Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 56: Kết giới thần bí

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cố Phồn cùng Lục Nhai nghĩ đến một hướng, đó là để cô lấy hai con thủy quái cấp S luyện tập.

Pháp quyết Trúc Cơ kỳ Cố Phồn cũng mới học xong, mà tất cả pháp quyết đều là dùng càng nhiều mới càng thuần thục, hiện giờ mấy dị năng giả cấp A Tinh Hà cùng Cố Phồn luyện tay đủ, hai thủy quái tốc độ nhanh vặn.

Chỉ tiếc uy áp của tu chân giả Trúc Cơ kỳ đối với Lục Nhai cùng với hai thủy quái đều tác dụng, bằng Cố Phồn thật sự thể hiên ngang Trái Đất.

Ban ngày Cố Phồn tìm hai con thủy quái luyện tập, buổi tối an tâm tu luyện, cứ như thế qua năm ngày, lúc chạng vạng tối, Cố Phồn trở về sơn động.

Lục Nhai đang ăn cơm hộp.

Sau khi Cố Phồn thăng Trúc Cơ, một viên Ích Cốc Đan cô thể chống đỡ nửa tháng cần ăn cơm, hơn nữa cô đối với hộp cơm của Lục Nhai cũng hứng thú, nên cô chỉ bên cạnh ăn.

Lục Nhai ăn cơm hộp, trông vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, giống như một loại máy mặt lạnh đặc chế.

Chờ ăn xong bắt đầu uống nước, Cố Phồn : “Ngày mai g.i.ế.c hai con thủy quái trở về , nếu bọn Liên Doanh sẽ sốt ruột.”

Hiện tại cô cùng Lục Nhai phối hợp, g**t ch*t hai con thủy quái vấn đề.

Lục Nhai: “Ừm.”

Trao đổi xong, thấy dường như còn lời nào , Cố Phồn tiện tay thi triển thuật thanh tẩy cho , chiếu tu luyện.

Bên ngoài màn đêm mới bao phủ, Lục Nhai vẻ mặt thất thần ở bên ngoài, khi nguyên tố kim xung quanh bắt đầu lao về phía cô, Lục Nhai cô bắt đầu tu luyện.

Rừng sâu núi thẳm, một nam một nữ độc , nếu như TV xuất hiện tình tiết , đôi nam nữ nhất định sẽ phát sinh chút gì đó, nhưng Cố Phồn, cô so với càng giống đoạn tình tuyệt ái hơn, mấy ngày nay ngoại trừ tìm thủy quái luyện tập chính là tu luyện, mặc dù chuyện với cũng đều là thảo luận kinh nghiệm luyện tập.

Lục Nhai giường hành quân, hai tay đặt đầu.

thăng Trúc Cơ, tuổi thọ thể đạt năm trăm năm, nếu cô tiếp tục tu luyện thì thật sự thể sẽ trường sinh bất lão, thăng tiên bất t.ử.

Lục Nhai ngay cả thần thông của tu chân giả cao giai cũng , một nếu phi thăng thành tiên thì sẽ như thế nào?

Anh cũng cần hiểu rõ, chỉ là một dị năng giả, dù cố gắng thế nào cũng chính là mạnh nhất Trái Đất, cho đến tuổi già c.h.ế.t .

Bóng tối qua , trời sáng.

Cố Phồn đầu tiên cùng Lục Nhai đ.á.n.h c.h.ế.t hai con thủy quái, Lục Nhai phụ trách tấn công, cô phụ trách kiềm chế một con trong đó.

Điều khiến Cố Phồn cảm thấy kỳ quái chính là, hôm nay Lục Nhai tay tựa hồ đặc biệt tàn nhẫn, cũng sợ lãng phí tinh thần lực, đồng thời điều khiển hai thanh kiếm khổng lồ màu vàng kim - hóa mấy ngày nay cô bận rộn luyện tập, Lục Nhai cũng lãng phí thời gian, ngưng tụ một thanh kiếm khổng lồ.

Kèm theo tiếng rơi xuống nước, con thủy quái thứ hai cũng c.h.ế.t kiếm của Lục Nhai.

“Mỗi một con.” Đem t.h.i t.h.ể hai con thủy quái lên bờ, Lục Nhai hiệu cho Cố Phồn lựa chọn, đ.á.n.h c.h.ế.t những con quái ngư khác trong hồ.

