Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 64: Buổi tối nói sau...
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:07:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Phồn bế quan, mặc dù Lục Nhai ở động phủ, nhưng giao nhiệm vụ thống kê danh sách những tàn tật của căn cứ cho cô Lục Anh của .
Lục Anh: “Chỉ thống kê dị năng giả là?”
Lục Nhai: “Người bình thường cũng tính luôn .”
Năm đó thú triều, ngoại trừ nhóm thứ nhất trốn khu phòng nổ năm trăm vạn , bên ngoài còn hơn mười vạn may mắn sống sót, hơn nữa trong mười vạn may mắn sống sót, hai vạn là quân dị năng cùng lính đ.á.n.h thuê phụ trách ngăn cản thú triều, trong đó hơn một nửa dị năng giả bởi vì quái thú c.ắ.n xé với mức độ tàn tật khác .
Người bình thường may mắn còn sống ngược bất kỳ vết thương nào cơ thể, bởi vì bọn họ đối mặt với quái thú, mà những bình thường chống quái thú hầu như bộ t.ử vong tại chỗ.
Lục Nhai tin tưởng Cố Phồn, tạo thanh danh cho Cố Phồn, dùng dư luận một kiêng kị, liền để chuyện lan căn cứ.
Theo danh sách thống kê càng ngày càng đầy đủ, bộ căn cứ Giang Nam nhân dân đều , căn cứ vị cường giả tên là Cố Phồn, thể luyện chế một loại đan d.ư.ợ.c để chân tay đứt sống Tục Cốt đan.
Luyện chế đan d.ư.ợ.c cần thời gian, cần cho dị năng giả thương sử dụng , bình thường xếp hàng ?
Cái thì quan trọng gì, thể chiến trường càng nhiều dị năng giả, căn cứ càng an , chỉ cần thể đăng ký, tàn tật bình thường chờ một lát thì ? Vốn đều tuyệt vọng, hiện giờ hy vọng, chờ vài năm cũng .
Cố Phồn bộ căn cứ đều đang mong chờ cô càng sớm càng xuất quan luyện d.ư.ợ.c, khi tới Trái Đất, đây là đầu cô chân chính bế quan tu luyện.
Linh khí ngừng quét qua huyết mạch trong cơ thể, cuối cùng hội tụ ở trong đan điền, thần thức cũng lặng lẽ tẩm bổ trong trạng thái như ngủ mà ngủ .
Tuy nhiên, vì tránh cho thật sự cẩn thận bế quan ba đến năm năm, Cố Phồn khi nhập định nhắc nhở Lục Nhai để một tháng đúng giờ đ.á.n.h thức .
Mặc dù ấn định một tháng, nhưng một tháng Cố Phồn chắc thể xuất quan.
Cô bế quan là vì định cảnh giới, mới Trúc Cơ, linh dịch trong đan điền của cô thỉnh thoảng sẽ chuyển thành trạng thái khí, tựa như một mặt hồ luôn sương mù bốc lên phía , đây chính là sự định. Việc Cố Phồn chính là cô động tất cả linh lực trong đan điền thành trạng thái lỏng, còn tùy tiện đổi, chỉ theo sự điều khiển của cô.
Khi linh dịch trong đan điền thể duy trì thời gian dài tĩnh lặng, bế quan sẽ kết thúc, cho dù cô tiếp tục tu luyện, bộ dựa thiền định thong thả tu luyện cũng bao nhiêu ý nghĩa.
Thông qua một năm rèn luyện , Cố Phồn hiểu sâu sắc cách nhanh nhất để tu luyện chính là ngừng tiêu hao linh lực, đó thu nạp linh lực, may mắn trải qua một ngộ đạo đó là niềm vui ngoài ý .
Sau khi thưởng thức xong bề mặt tĩnh lặng của linh dịch trong đan điền, Cố Phồn mở mắt.
Vòng tay thông tin hiển thị bây giờ là hai giờ chiều, hai mươi lăm ngày trôi qua kể từ khi cô bế quan.
