Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 58: Em sẽ không dùng thần thức nhìn chứ...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bằng ngự kiếm cùng hạc giấy phi hành, từ thành phố Trương xuất phát ba ngày , sáu Cố Phồn thuận lợi đến thành phố C.

Cơ sở nghiên cứu khoa học của thành phố C, kho chứa đồ của căn cứ quân sự lưu giữ một lượng lớn vật tư, đám quái thú khát m.á.u lúc tấn công thành phố hứng thú với những vật c.h.ế.t .

Phạm vi thành phố C quá lớn, lúc thu thập vật tư sáu chia hai tổ, Lục Nhai một hành động, Cố Phồn và bốn Tinh Hà ở cùng một chỗ, mặc dù như thế, hai đội cũng tốn thời gian một tuần mới thu thập xong, một nữa hội hợp.

Kiểm kê xong, Lục Nhai : ‘Những vật tư cũng đủ hỗ trợ căn cứ Giang Nam khôi phục phồn vinh như .”

Bốn Tinh Hà đều kích động.

Cố Phồn núi tuyết phía xa, với Tinh Hà: “Mình cùng Lục thiếu qua bên một chuyến, xem thể tìm hồng sâm , các chờ bên , môi trường thích hợp cho hồng sâm sinh trưởng nhiều lắm, chúng chậm nhất bốn năm ngày sẽ trở về, nhất là hồng sâm ở đây, , còn thể nơi khác tìm.”

Phong Hỏa sờ sờ đầu, với Cố Phồn: “Mình sẽ cám ơn nữa, dù bảo gì, sẽ cái đó.”

Cố Phồn mỉm , thả phi kiếm, Lục Nhai.

Căn cứ còn chờ vật tư, thời gian còn nhiều, Lục Nhai vẻ mặt như thường nhảy lên phi kiếm của Cố Phồn.

Cố Phồn buộc một dải lụa quanh eo, thuận tiện cho nắm.

Lục Nhai nắm lấy, Mạnh Liên Doanh trốn phía Tinh Hà : “Phí việc gì, họ cũng học Thanh Đằng , ôm tiện.”

Lục Nhai mắt điếc tai ngơ, nắm lấy sợi dây.

Cố Phồn liếc Mạnh Liên Doanh một cái, ngự kiếm rời .

Trong nháy mắt, hai phía rời khỏi thành phố C, cho dù đầu cũng thấy bóng dáng bốn Tinh Hà.

“Liên Doanh lắm mồm đừng để ý.”

Kết giới linh lực của Cố Phồn chống lên khiến tiếng gió nhỏ , trong yên tĩnh, Lục Nhai đột nhiên lưng cô.

Cố Phồn: “Nếu để ý thì từ lúc động tay động chân nên tay .”

Lục Nhai trong nháy mắt trở đêm đó, cô luyện xong đan d.ư.ợ.c vụng trộm đưa một bình đan d.ư.ợ.c, lúc đến lấy xúc động mà cầm tay của cô.

Từ lúc chia cắt ở căn cứ, một ngày nào sẽ nghĩ đến cô, tự hỏi cô cùng tiểu đội Tinh Hà nơi nào, gặp nguy hiểm .

Gặp ở mỏ quặng, đ.á.n.h c.h.ế.t quái thú, khai thác quặng quan trọng hơn, thời gian để gì, đó, cô giả vờ bất hòa với mặt , càng cơ hội đến gần cô. Cho nên đêm khuya yên tĩnh, Cố Phồn đột nhiên lộ một chút quan tâm , cho dù chỉ là xuất phát từ tình bạn, Lục Nhai cũng xúc động.

“Lúc em còn lên Trúc Cơ, đ.á.n.h .” Lục Nhai lơ đãng tìm cho cô một cái cớ.

Cố Phồn núi tuyết phía xa, trong giọng lộ một tia nghiền ngẫm: “Cho nên hiện tại dám động tay động chân là cảm thấy thể đ.á.n.h ?”

Lục Nhai trầm mặc.

Câu hỏi nếu như thừa nhận, thì vẻ xúc động đêm đó của chỉ là ỷ mạnh h**p yếu, nếu như phủ nhận thì cần một lý do khác.

