Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 60: Có thể không?...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:07:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Giường lớn của Lục Nhai thoải mái, Cố Phồn hãm ở bên trong, dùng thần thức trộm Lục Nhai một lúc, thấy đang trầm tư trong đêm tối, nghiêm trang, Cố Phồn cũng cân nhắc kinh nghiệm bốn luyện đan .

Đỉnh núi tuyết ban đêm vô cùng yên tĩnh, ngay cả tiếng gió cũng ngừng.

Cố Phồn cũng ngủ lúc nào, khi tỉnh , bên ngoài sơn động sáng ch.ói mắt.

Thần thức mệt mỏi giống như con sông khô cạn một nữa rót đầy dòng nước dồi dào, thể xác và tinh thần Cố Phồn thoải mái.

dậy, thấy Lục Nhai dựa một bên cửa động, nhắm mắt , ánh tuyết chiếu , chiếu sáng nửa khuôn mặt nghiêng của , lông mày cao ngất, mặt như quan ngọc, môi mỏng khẽ mím, thật sự đặt ở Tu Chân Giới cũng là mỹ nam một hai, thể sánh ngang ánh trăng.

Cố Phồn khỏi nghĩ câu hỏi tối hôm qua, nếu như đồng thời một nữ tu chân giả thứ đều mạnh hơn cô tới Trái Đất, Lục Nhai còn thể thấy cô ?

Lục Nhai sẽ, nhưng đáp án ngoài miệng, thậm chí thể ngay cả chính cũng dám khẳng định, chỉ để dỗ cô vui vẻ mà thôi.

Chẳng trách nhiều bình thường khi quyết định tu tiên đều sẽ c.h.ặ.t đứt tình duyên, tình cảm là thứ đổi, biến tới biến lui nghi tới nghi lui, quá hao tổn tinh thần.

Cố Phồn quyết định suy nghĩ nữa.

Lục Nhai thích cô, cô liền ở cùng một chỗ với , tận hưởng một đoạn tình duyên tựa như chocolate tuyệt vời . Mặc dù ngày nào đó Lục Nhai nhận cô bình thường lòng đổi bỏ rơi cô, Cố Phồn vẫn tiếp tục tu luyện, cũng tổn thất gì, chocolate mà, ăn thì ngọt, ăn cũng sẽ lấy mạng .

Tốt gì cũng sống một trăm năm, chút tâm tình Cố Phồn vẫn .

khỏi giường.

Lục Nhai sang.

Cố Phồn: “Anh một lát , luyện thêm mấy lò thử xem, đến trưa vẫn thành công, chúng về thành phố C .”

Bây giờ là tám giờ sáng, Cố Phồn còn hai ba cơ hội thử.

Cố Phồn đối với lòng tin, chỉ cần năng lực luyện đan, luyện chế bất kỳ đan d.ư.ợ.c nào cũng chỉ là quá trình từ xa lạ đến thuần thục, khác chính là thiên tài thể một sẽ thành công, bình thường luyện thêm mấy .

Tỷ lệ thành đan của cô cao nhưng cũng quá kém, trong tay thảo d.ư.ợ.c đầy đủ, sợ thất bại.

Lục Nhai cũng buồn ngủ, nhưng mà nghỉ ngơi Cố Phồn thể sẽ bớt chút áp lực.

Anh lên giường xuống.

Cố Phồn một nữa xuống lò luyện đan, nhớ quá trình luyện đan thứ tư, cô bỏ thảo d.ư.ợ.c trong lò luyện đan.

Lục Nhai thể tiếng nổ lách tách nhẹ của đan hỏa, thể cảm nhận ấm từ hướng lò luyện đan truyền đến.

Vòng tay thông tin đối diện mặt của , cho dù Lục Nhai nhúc nhích, cũng thể thấy thời gian đổi.

Mười giờ .

Gần mười giờ hai mươi phút, một mùi t.h.u.ố.c thanh u thoảng qua.

Lục Nhai dám động, sợ phiền cô.

Cố Phồn thu hồi đan hỏa, mở nắp lò , một viên đan d.ư.ợ.c màu trắng ngà to bằng đào ngoan ngoãn bay , rơi lòng bàn tay cô.