Trên bề mặt cơ thể thêm một tầng bụi nổi, Cố Phồn tiện tay dùng thuật thanh tẩy, thần thức tò mò dò xét ngoài.
Đại sảnh động phủ vẫn là một bộ sô pha bàn cùng một chậu hoa cô tự tay bố trí, bùn đất trong chậu hoa ẩm ướt, hình như mới tưới lâu.
Trên sô pha, Lục Nhai mặc một chiếc áo sơ mi đen mỏng dựa , tay cầm một cuốn sổ dày cộp.
Anh nghiêm túc, hàng mi dài rủ xuống, đôi mắt như vì chuyển động theo nét chữ.
Lúc đang là mùa hè, trong động mặc dù mát mẻ nhưng Lục Nhai vẫn cởi ba cúc áo gần cổ, lộ một mảnh n.g.ự.c như ngọc.
Thần thức của Cố Phồn thật thể thấu thứ, nếu cô cơ thể Lục Nhai, mặc quần áo cũng quan trọng.
Đương nhiên, Cố Phồn háo sắc như .
Ngay khi cô chuẩn thu hồi thần thức, Lục Nhai đột nhiên về phía phòng tu luyện.
Cố Phồn ảo giác trộm phát hiện, vội thu hồi thần thức, lên, ngoài.
Thời gian trôi qua lâu, nhưng nụ hôn hôm đó đối với Cố Phồn mà dường như chỉ mới xảy , cho nên khi tới, đối diện với ánh mắt thâm trầm của Lục Nhai, Cố Phồn vẫn chút tự nhiên.
“Em xuất quan sớm.” Cô giải thích , “Gần đây căn cứ chuyện gì ?”
Cô một bộ dáng thảo luận chính sự, vì Lục Nhai lấy một danh sách từ trong gian, đặt nó bên cạnh bàn : “Đây là danh sách những tàn tật trong căn cứ thống kê đó, dị năng giả một vạn hai ngàn , bình thường một ngàn bảy, đều đang chờ Tục Cốt Đan của em.”
Cố Phồn:...
Cô xuống sô pha cầm lấy danh sách, thấy đó liệt kê tên tuổi và bộ phận tàn tật của mỗi .
Tổng cộng một vạn bốn ngàn .
Dựa theo cô mỗi ngày ban ngày đều dùng để luyện đan tính toán, buổi sáng ba lò buổi chiều ba lò, mỗi lò năm viên, một ngày thể ba mươi viên đan d.ư.ợ.c, nếu đáp ứng nhu cầu hiện tại trong căn cứ, cô liên tục luyện đan hơn bốn trăm sáu mươi ngày, tức là gần một năm ba tháng.
Lục Nhai giải thích: “Thú triều đồng thời gây quá nhiều thương tích, chờ nhóm dị năng giả chữa khỏi, về sẽ nhu cầu cao như . Hơn nữa đây chỉ là danh sách, sắp xếp thời gian luyện đan như thế nào tùy thuộc em, căn cứ sẽ ép buộc.”
Cố Phồn cẩn thận từng li từng tí, dường như lo lắng cô sẽ sẽ tức giận vì lượng nhiệm vụ cao như .
Thật cũng may, luyện đan tiêu hao linh lực, đối với Cố Phồn mà cũng là một loại phương thức tu luyện hiệu quả hơn so với thiền định.
“Em thể từ từ luyện, các chuẩn phát đan d.ư.ợ.c như thế nào? Cho bọn họ?” Cố Phồn tò mò hỏi.
Lục Nhai: “Dị năng giả vốn thuộc về quân đội, phát đan d.ư.ợ.c miễn phí, khi bình phục trở về quân đội. Nếu là lính đ.á.n.h thuê, phục vụ mười năm, bình thường cũng sẽ sắp xếp l*m t*nh nguyện.”
