Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 59: Dưới đất lạnh, lên giường ngủ...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:07:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vừa mới đ.á.n.h một trận, Cố Phồn cũng tiêu hao ít linh lực, ở bên ngoài bày xong trận pháp phòng ngự, cô ở cửa hang khoanh chân tu luyện.

Lục Nhai giường lưng với cô, chú ý đến nguyên tố kim lưu động quen thuộc, mới thật sự bắt đầu nghỉ ngơi.

Trước khi ngủ đặt đồng hồ báo thức, hai giờ , Lục Nhai tiếng tỉnh .

Tiếng đồng hồ báo thức cũng kinh động Cố Phồn, cô kết thúc tu luyện, thần thức đảo về phía , chỉ thấy Lục Nhai tắt đồng hồ báo thức dậy, nửa săn chắc một chút mỡ thừa, hơn nữa khi mặt đất, đường nhân ngư bụng của thể thấy rõ ràng.

Cố Phồn rình coi, kỳ quái.

Lúc mới quen Lục Nhai cô giúp lau , lúc đó dù chạm , cô vẫn bình tĩnh, bây giờ chỉ cần thôi, thế nhưng thể gợi lên biến hóa trong lòng.

Lục Nhai tới cuối giường, cầm lấy chiến giáp nhưng nhúc nhích, lông mi dài rủ xuống, thể còn chút lười biếng, di chứng điển hình khi ngủ.

Anh di chuyển, Cố Phồn tiếp tục , dù cũng .

“Em đang cái gì?” Lục Nhai bỗng nhiên hỏi, bắt đầu mặc chiến giáp.

Cố Phồn theo bản năng : “Tu luyện thôi, đ.á.n.h thức .”

Lục Nhai: “Xin .”

Cố Phồn trả lời, ngoài thu linh thạch mặt đất .

Lục Nhai nhớ tới tấm phù chú của cô, hỏi: “Tu vi tăng lên, em thể tự chế tác loại phù chú đó ?”

Cố Phồn: “Không thể, luyện d.ư.ợ.c sư và phù sư là hai nghề, chế phù.”

Đương nhiên, Tu Chân Giới thiếu kỳ tài luyện đan, chế phù, luyện khí, ngự thú tinh thông, đáng tiếc Cố Phồn cũng loại thiên phú .”

Một nữa ngự kiếm, Cố Phồn thuận miệng : “ thật sự bình thường, Trái Đất tu chân giả, cho nên cảm thấy đặc biệt, nếu Tu Chân giới, sẽ phát hiện ngoại trừ khuôn mặt , những phương diện khác thật sự bình thường gì lạ, tương đương với dị năng giả cấp C của căn cứ nhân loại.”

Lục Nhai: “Ít nhất em còn mặt mũi, chúng qua ngay cả mặt mũi cũng phỉ nhổ.”

Cố Phồn: “... Đùa thôi, đừng tưởng thật, kiểu như thể sẽ nữ tu đắn bắt lô đỉnh.”

Lục Nhai: “Lô đỉnh?”

Cố Phồn phổ cập kiến thức cho : “Dù là thường là tu chân giả, nam nhân đều nguyên dương, nữ nhân đều nguyên âm, khác ở chỗ, bình thường nguyên khí theo sinh lão bệnh t.ử mà biến hóa, tu chân giả nguyên khí theo tu vi mà tăng lên. Trên Trái Đất dị năng giả tố chất thể vượt xa thường, nguyên khí càng thêm mạnh mẽ, nếu thật sự đến Tu Chân Giới, thể sẽ khác khai thác bổ sung dùng để tăng tu vi của , nhưng mà loại hành vi đê tiện , tu chân giả chính đạo trơ trẽn chỉ một ít hội tà tu trộm dưỡng lô đỉnh.”

Lục Nhai: “Cho nên nếu như em trở Tu Chân Giới, thể bắt thải bổ?”

Cố Phồn c.ắ.n răng: “ , lúc mới Luyện Khí kỳ tầng thứ ba, thiếu chút nữa một sư hại.”

Tình hình lúc đó, Tiêu sư thương tích trong , đột nhiên thú tính đại phát, cũng đơn thuần là vì sắc của Cố Phồn, nguyên nhân quan trọng hơn vẫn là thải bổ cô.

