Đằng: “Nhiều d.ư.ợ.c điền như , chẳng vất vả một chăm sóc ?”

Cố Phồn : “Chăm sóc đơn giản, ở dãy núi Tiên Nữ, mỗi sáng thi triển một cũng tiêu hao bao nhiêu linh lực, ở đây, điều kiện thích hợp chúng sinh trưởng tự nhiên cũng ảnh hưởng gì.”

Tinh Hà: “Sắp sáu giờ , chúng ăn cơm .”

Cố Phồn và Lục Nhai theo bốn Tinh Hà đến biệt viện mới cách cánh đồng t.h.u.ố.c cách đó xa.

Biệt viện kiểu Trung Hoa, trang hoàng bên trong cũng cổ kính, phòng bếp đương nhiên vẫn là phòng bếp hiện đại.

Phong Hỏa, Thanh Đằng cùng chuẩn cơm tối.

Cố Phồn sô pha, hỏi thăm tình hình gần đây của bốn Tinh Hà.

Tinh Hà : “Lục thiếu ở phía canh gác, chúng ngoại trừ trông coi công nhân xây dựng, thời gian sẽ hỗ trợ xây dựng căn cứ, hiện tại công trình ở đây tất cả đều thành, cũng xuất quan, bốn chúng chuẩn tiếp nhận nhiệm vụ lính đ.á.n.h thuê một nữa.”

Cố Phồn Lục Nhai, : “Trong một năm tới, sẽ tập trung tinh lực luyện chế Tục Cốt đan, danh sách thống kê xong, danh tiếng luyện d.ư.ợ.c của cũng truyền , cũng thể để bọn họ chờ lâu.”

Kéo dài thời gian, còn tưởng cô là một tên l.ừ.a đ.ả.o.

Tinh Hà : “Cậu yên tâm luyện đan, bốn chúng thể chăm sóc bản , sẽ nhận nhiệm vụ vượt quá khả năng của .”

Cố Phồn khi thăng Trúc Cơ, thực lực tổng hợp vượt xa bọn họ, thích hợp cùng nhiệm vụ, dù nhiệm vụ phù hợp với thực lực của Cố Phồn, bốn bọn họ giúp gì, nhiệm vụ phù hợp với thực lực tiểu đội, Cố Phồn là phí hoài nhân tài.

Tinh Hà tin tưởng chờ Cố Phồn luyện chế xong đám đan d.ư.ợ.c , cô sẽ con đường của .

Bữa cơm tối hôm nay là tiệc chúc mừng Cố Phồn xuất quan, cũng là tiệc chia tay bốn Tinh Hà khi xuất phát.

Kế hoạch thanh trừ quái thú một ngày thành, nhân loại thể thanh nhàn chân chính.

Hơn mười giờ tối, Cố Phồn mới cùng Lục Nhai biệt viện.

Bầu trời đêm một vầng trăng sáng, chỉ là phần lớn ánh trăng bóng cây che khuất.

Cố Phồn bế quan lâu như , hiện tại cũng vội trở về, lựa chọn bộ.

Lục Nhai cùng cô.

Cố Phồn hỏi : “Em tập trung luyện đan hơn một năm, kế hoạch gì ?”

Cuộc sống của tu chân thật sự đơn điệu khô khan, tu luyện thì là rèn luyện, tóm chúng đều đang hướng tới mục đích tiến thêm một bước. là Cố Phồn thích Lục Nhai, nguyện ý cùng đạo lữ cả đời, nhưng điều đó nghĩa là cô sẽ giống như một cô gái Trái Đất bình thường, từ nay về sẽ cùng Lục Nhai như hình với bóng, xã giao cô cùng, ngủ cô cũng ngủ, ngay cả tu luyện cũng bỏ bê.

Đương nhiên Lục Nhai cũng cần Cố Phồn như , cũng chức trách của .

“Căn cứ xây dựng nhiều chuyện xử lý, trong vòng nửa năm sẽ rời căn cứ, nửa năm sẽ một một ít nhiệm vụ, chờ em bên bận rộn xong sẽ trở về.”

Cố Phồn tò mò: “Anh nhiệm vụ gì? Thu thập vật tư?”

Lục Nhai: “Cũng nhiệm vụ đặc biệt, mấy năm gần đây căn cứ Giang Nam sẽ lấy việc bảo vệ căn cứ chủ, nghỉ ngơi lấy sức. Căn cứ ba cường giả cấp S trấn thủ, trong thời gian ngắn thú triều sẽ xuất hiện nữa, bên cũng chuyện gì, bằng một thăm dò mấy thành phố phía tây nam, về thực hiện kế hoạch thanh trừ quái thú cũng sẽ tài liệu tham khảo.”