Cố Phồn gật gật đầu, cô luyện chế đan d.ư.ợ.c là vì trợ giúp Lục Nhai và tiểu đội Tinh Hà thực hiện ước mơ khôi phục tự do của nhân loại, sử dụng phân phát như thế nào là chuyện của Lục Nhai, nhưng nếu Lục Nhai thật sự phát miễn phí cho , chỉ sợ quý trọng.
“Ừm, em trồng Hồng Sâm, thảo d.ư.ợ.c nuôi trồng cũng cần thời gian, đến lúc đó mỗi tháng em giao cho một nhóm đan d.ư.ợ.c.” Cố Phồn đem danh sách trả cho Lục Nhai, bên ngoài hỏi: “Bên Mã giáo sư chuẩn xong ?”
Lục Nhai: “Đầu tháng là thể đưa sử dụng .”
Mắt Cố Phồn sáng lên ngoài.
Lục Nhai lên, nhắc nhở : “Bên ngoài đang là giữa hè, em quần áo ?”
Cố Phồn:...
Cô yên về phía Lục Nhai.
Lục Nhai trông như thường lệ, giống như chỉ lo lắng cô nhiệt độ bên ngoài nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-64-buoi-toi-noi-sau.html.]
Thần thức Cố Phồn dò xét tâm tư của , điều ăn mặc nhẹ nhàng khoan khoái như , một chiến giáp nghiêm ngặt của quả thật chút chẳng gì.
Cố Phồn đó trở phòng tu luyện, đóng cửa , từ trong vòng ngọc trữ vật chọn một cái váy thoải mái màu xanh lá cây, lúc cô trung tâm thương mại mua quần áo, nhân viên bán hàng nhiệt tình tươi giúp cô phối với một chiếc mũ rộng vành màu trắng.
Nhìn chiếc mũ trắng , nhớ sự an bình và phồn hoa của căn cứ Giang Nam, Cố Phồn vẫn động lòng trắc ẩn.
Trong căn cứ, hầu hết vẫn dễ thương đáng giá cô tay giúp đỡ.
Xoa dịu một tia gợn sóng trong lòng, Cố Phồn mới ngoài.
Đang ở cửa động, Lục Nhai tiếng bước chân đầu , còn kịp rõ mặt cô, cánh tay trắng như tuyết của cô lộ bên ngoài loạn trong lòng.
Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh lá cây, thanh thuần linh động, tựa như tinh linh rừng rậm trong truyền thuyết.
“Tia cực tím cao, da cháy nắng ?”
Tầm mắt hướng bên ngoài, trong đầu vẫn là da thịt trắng nõn mềm mại , Lục Nhai ma xui quỷ khiến nghĩ tới vấn đề dưỡng da.
Cố Phồn bạn bè phổ cập khoa học tia cực tím là gì, cô mỉm , ngự kiếm bay , cũng đầu trực tiếp bay về phía ruộng t.h.u.ố.c Hồng Sâm định .
Cô mang theo , Lục Nhai đành thôi thúc giày phi hành.
Giáo sư Mã ở đây, để một trợ thủ là Tiểu Điền ở bên phụ trách duy trì ruộng t.h.u.ố.c Hồng Sâm. Tiểu Điền là một dị năng giả cấp C hệ mộc trẻ tuổi, đeo kính, thấy Cố Phồn ngự kiếm đến, sợ , hai tay che miệng, kích động giống như một hâm mộ nhỏ gặp đại minh tinh trong phim truyền hình.
Cố Phồn và Tiểu Điền quen, Lục Nhai đáp xuống bên cạnh hai .
Nếu như khí chất Cố Phồn cho Tiểu Điền cảm thấy như một làn gió xuân thì Lục Nhai chính là một cơn gió lạnh, khi thấy Lục Nhai, Tiểu Điền lập tức thu liễm nụ , thực hiện một động tác chào quân đội thẳng tắp.
Lục Nhai: “Đi giới thiệu một chút .”
Tiểu Điền dẫn hai họ .