Lục Nhai từng qua chuyện , tự nhiên hỏi.

Lần Cố Phồn cho bốn Tinh Hà cũng là bởi vì Phong Hỏa hỏi lai lịch phù chú phòng ngự, dù cũng chuyện vui vẻ gì, Cố Phồn nhắc , hơn nữa, sự tình qua tám mươi năm, Cố Phồn ngay cả dáng vẻ Tiêu sư cùng với vị cao nhân cũng quên, chỉ nhớ rõ xông một vòng ở Quỷ Môn Quan.

nhắc tới, Lục Nhai cũng hỏi tận gốc rễ, chỉ thấp giọng : “Ít nhất ở Trái Đất, sẽ để cho em trải qua loại nguy hiểm nữa.”

Cố Phồn tin , dù Lục Nhai ngay cả cô khác ép buộc luyện đan cũng .

“Tiếp tục tìm hồng sâm , luyện Tục Cốt Đan, đối với căn cứ cũng tác dụng.”

Đáng tiếc cảnh sát Vương cùng Trâu Sơn hy sinh trong cuộc chiến thú triều, nếu nếu thật sự luyện Tục Cốt Đan, Cố Phồn nhất định sẽ tặng bọn họ một viên.

Tưởng nhớ cố nhân, tâm tình Cố Phồn trầm xuống, hề phân tâm, tâm ý tìm kiếm hồng sâm.

Trước khi trời tối, thần thức của Cố Phồn dò xét một suối nước nóng lòng đất, nơi đó địa hình kỳ lạ, phía là núi tuyết trắng xóa, ở giữa hình thành một sơn động, suối nước nóng khiến bên trong sơn động mờ mịt nước, mà ngay tại cửa động nối liền với tầng núi tuyết, xuất hiện mấy đám cây lá nhỏ màu xanh biếc.

Dưới gốc cây, ẩn giấu từng củ hồng sâm màu đỏ như m.á.u, độ thô cùng chiều dài, hồng sâm ít nhất cũng trăm năm tuổi.

Điều rõ hồng sâm sinh trưởng đối với nồng độ linh khí yêu cầu mạnh, tồn tại Trái Đất đại phóng xạ.

Loại hồng sâm tính phổ biến nhất định tại Tu Chân Giới chỉ thể tính là thảo d.ư.ợ.c bình thường, luyện chế đan d.ư.ợ.c cấp cao.

Cố Phồn mang theo Lục Nhai đáp xuống, hai cẩn thận từng li từng tí tới sơn động, tránh phá hư kết cấu tầng tuyết nơi .

Hang tối nên Lục Nhai lấy một cái đèn pin.

Cố Phồn quỳ gối gốc cây hồng sâm chăm chú quan sát, loại linh thảo tự nhiên , bất kỳ luyện d.ư.ợ.c sư nào thấy đều sẽ nâng niu như bảo vật.

“Các thể dùng khoa học công nghệ mô phỏng môi trường sinh trưởng ?” Trước khi động thủ, Cố Phồn hỏi.

Lục Nhai : “Giao cho giáo sư Mã chắc là thành vấn đề.”

Cố Phồn đào hết hồng sâm thể dùng lòng đất lên mà tổn thương đến cây hồng sâm, ngoại trừ đào vài cây bỏ gian, Cố Phồn còn thi triển một “mọc rễ quyết” đối với những cây hồng sâm còn , giảm bớt ảnh hưởng mà đào cô mang đến cho cây.

Cô hết sức chăm chú, vẻ mặt thành kính, giống như thần nữ trời hạ phàm hái t.h.u.ố.c.

Lục Nhai thể rời mắt khỏi khuôn mặt cô.

“Đi...”

Cố Phồn nghiêng đầu, hề báo đụng đôi mắt đen tràn đầy tình cảm , chữ “” phía nghẹn trong cổ họng.

Anh cô, Cố Phồn cũng , kinh ngạc trong mắt nhanh ch.óng chuyển thành hiểu rõ, tim lặng lẽ đập nhanh hơn, hàng mi dài rủ xuống.