Anh .

Cố Phồn cũng hỏi, cô bao giờ nếm qua tình yêu, cô một đôi nam nữ nên ở chung như thế nào, cô chỉ trong lòng Lục Nhai cô, rõ ràng coi trọng căn cứ như , cũng nguyện ý chiếu cố ý của cô thả cô rời . Sau khi gặp , thể đôi khi Lục Nhai sẽ động tay động chân, hoặc là tặng hoa gì gì đó, nhưng lúc hứng thú, dù trong lòng còn căn cứ cùng tự do của nhân loại, khả năng giống một công t.ử bột, tùy thời tùy chỗ đều thể đ*ng d*c.

Nửa giờ , hai bay đến một ngọn núi tuyết.

tìm hồng sâm, chú ý phòng thủ.” Cố Phồn tới gần mặt đất, nhỏ giọng với Lục Nhai.

Lục Nhai: “Ừm.”

Cố Phồn tín nhiệm , phóng thích thần thức về phía núi tuyết.

Cô tìm một ít Tuyết Liên Hoa, nhưng mà Cố Phồn cần kiếm điểm huân công nữa, trong vòng ngọc trữ vật Tuyết Liên Hoa dự trữ, cho nên lúc cũng cần hái Tuyết Liên Hoa.

Núi tuyết liên miên, Cố Phồn dò xét xong một đỉnh núi liền bay về phía một đỉnh núi khác, ngày đầu tiên thu hoạch gì.

Chạng vạng tối, hai đáp xuống nơi nhiệt độ thích hợp chân núi, dựng một cái lều.

Liên tục sử dụng thần thức cũng là tiêu hao, Lục Nhai gác đêm, Cố Phồn nửa đêm ngủ nghỉ ngơi, nửa đêm tu luyện.

Rạng sáng ngày hôm , hai bay đến núi tuyết.

Khu vực mấy suối nước nóng phân bố núi tuyết, cái gọi là băng hỏa giao hòa, cũng cần băng hỏa thật sự, mà là cần nơi đồng thời nóng và lạnh.

Cố Phồn dùng thần thức cẩn thận quan sát xung quanh suối nước nóng, mặt đất bốn phía suối nước nóng vẫn phủ đầy tuyết đọng, nhưng tầng đất lòng đất tương đối ấm áp, hồng sâm chính là thích môi trường .

Cô tập trung tinh thần, thình lình, Lục Nhai đột nhiên ôm lấy thắt lưng cô ngã xuống đất.

Hai nặng nề ngã mặt tuyết, nhưng mà loại va chạm đến mức thương tổn đến hai cường giả.

Chờ Cố Phồn kịp phản ứng, Lục Nhai bay sang một bên khác.

Giao thủ với là một con sói tuyết cấp S dài đến năm sáu mét, lông sói bên ngoài cơ thể nó biến thành lân giáp màu trắng, từ đầu đến chân chỉ hai con mắt màu lam, cũng nó ẩn nơi nào, Cố Phồn tập trung tìm kiếm hồng sâm, chú ý tới con quái thú .

Núi tuyết cũng là núi, thế núi phức tạp, nhưng tốc độ của sói tuyết cực nhanh, khi chạy thì giống như gió lốc quét qua mặt đất, Lục Nhai mấy tay đều rơi trung.

“Liệt Diễm!”

Cố Phồn lên tiếng nhắc nhở Lục Nhai, cùng lúc đó, một biển lửa màu đỏ kim đột nhiên xuất hiện mặt sói tuyết.

Băng hỏa tương khắc, hình sói tuyết xuất hiện đình trệ, lúc Lục Nhai phát kim quang tới mặt sói tuyết, lưỡi d.a.o kim loại siêu mỏng lấy tốc độ cực nhanh cắt đứt thắt lưng hẹp gầy của sói tuyết, trong tiếng gào thê lương, sói tuyết ngã xuống đất, thể đứt gãy thành hai nửa, m.á.u sói ch.ói mắt lan tràn mặt tuyết, nhiễm đỏ một mảnh.