Bởi vì là đầu thử Tục Cốt Đan, Cố Phồn mỗi đều chỉ dùng một lượng d.ư.ợ.c liệu nhỏ nhất, chờ tỷ lệ luyện chế thành công một viên đan d.ư.ợ.c tăng lên, về dần dần gia tăng phân lượng, cho đến một luyện chế năm viên.

“Nhìn .”

Thấy Lục Nhai tỉnh, Cố Phồn chút đắc ý vươn lòng bàn tay .

Lục Nhai hiểu luyện đan, hỏi: “Cần kiểm tra d.ư.ợ.c hiệu ?”

Dược phẩm hiện đại, mỗi loại t.h.u.ố.c nghiên cứu chế tạo đều xác định d.ư.ợ.c hiệu, xác định tác dụng phụ mới thể sản xuất hàng loạt, chính thức đưa sử dụng.

Cố Phồn trừng : “Dược đủ công hiệu mới thể thành đan, nếu thiếu sót gì thì sẽ đều thất bại ở bước .”

Đây chính là linh tính của đan d.ư.ợ.c, hoặc là tối đa hoặc là điểm, cái gì gọi là phế phẩm.

Nhắc tới chuyện , Cố Phồn nhớ tới Tránh Thú Đan lúc cô bán cho Lục Nhai, Lục Nhai nghi ngờ d.ư.ợ.c hiệu, nhất định dẫn cô g.i.ế.c Phong Hùng.

Tính nợ cũ, ánh mắt Cố Phồn Lục Nhai tự nhiên sẽ ôn nhu như .

Thật Lục Nhai lúc kiểm tra qua d.ư.ợ.c hiệu của cô, kiên trì mang Cố Phồn đồng hành là đường thăm dò năng lực của cô.

Tuy ác ý, nhưng từ góc độ của Cố Phồn mà suy xét, một .

“Xin .” Anh chân thành .

Cố Phồn cũng keo kiệt như , thu hồi Tục Cốt Đan và lò luyện đan, đồng thời thi triển thuật thanh tẩy cho hai .

“Đi thôi.” Cố Phồn nóng lòng thấy vẻ mặt vui mừng của Phong Hỏa.

Nàng xuất phi kiếm , Lục Nhai bước lên, ánh mắt lướt qua dải lụa chuyên buộc cho , rơi xuống vòng eo nhỏ nhắn của cô.

Cô gái dùng thần thức lén .

Hôm qua ở hang động, hôn cô, cô hình như cũng phản cảm.

Tối hôm qua ôm cô lên giường, hình như cô cũng tức giận lắm.

Cố Phồn một lòng tu tiên, Lục Nhai tôn trọng lựa chọn của cô, nhưng nếu cô cũng ngại phát triển một đoạn tình cảm khi bế quan thời gian dài, cần gì kiềm chế bản .

Tay Lục Nhai tay lướt qua dải lụa bay bổng, đỡ lên eo Cố Phồn.

Tim Cố Phồn lỡ một nhịp.

Lục Nhai dán lên, hai tay ôm lấy cô, hô hấp rơi bên tai cô: “Có thể ?”

Cố Phồn chỉ cảm thấy Lục Nhai phóng một tia sét yếu ớt về phía cô, dòng điện vô hình thông qua màng nhĩ xông cơ thể cô, trực tiếp đ.á.n.h trúng thần hồn của cô, cho cả cô như nhũn .

Đây chính là ban ngày ban mặt!

Người địa cầu đều phép tắc như ?

“Không thể.” Cố Phồn cứng rắn , nếu tiếp tục phóng điện, sẽ ảnh hưởng đến khả năng ngự kiếm của cô, hơn nữa trong núi rừng phía ẩn giấu bao nhiêu quái thú, cô cần Lục Nhai giữ bình tĩnh tùy thời sẵn sàng tay.

Lục Nhai lông mi rủ xuống, lui về phía một bước, buông lỏng eo của cô, vớt dải lụa lên.

Cố Phồn: “Chú ý cảnh giác.”

Lục Nhai: “Ừ.”

Cố Phồn tăng tốc độ, bay về phía thành phố C.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-60-co-the-khong.html.]