Cố Phồn hiểu, tóm chính là Lục Nhai thể yên, quân đội dẫn quân thanh trừ quái thú, quân đội, tự g.i.ế.c quái thú, dù như thế nào cũng hơn so với ở căn cứ lãng phí thời gian.

Trong khi chuyện, hai bất tri bất giác tới động phủ của Cố Phồn.

Cố Phồn ngự kiếm.

Lục Nhai bước lên, tự nhiên ôm lấy eo của cô.

Chút thời gian bay lên động phủ , Lục Nhai chỉ đơn thuần ôm cô, tới cửa động, hai đáp xuống, Lục Nhai thuận thế ôm Cố Phồn áp tới vách núi gần đó, ở trong bóng tối ánh trăng chiếu tới, cúi tới gần.

Anh thích cô, cả hai đều bận rộn, nếu tâm ý sáng tỏ thì cần gì khắc chế, cần gì lãng phí thời gian thể ở bên .

Có thể một ngày nào đó cô sẽ đóng cửa bế quan, gặp cũng thể là ba năm đến mươi năm .

“Anh như , em sẽ trách quấy rầy em tu luyện ?”

Không ai rõ ràng hơn Lục Nhai, những buổi tối khác ngủ, Cố Phồn ngoại trừ luyện đan chính là tu luyện, hầu như bao giờ ngừng nghỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-65-em-chi-can-hap-thu-dung-lo-lang-cho-anh.html.]

Có lẽ tư chất của cô cao, thể cô nhát gan thận trọng, nhưng đạo tâm của cô từ đến nay luôn kiên định.

Cố Phồn thể trách, cô sống lẻ loi một trăm năm, đầu tiên động lòng với cô, cũng trái tim cô rung động.

Đây là tình duyên của cô, cô nhiều thời gian tu luyện như , ngại mà hưởng thụ sự lãng phí .

Lục Nhai thể lưỡng .

“Anh nhớ em từng , bình thường cũng Nguyên Dương, thể cho tu chân giả bổ sung tu vi.”

Cố Phồn vốn cho ý thức choáng váng, đột nhiên hai chữ cho chấn động.

Cô thấp giọng quát : “Đó là tà thuật.”

Cô chỉ là tiền đồ gì lớn, nhưng cũng coi như tự xưng là chính phái, mới sẽ như , nhất là đối với đạo lữ chính .

Lục Nhai mặc dù Tu Chân Giới rốt cuộc là chuyện gì xảy , nhưng cũng suy đoán của : “Dung túng d.ục vọng hại , nhưng hành vi vợ chồng bình thường chỉ trợ giúp thể khỏe mạnh, thải bổ chắc là cũng tương tự.”

Cố Phồn bỗng dưng nghĩ tới thuật song tu giữa đạo lữ bình thường.

Đạo lữ Tu Chân Giới nhiều, nhưng cũng định lắm, đạo lữ thể giữa chừng lòng đổi tìm khác, khả năng một bên ngã xuống một bên khác chịu cô đơn cho nên tìm một khác, tóm công pháp song tu của đạo lữ đối với tu chân giả mà phổ biến tựa như thuật thanh tẩy , cơ bản mỗi môn phái đều sẽ cung cấp miễn phí pháp quyết phương diện cho t.ử.

Cố Phồn xuất phát từ lòng hiếu kỳ cũng tìm hiểu.

Thật đơn giản, nam nữ hợp nhất chính là âm dương hợp nhất, thời khắc mấu chốt tự nhiên Nguyên Dương cùng Nguyên Âm tiết ngoài, giống như hô hấp của con bình thường. Song tu chính là phu thê hấp thu phần đối phương tiết ngoài để tăng tu vi của , còn thải bổ là đơn phương hấp thu.

Thải bổ chia hai loại tình huống, nếu như một chỉ thải bổ phần bình thường đối phương tiết , thì đó chỉ là hấp thu bình thường gây bất kỳ tổn hại nào cho đối phương. Nếu như thải bổ lòng tham đáy, chẳng những thải bổ phần tiết ngoài bình thường , còn thải bổ nền tảng của , sẽ thương tổn nguyên khí của đối phương, thậm chí bởi vì nguyên khí khô kiệt mà c.h.ế.t.

Thực lực của dị năng giả quyết định bởi cấp bậc tinh hạch và kỹ năng chiến đấu, dị năng giả thể điều khiển nguyên tố nhưng cách nào hấp thu sử dụng.