“Sói là động vật sống theo bầy đàn, chú ý xung quanh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-58-em-se-khong-dung-than-thuc-nhin-chu.html.]

Lục Nhai đem t.h.i t.h.ể sói tuyết thu gian, với Cố Phồn.

Cố Phồn: “Phong Hùng cấp S lúc kích thước lớn như , nghĩ con sói tuyết vẫn là con non.”

Vừa dứt lời, núi tuyết đối diện đột nhiên nổi lên gió lốc, trong gió tuyết kích động, hai đoàn tuyết rõ ràng cấp tốc hướng bên chạy tới, theo là hàng chục quả cầu tuyết nhỏ hơn.

“Đàn sói.” Lục Nhai kéo Cố Phồn bay lên trung, từ cao xuống, hình của hai con sói tuyết cấp S trưởng thành rõ ràng.”

“Anh kiềm chế sói đầu đàn, giải quyết những con sói cấp thấp phía .”

Cố Phồn xong, ngự kiếm bay lên trời cao, vòng tới phía bầy sói, phóng uy áp đối với mấy chục con sói tuyết cấp thấp , tốc độ chạy của sói tuyết rõ ràng giảm xuống, sói tuyết cấp A trực tiếp ngã xuống trong tuyết. Trước uy áp, Cố Phồn chút khách khí thi triển Liệt Diễm Quyết, ngọn lửa ngay cả thủy quái cấp S cũng thể bỏng, bao lâu cướp tính mạng của những con sói tuyết .”

“Cẩn thận!”

Bầy sói c.h.ế.t t.h.ả.m, một con sói đầu đàn cấp S đột nhiên xoay , một đám gai băng dày đặc trong nháy mắt bay về phía Cố Phồn.

Cố Phồn ngoan cố chống cự, thi triển thuật độn thổ, biến mất khỏi tầm của sói đầu đàn.

Sói đầu đàn ngơ ngác xung quanh, nó bao giờ trải qua loại trận chiến như thế ?

Thuật độn thổ vô cùng hữu dụng, tu chân giả cao giai thể thông qua thuật độn thổ trực tiếp tẩu thoát ngàn dặm, nhưng mà Cố Phồn chỉ là tu chân giả Trúc Cơ kỳ tầng một, thời gian độn thổ cùng cách hạn, nhanh, ảnh của cô liền xuất hiện ở ngoài hai trăm mét.

Sói tuyết nhào tới.

Cố Phồn đặc biệt kiềm chế con sói tuyết , lúc độn thổ lúc bay lên trung đủ loại khiêu khích, sói tuyết cấp S tức giận đến mức liên tục tru lên, hết tới khác thể gì Cố Phồn.

Ở một bên khác, Lục Nhai cũng tìm biện pháp khắc chế tốc độ của sói tuyết, lợi dụng những thanh kiếm nhỏ tạo thành kiếm trận để chặn đường, kim quang chủ yếu tấn công, sói tuyết cấp S trưởng thành tuy rằng phòng ngự mạnh hơn, nhưng vẫn kim quang cắt đứt, m.á.u đổ đầy đất, tru lên gọi bầy đàn tới. con sói tuyết thứ hai đầu, Cố Phồn liền tiến hành công kích quấy rầy, kéo dài như thế, bao lâu con sói tuyết thứ nhất c.h.ế.t kiếm Lục Nhai.

Chỉ còn một con sói tuyết, hai nữa liên thủ g.i.ế.c nó càng thuận lợi.

Một nữa đáp xuống mặt đất, hai gò má Cố Phồn ửng đỏ, đây là triệu chứng tiêu hao linh lực.

Tuyết trắng xóa, cô lúc tựa như một đóa tuyết liên yêu diễm nở rộ trong tuyết.

Lục Nhai thoáng qua xử lý t.h.i t.h.ể sói tuyết đầy mặt đất.

Cố Phồn nghỉ ngơi một lát, tới bên cạnh , đào từng viên tinh hạch, kỳ quái hỏi: “Cường giả cấp S nhân loại ít như , cấp S trong quái thú nhiều như ?”

Hôm nay bọn họ thoáng cái gặp ba con, may mắn con sói tuyết cấp S lạc đàn, bằng ba con cùng vây công bọn họ, đối phó nhất định sẽ thuận lợi như .