Sau nửa giờ, quần thể kiến trúc bỏ hoang của thành phố C liền trở nên vô cùng rõ ràng.

Nửa giờ , hai một câu, Cố Phồn thả chậm tốc độ, thần thức quét về phía , thấy khuôn mặt lạnh như băng của Lục Nhai, cụp mắt xuống phía , đang suy nghĩ cái gì.

“Sắp đáp mặt đất .” Cô .

Lục Nhai nâng mi mắt, về phía sườn mặt của cô.

Cố Phồn cúi mặt, nghiêm túc : “Ban ngày quen như , nhất là lúc ngự kiếm, sẽ phân tâm.”

Trong mắt Lục Nhai hiện lên một tia ý : “Xin , về sẽ chú ý.”

Cố Phồn ậm ừ, chậm trễ nữa, nhanh ch.óng đáp xuống quảng trường hẹn.

Bốn Tinh Hà lập tức tập trung .

Phong Hỏa phía cùng, Cố Phồn nhưng sợ tăng thêm áp lực cho cô.

Cố Phồn mỉm lấy viên đan d.ư.ợ.c , đưa cho Phong Hỏa: “Đã tìm hồng sâm, luyện năm lò mới luyện viên , d.ư.ợ.c hiệu của đan d.ư.ợ.c còn qua kiểm tra của công nghệ Trái Đất, dám ăn ?”

Lúc lời , Cố Phồn liếc xéo Lục Nhai một cái.

Lục Nhai mặt chút đổi, giống như cái gì cũng từng từng .

mùa hè năm ngoái Lục Nhai cầm Tránh Thú Đan chỉ còn ba phần tư đến biệt thự uy h**p Cố Phồn, bốn Tinh Hà đều là chứng kiến.

Mạnh Liên Doanh đồng cảm với họ chút hả hê khi gặp họa, đáng đời, ai bảo họ lúc ỷ thế h**p .

Phong Hỏa đối với đan d.ư.ợ.c của Cố Phồn lòng tin, cầm lấy đan d.ư.ợ.c cho trong miệng.

Cố Phồn kịp thời nhắc nhở: “Khi d.ư.ợ.c hiệu phát huy thể sẽ đau.”

Vết thương m.á.u thịt diện tích nhỏ phục hồi như cũ sẽ ngứa, m.á.u thịt sống nhất định chịu đựng thống khổ tột cùng.

Phong Hỏa mỉm : “Chỉ cần thể mọc , đau bao nhiêu cũng thể chịu.”

Cả nhóm trở tòa nhà bỏ hoang lúc nghỉ ngơi.

Phong Hỏa để cho thấy tình trạng đau đớn của , một một cái phòng.

Cố Phồn cùng Tinh Hà và những khác, thần thức ném qua, vẫn lo lắng xảy chuyện gì ngoài ý .

Dược hiệu phát huy nhanh, Phong Hỏa để trần nửa chảy mồ hôi, kịp thời nhét trong miệng một đoạn gỗ mềm.

Cố Phồn chỉ ở bên ngoài quan sát, sắc mặt tái nhợt, trong mắt hiện lên vẻ đau lòng.

Lục Nhai, Tinh Hà bọn họ thấy, liền Phong Hỏa bên bắt đầu.

Mọi hẹn mà cùng ngừng chuyện.

Hai tiếng đồng hồ dài lắm, nhưng nó trở nên dài hơn vì cơn đau của Phong Hỏa, khi cánh tay và bàn tay của Phong Hỏa cuối cùng cũng mọc , cơn đau biến mất, Phong Hỏa cũng té xỉu mặt đất.

Cố Phồn thi triển thuật thanh tẩy cho Phong Hỏa và căn phòng đang ở, đó với Mạnh Liên Doanh: “Kết thúc , đỡ Phong Hỏa lên giường ngủ .”

Mạnh Liên Doanh dậy, Thanh Đằng qua một bước.

Cố Phồn cũng suy nghĩ nhiều, Thanh Đằng là dị năng giả cấp A hệ mộc, tự biện pháp Phong Hỏa tiêu trừ sự mệt mỏi của cơ thể.