Cho nên, nếu Cố Phồn cùng phòng với Lục Nhai, Lục Nhai chỉ thể hưởng thụ niềm vui thế tục của vợ chồng, Cố Phồn thể lợi dụng phần nguyên khí thoát từ .

dùng cũng là lãng phí, lãng phí?

Cố Phồn đem nguyên lý trong đó cho Lục Nhai.

Lục Nhai : “Vậy cũng đừng lãng phí.”

Rõ ràng là một chuyện thuần khiết, giống như sử dụng vật tư.

Cố Phồn rủ mi, cho mềm nhũn, giọng cũng mềm mại: “Em từng song tu, đối với một đôi đạo lữ mà , chỉ đầu tiên song tu tăng bổ hiệu quả rõ ràng nhất, đó trừ phi cách quá dài, nếu song tu thường xuyên đạt tăng bổ kém tu luyện bình thường nhiều lắm, đương nhiên, nếu như cảnh giới của đôi đạo lữ chênh lệch quá xa, bên tu vi thấp hơn lợi sẽ càng rõ ràng.”

“Anh là đầu tiên, nhưng Nguyên Dương của dị năng giả cấp S hữu ích với em .”

Anh , Cố Phồn cũng , dù cũng cùng một hệ thống tu luyện.

“Thử xem .” Lục Nhai ghé tai cô , “Cơ hội tới, em chỉ cần hấp thụ, đừng lo lắng cho .”

Cố Phồn nhắm mắt , ôm lên giường trong phòng tu luyện.

Động phủ sườn núi, ánh trăng ngừng chiếu rọi, gió đêm ngừng thổi qua cửa động, thổi đến những phiến lá hoa hồng đung đưa theo, thỉnh thoảng biên độ lớn đến mức cho lo lắng cây mảnh khảnh sẽ gãy, nhưng mấy đều là bất ngờ nguy hiểm.

Phòng tu luyện mở ở bên trong, cửa sổ cũng gió, màn che buông xuống gió tự động.

Giữa tiên đồ đột nhiên xuất hiện một đoạn tình duyên, Cố Phồn tuy rằng động tâm, nhưng mà quen Lục Nhai lâu như , cô bao giờ quên là tu chân giả, càng từng lười biếng trong tu luyện, chỉ đêm nay, cô quên đến từ nơi nào, quên cái gì là công pháp tu luyện, trong mắt cô chỉ Lục Nhai, trong đầu cũng chỉ còn đón từng đợt sóng gió.

Đợi cơn bão lắng xuống, Cố Phồn mờ mịt than thở cuối cùng thể nghỉ ngơi một chút, một cỗ nguyên khí hùng vĩ đột nhiên vọt về phía cô.

Ý thức khôi phục một chút thanh tỉnh, đợi Cố Phồn tỉnh táo, bản năng thúc giục cô vận hành công pháp tu luyện.

Bất kỳ sinh vật nào cũng là kết quả sinh thành từ linh khí của trời đất, nguyên khí của con mặc dù thể điều khiển , nhưng nó tinh khiết hơn linh khí bên ngoài gấp trăm , dù nguyên khí chống đỡ một dài đến mấy chục năm thậm chí trăm năm tuổi thọ.

Nguyên khí hùng vĩ cuồn cuộn ngừng rót đan điền của Cố Phồn, đan điền vốn tràn đầy linh dịch thể mở rộng nữa, vì thế những nguyên khí dọc theo cốt huyết gân mạch của Cố Phồn rèn luyện một , cuối cùng hội tụ đan điền, khiến linh dịch hoa quang rực rỡ càng thêm cô đọng.

Cố Phồn thể thấy rõ ràng cảnh giới của nhanh ch.óng tăng lên một tầng.

mà nguyên khí hùng vĩ cũng dấu hiệu dừng .

Nguyên Dương của dị năng giả cấp S bổ như ?

Cố Phồn dùng thần thức bên trong, cô thể thấy một đoàn Nguyên Dương đang cô hấp dẫn như vũ bão, cô cũng phán đoán đây đúng là Lục Nhai tiết ngoài, liên quan đến căn nguyên của .

Để đề phòng, Cố Phồn vẫn đẩy Lục Nhai .

cách nào chuyện, thể mở mắt, cô chỉ một động tác vì quan tâm vô cùng dịu dàng, dịu dàng đến mức nếu Lục Nhai rời , cô cũng thể .

May mắn, theo tâm ý của cô.

Lục Nhai , cơn bão Nguyên Dương vẫn còn.

Cố Phồn còn lo lắng về , ngưng thần luyện hóa, còn những thứ khác chờ cô tỉnh .

 

 

Loading...