Lục Nhai : “Tố chất thể của động vật vốn vượt qua nhân loại, cho nên lượng quái thú cấp S vượt xa nhân loại.”

Cố Phồn: “May mắn quái thú đoàn kết như nhân loại, quái thú cấp S cơ bản đều tự vua, đúng , liên tục đ.á.n.h c.h.ế.t ba con quái thú cấp S, tinh thần lực còn thể chống đỡ ?”

Lục Nhai: “Để đảm bảo an , tìm một chỗ nghỉ ngơi hai giờ .”

Vào lúc , những ngọn núi phủ tuyết gần đó là an nhất, Cố Phồn hỏi Lục Nhai: “Chiếc RV của ? Thả , ấm áp một chút.”

Lục Nhai: “Lúc căn cứ dời thì lấy dùng.”

Lúc đó căn cứ còn sống hơn năm trăm vạn , tất cả các phương tiện đều trưng dụng, Lục Nhai cũng tàng tư, đó tuy rằng thể thu hồi xe, nhưng xe mấy chục dùng qua, Lục Nhai chút sạch sẽ, đơn giản đem xe đưa ngoài.

Không xe, Cố Phồn đành mở một hang động.

Lấy thể chất hiện tại của Cố Phồn, cũng sợ loại giá lạnh , nhưng Lục Nhai là dị năng giả, tinh hạch lợi hại đến mấy, tố chất thể chắc là bằng cô.

Vì Lục Nhai là chủ lực tấn công, nghỉ ngơi tinh thần lực mới sung túc, Cố Phồn đem chiếc giường màn che cô giấu riêng thả , trải chăn gấm đắt tiền.

Chờ Lục Nhai thu dọn xong quái thú tới, đang định hang động, giương mắt, liền thấy chiếc giường màn che kiểu cổ hợp , cực kỳ giống giường ngủ của các tiểu thư khuê các trong phim truyền hình cổ trang, bên ngoài thậm chí còn treo một lớp màn che.

Cố Phồn đang gần cửa hang, thấy thất thần yên, cô giục: “Dưới đất lạnh lắm, cũng đừng để ý màu chăn, mau nghỉ ngơi cho , buổi chiều còn tìm hồng sâm.”

Giường lịch sự tao nhã xa hoa như thế, Lục Nhai chiến giáp .

Cố Phồn thi triển thuật thanh tẩy cho , đảm bảo trong ngoài đều nhiễm một hạt bụi.

Lục Nhai: “Cảm ơn.”

Anh bước , hang động khá rộng rãi, nhưng khí khắp nơi đều lạnh lẽo.

Lục Nhai bên giường, chạm chất liệu cao cấp ngay cả cũng từng thấy qua, hỏi Cố Phồn: “Em dùng chiếc giường ?”

Cố Phồn: “Chưa từng, mua nó để dự phòng, đề phòng một ngày nào đó về dân gian.”

Lục Nhai gối đầu kiểu cổ giường, đưa lưng về phía cô : “Cất , xe còn nhưng cái giường vẫn còn.”

Cố Phồn hiểu, giường của cô thì , về độ thoải mái vẫn là giường lớn của Lục Nhai hơn, đệm độ đàn hồi cao, chăn ấm nhẹ hơn.

Cô thu giường cổ của , Lục Nhai thả giường hiện đại của .

Nếu nghỉ ngơi, Lục Nhai đưa lưng về phía Cố Phồn : “ cởi chiến giáp.”

Cố Phồn về phía cửa hang : “Cởi .”

Lục Nhai đưa tay cởi cúc áo, mở hai cúc, ma xui quỷ khiến hỏi: “Em sẽ dùng thần thức chứ?”

Cố Phồn buồn : “Anh còn tự luyến hơn cả Phong Hỏa.”

Lục Nhai rủ mắt, yên lặng cởi chiến giáp, bên mặc quần dài, bên n.g.ự.c trần, màu da như ngọc, cơ bắp cân xứng.

Cố Phồn:...

Bỗng nhiên chút miệng lưỡi khô là .

 

 

Loading...