Đèn pin tắt , trong tầm mắt mơ hồ, khuôn mặt cô trắng nõn xinh , đôi môi hé mở, trơn bóng mê .

Lục Nhai bất giác tới gần cô.

Cố Phồn cảm giác , cô nghĩ, ở nơi hoang dã , cô nam quả nữ, Lục Nhai nổi lên sắc d.ụ.c, cường giả cấp S thì , Trái Đất chính là định lực như .

cô dĩ nhiên cũng chống cự, chỉ là rung động xa lạ khiến cô chút bối rối mất kiểm soát.

Sống một trăm năm, cô còn từng kết tình duyên.

“Đông” một tiếng, giọt nước tụ tập phía hang động rốt cuộc chịu nổi trọng lượng mà rơi xuống nước bên , thanh âm thanh thúy dọc theo gợn sóng lay động , phá vỡ yên tĩnh nơi , cũng phá vỡ mập mờ quanh quẩn xung quanh hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-59-duoi-dat-lanh-len-giuong-ngu.html.]

Tâm tình Cố Phồn vốn bất , âm thanh quấy rầy, cô khỏi nâng mi mắt lên.

Ánh mắt trong suốt, Lục Nhai chột , dường như kinh động lòng phàm của , nên quấy rầy con đường tu hành của cô.

Lục Nhai lên.

Cố Phồn cũng cảm thấy địa điểm và thời gian thích hợp, quả nhiên Lục Nhai hổ là cường giả, xúc động qua , tự chủ nhanh chiến thắng sắc d.ụ.c.

“Đi thôi.” Cô bình tĩnh , dẫn đầu ngoài.

Ra khỏi sơn động, màn đêm buông xuống, Cố Phồn xem thời gian, gần tám giờ, đào hồng sâm mất hơn một giờ.

Lục Nhai biến thành Lục thiếu vẻ mặt lạnh như băng, hỏi cô: “Còn cần loại thảo d.ư.ợ.c nào khác luyện Tục Cốt Đan ?”

Cố Phồn: “Ừm, lúc ở Tiên Nữ Phong hái vài loại, thời gian tìm bất ngờ phát hiện một ít thảo d.ư.ợ.c, thuận thế hái hết, trở căn cứ trồng thêm.”

Lục Nhai: “Vậy đêm nay ở chỗ nghỉ ngơi, em luyện đan gác đêm, trời sáng lên đường.”

Hai phối hợp mạnh hơn nữa cũng thể mạo hiểm dám đêm.

Cố Phồn đồng ý, chỉ là phía hang động chính là phủ một tầng tuyết trắng, cô sợ môi trường sinh trưởng của hồng sâm sẽ lửa lò luyện đan ảnh hưởng, cho nên hai vẫn bay trở về hang động nghỉ trưa .

Lần , đổi thành Lục Nhai ở cửa hang canh giữ, bên ngoài chiến giáp phủ thêm áo chống lạnh.

Cố Phồn lấy lò luyện đan , cùng với năm phần d.ư.ợ.c liệu cần thiết để luyện chế Tục Cốt Đan.

Đây là đầu tiên cô thử luyện chế đan d.ư.ợ.c hạ phẩm trung cấp.

Cố Phồn bình tâm tĩnh khí, vứt bỏ hết thảy tạp niệm, ngay cả Lục Nhai đối diện cô cũng sẽ sinh bất cứ ảnh hưởng gì.

Đan hỏa dâng lên, Cố Phồn nghiêm túc dựa theo đan phương ngọc giản, khống chế nhiệt lượng, nấu chảy từng d.ư.ợ.c liệu theo thứ tự, thần thức càng bám d.ư.ợ.c liệu bên trong, bỏ sót bất kỳ biến hóa nào.

“Bùm” một tiếng, đầu tiên ngưng đan thất bại, phía lò luyện đan bốc lên khói đen, mùi t.h.u.ố.c tản bốn phía.

Lục Nhai ghi nhớ lời dặn dò của Cố Phồn, dù phát sinh chuyện gì cũng quấy rầy cô.

Anh yên lặng quan sát, Cố Phồn chằm chằm xuất thần lò luyện đan bốc khói.

Không qua bao lâu, Cố Phồn bắt đầu luyện chế thứ hai.