Những ruộng t.h.u.ố.c khác đều là ruộng t.h.u.ố.c ngoài trời, giáo sư Mã xây dựng ruộng t.h.u.ố.c Hồng Sâm thành phòng đông lạnh cỡ lớn, ban ngày, nhiệt độ trong phòng đông lạnh sẽ d.a.o động từ âm 25 độ đến âm 10 độ, mô phỏng nhiệt độ trong hang động phủ đầy tuyết trắng, buổi tối thì duy trì ở mức âm 25 độ.
Mặt đất lạnh, lớp đất bên phòng lạnh các thiết sưởi chuyên dụng, giữ cho lớp bùn đất đóng băng.
Để đảm bảo sự sinh trưởng của Hồng Sâm, giáo sư Mã đặc biệt lắp đặt một bộ thiết phát điện cho núi Tiên Nữ, ngay cả khi bộ cầu d.a.o của căn cứ cắt điện, phòng đông lạnh vẫn thể hoạt động bình thường trong một tháng.
“Cố, cô Cố, cô như lạnh ?”
Sau khi cùng Cố Phồn dạo một vòng, Tiểu Điền đang mặc áo chống lạnh làn da khiến hâm mộ của Cố Phồn, cuối cùng nhịn hỏi.
Cố Phồn : “Không , ngoài , sẽ đem Hồng Sâm trồng.”
Tiểu Điền: “ giúp cô nhé?”
Cố Phồn: “Cậu giúp .”
Tiểu Điền ngượng ngùng mỉm , xoay ngoài.
Cố Phồn thấy Lục Nhai nhúc nhích, cũng mặc áo chống lạnh, kinh ngạc : “Anh sợ lạnh?”
Lục Nhai: “Sợ.”
Nói xong, vươn tay kéo Cố Phồn lòng, siết c.h.ặ.t eo cô, cuồng nhiệt hôn xuống.
Lúc đầu, môi của lạnh, nhưng dần dần thật sự trở nên nóng rực, hai tay chút kiêng nể đốt lửa cô.
Cố Phồn sợ Tiểu Điền sẽ tiến , cho nên khi đốt hết lý trí, chia một tia thần thức ngoài.
Tiểu Điền vẫn luôn đợi ở trong văn phòng bên ngoài, ngược bốn Tinh Hà lẽ tiếng động cơ giày phi hành của Lục Nhai kinh động, cùng chạy tới.
Bốn đến, Cố Phồn vội vàng đẩy Lục Nhai .
Lục Nhai vẫn chịu buông, tựa như một con sói đói bụng cuối cùng cũng bắt con mồi.
“Nhóm Tinh Hà tới .” Cố Phồn yếu ớt .
Lục Nhai vẫn buông, trong con ngươi đen tràn đầy cuồng nhiệt cùng kiên trì.
Cố Phồn hiểu ý , đành cho một lời ngon ngọt: “Buổi tối .”
Lục Nhai lập tức buông cô .
Cố Phồn ngay lập tức lấy những củ Hồng Sâm rễ rậm rạp trong gian, ở trong hố nhỏ giáo sư Mã dành riêng từng hố từng hố trồng lên.
Lục Nhai mang một phần của bộ rễ, xổm đến ruộng bên cạnh hỗ trợ cấy ghép.
Phong Hỏa là đầu tiên thò đầu , lạnh cho giật , lập tức rút về.
Qua một hai phút, bốn mặc quần áo chống lạnh thật dày .
“Phồn Phồn, bế quan hiệu quả thế nào?” Phong Hỏa tiến đến bên cạnh Cố Phồn hỏi.
Cố Phồn : “Cảnh giới định, trong thời gian ngắn cần bế quan nữa.”
Thanh Đằng, Tinh Hà tự động giúp đỡ.
Mạnh Liên Doanh nhặt một bộ rễ lên, như thể cuối cùng cũng chú ý đến Lục Nhai, kỳ quái : “Anh họ, sợ lạnh ? Hay là cường giả cấp S mới thể chịu nhiệt độ thấp như thế ?”
Lục Nhai im lặng trồng Hồng Sâm, cũng là thèm trả lời, là trả lời.
Cố Phồn cúi đầu, giấu nụ khóe miệng.