Mạnh Liên Doanh kịp phản ứng, hắc hắc với Tinh Hà: “Ngàn phòng vạn phòng, trộm trong nhà khó phòng, ngờ ?”

Thanh Đằng chính là cô bé mà Tinh Hà nhặt về, quan hệ giữa cả hai luôn hơn so với em ruột.

Tinh Hà chỉ .

Mạnh Liên Doanh nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên vui: “Cậu trai, Thanh Đằng đương nhiên sẽ thích, nhưng nơi nào kém so với Phong Hỏa, vì Thanh Đằng thích ? À , bởi vì xuất hiện muộn, Phong Hỏa gia nhập với các , chiếm tiên cơ.”

Cố Phồn nhớ hình ảnh mấy họ ở cùng một chỗ, dường như mỗi Phong Hỏa nấu cơm, đều đem món Thanh Đằng thích ăn bày mặt Thanh Đằng, lúc Cố Phồn chỉ hiểu thành Phong Hỏa chăm sóc Thanh Đằng nhỏ tuổi nhất, hiện tại xem , Phong Hỏa chắc tư tâm a.”

Phong Hỏa ngủ, liền ngủ thẳng đến chạng vạng tối, khi tỉnh lập tức trở nên sinh long hoạt hổ, vui vẻ bổ mấy cái đồ gỗ gia dụng, dùng nồi lớn cho một bữa tối phong phú.

Đã lâu lắm Cố Phồn ăn một bữa ăn ngon như , thấy trong đĩa còn đặt một con tôm hùm cay, cô khách khí hỏi bạn bè: “Các ai còn ăn?”

Bốn Tinh Hà đều cô tham ăn, tự nhiên sẽ cùng cô tranh giành.

Ngay khi Cố Phồn mỉm vươn tay lấy con tôm , một bàn tay thon dài đột nhiên nhanh hơn cô một bước, cướp con tôm .

Cố Phồn khó thể tin về phía Lục Nhai.

Không thích cô ? Thậm chí ngay cả một con tôm nhỏ cũng cướp với cô? Cái tính là thích cái gì?

Đừng là cô kinh ngạc, Mạnh Liên Doanh cũng thê t.h.ả.m che mắt, họ ơi họ, rốt cuộc theo đuổi ?

Trong một đoạn trầm mặc hổ, Lục Nhai giống như ai l*t s*ch vỏ con tôm, đó đem thịt tôm đặt trong đĩa bên cạnh Cố Phồn.

Cố Phồn:...

Cô cũng coi như ai mà ăn.

Mạnh Liên Doanh lặng lẽ hướng Lục Nhai giơ ngón tay cái lên.

Phong Hỏa chờ Cố Phồn ăn xong, mới mở miệng hỏi: “Phồn Phồn, với Lục thiếu đây là tu thành chính quả?”

Cố Phồn giả ngu: “Cái gì gọi là tu thành chính quả?”

Phong Hỏa: “Chính là mấy kịch bản yêu đương Trái Đất lúc bảo đề phòng đó, một tiên tìm một khác giả vờ yêu đương, đó giả vờ thành thật, thật sự ở bên .”

Cố Phồn về phía Lục Nhai, chẳng lẽ lúc thật sự lừa gạt cô?

Lục Nhai: “Ừm.”

Một chữ “Ừm” vô cùng đơn giản, cũng là đang trả lời Phong Hỏa và Cố Phồn thật sự ở bên , là đang giải đáp nghi hoặc Cố Phồn dùng ánh mắt .

Mạnh Liên Doanh là đầu tiên ồn ào, vỗ tay cho hai .

Lục Nhai mặt chút đổi, Cố Phồn cúi đầu ăn cơm.

Náo loạn xong, Tinh Hà : “Nếu như , Phồn Phồn nhất định cũng về căn cứ định cư, Lục gia dễ , bốn gia tộc lớn khác chỉ sợ sẽ dễ dàng buông tay.”

Lục Nhai: “Với thực lực hiện tại của cô , bốn nhà chỉ tìm cách nịnh bợ.”

Cố Phồn: “Ai khó, chúng liền g.i.ế.c gà dọa khỉ.”

Phong thủy luân chuyển, cô bây giờ nào cũng thể tùy tiện khi dễ!

 

 

Loading...