Một giờ , lò luyện đan bốc khói đen.

Trên mặt Cố Phồn xuất hiện vẻ uể oải nhưng nhanh điều chỉnh xong, lấy ngọc giản một chút bắt đầu thứ ba.

Lục Nhai lặng lẽ vòng tay thông tin, những con cho thấy Cố Phồn kiên trì dài hơn so với thời gian hai .

mà “bùm” một tiếng, khói đen nổi lên.

Cố Phồn chút hưng phấn, hai cô ngay cả hình dạng đan d.ư.ợ.c cũng ngưng tụ thành, gì cũng hình dạng.

Cô vốn cũng là thiên tài gì, ngay cả luyện chế những đan d.ư.ợ.c cấp thấp cũng ngày qua ngày luyện tập mới thể gia tăng tỷ lệ thành công đan d.ư.ợ.c.

Đối với bình thường mà thất bại là bình thường, thành công là bất ngờ.

Cố Phồn vẫn luôn dã tâm gì, nếu như khi đến Trái Đất tu vi đột phá ngoài ý , cô ngay cả mơ Trúc Cơ cũng nghĩ tới, càng hy vọng xa vời.

Lần thứ tư, Cố Phồn kiên trì lâu hơn nữa, nhưng vẫn thất bại giây phút cuối cùng.

Đã nửa đêm kể từ khi cô bắt đầu bắt đầu luyện đan.

Luyện đan hao tâm tốn sức, hơn nữa đan hỏa thiêu đốt, Cố Phồn tự chủ đổ một mồ hôi, tóc mai đều mồ hôi lăn xuống trán ướt.

Chú ý tới chật vật của , Cố Phồn tiên thi triển thuật thanh tẩy, đó tầm mắt lướt qua lò luyện đan về phía Lục Nhai.

Lục Nhai điều gì đó, nhưng xác định hiện tại thể lên tiếng quấy rầy .

Yên lặng một lát, Cố Phồn chủ động : “Thấy , thiên phú của thật sự bình thường.”

Không đan hỏa, chỉ một tia sáng từ bên ngoài tuyết lọt động, Lục Nhai thấy rõ mặt của cô, nhưng hình ảnh lúc cô luyện đan vẫn còn khắc sâu trong đầu , cô nghiêm túc, tập trung, kiêu ngạo cũng nóng nảy, kiên nhẫn.

“Thiên tài con đường của thiên tài, bình thường con đường của bình thường, cần so sánh với khác, em chỉ cần là chính .”

Cố Phồn thưởng thức một phen, bỗng nhiên tò mò một chuyện: “Nếu tu chân giả xuyên qua, tu vi cao hơn , kỹ thuật luyện đan giỏi hơn , bộ dáng cũng xinh hơn , còn nguyện ý xả vì căn cứ cống hiến, sẽ thấy ?”

Lục Nhai: “Sẽ.”

Cố Phồn: “Nói lắm.”

Lục Nhai: “Nếu cường giả cấp S căn cứ khác tới lôi kéo em, thực lực cao hơn , tính cách hấp dẫn hơn , ngoại hình cũng hơn , còn thể bảo đảm an của em ở bất kỳ điều kiện nào, ép buộc em cống hiến vì căn cứ, ngay cả tiểu đội Tinh Hà cũng nguyện ý theo , em sẽ còn thể ở căn cứ Giang Nam ?”

Cố Phồn:...

“Em mệt mỏi nghỉ ngơi một lát, đừng quấy rầy.”

Cố Phồn lấy chiếu , ngã xuống đất ngủ.

Lục Nhai lạnh một tiếng, liếc cô một cái, thả giường lớn hiện đại của , đó về phía Cố Phồn.

Cố Phồn thu hồi thần thức, nhắm mắt .

Lục Nhai khom lưng, ôm ngang cô.

Cố Phồn: “Anh gì?”

Lục Nhai: “Dưới đất lạnh, lên giường ngủ.”

Cố Phồn: “ sợ lạnh.”

Lục Nhai: “Trên giường thoải mái.”

Cố Phồn: “......”

Một giây , Lục Nhai thả cô lên giường, xoay cửa động .

 

 

Loading...