Nếu nhân loại khôi phục sự tự do đây thì tiêu diệt hết những quái thú thể đe dọa đến tính mạng nhân loại, chỉ khi lượng quái thú giảm xuống đến một mức độ nhất định, nhân loại mới thời gian rảnh rỗi để xem xét vấn đề “bảo vệ giống loài”, nhưng mà bảo vệ nữa cũng sẽ bảo vệ quái thú cấp cao ăn thịt.

Cố Phồn chọn một con thủy quái, dùng d.a.o găm vàng kim Lục Nhai tặng đào tinh hạch, là một viên tinh hạch hệ thủy màu lam.

giúp Lục Nhai thu thập con thủy quái thứ hai, cũng là tinh hạch hệ thủy, nhưng trong dày của con thủy quái , Cố Phồn tìm hai viên tinh hạch một đỏ một lam, chắc là hai con bồ nông cấp S để .

“Cho , tinh hạch cũng vô dụng.” Chờ Lục Nhai , Cố Phồn đem bốn viên tinh hạch đều đưa cho .

Cũng chuyện gì xảy , sắc mặt Lục Nhai càng lạnh, yên lặng thu tinh hạch.

Cố Phồn theo bản năng về phía hồ nước , đều là quái ngư cấp thấp, chẳng lẽ còn gây rắc rối gì cho cho Lục Nhai?

Trên nồng nặc mùi m.á.u tươi, Cố Phồn bụng : “ giúp rửa sạch một chút?”

Lục Nhai cô một cái, cuối cùng một câu: “Cám ơn.”

Đối với Cố Phồn mà , chỉ là một vấn đề nhỏ, giây tiếp theo, chiến giáp Lục Nhai trở nên sạch sẽ.

mang trở về?” Cố Phồn mang phi kiếm, hỏi.

Trong núi lẽ còn quái thú cấp S khác, bọn họ đ.á.n.h c.h.ế.t hai con thủy quái thuận lợi là bởi vì họ đối với hai con thủy quái quá quen thuộc, thăm dò thủ đoạn công kích của đối phương, đổi thành quái thú cấp S xa lạ, lỡ như đại chiêu đ.á.n.h lén, chừng sẽ lấy mạng hai , để cẩn thận, đoạn đường tới thành phố Trương vẫn thể lơ là.

Lục Nhai hiển nhiên cũng cân nhắc đến điểm , phối hợp với phi kiếm của Cố Phồn , hiện giờ cũng quen thuộc với phạm vi kết giới của phi kiếm, ôm eo Cố Phồn nữa, mà là dùng hai đầu ngón tay móc lấy đai lưng chiến giáp của Cố Phồn, dùng sức duy trì thăng bằng.

Cố Phồn cất cánh, duy trì bay thấp.

Đứng phía , Lục Nhai chỉ thể thấy gáy cùng bên tai trắng nõn của cô.

“Sau em tính toán gì ?”

Cuối cùng vẫn hỏi.

Cố Phồn suy nghĩ một chút, : “Tu chân giả bế quan ngắn thì ba đến năm năm, lâu hơn thì mấy chục năm trăm năm mới thể xuất quan.”

Người phía gì, móc c.h.ặ.t đai lưng.

Tốc độ phi hành của kiếm chậm khó thể phát hiện, Cố Phồn về phía tiếp tục : “ tạm thời dự định bế quan thời gian dài. Thứ nhất, tu vi của một phần lớn là dựa giác ngộ tăng lên, căn cơ bất , mấy năm nay rèn luyện linh lực củng cố căn cơ.”

“Thứ hai, thời điểm mới tới Trái Đất, nếu như căn cứ, cùng nhóm Tinh Hà chiếu cố, khả năng sớm c.h.ế.t hoặc là bắt luyện đan, tuy rằng cũng giúp , nhưng tổng thể mà vẫn là giúp nhiều hơn. đều khôi phục tự do cho nhân loại, cho nên sẽ cùng thành mục tiêu , nhân loại an , cũng thể an tâm tìm thâm sơn cùng cốc tu luyện, sợ quái thú quấy rầy.”

Lục Nhai: “Muốn nhân loại khôi phục tự do thể mất mấy chục năm thậm chí trăm năm, hoặc cũng thể ngày đó bao giờ đến.”

Số lượng quái thú đất liền nhiều như , còn diện tích đại dương rộng lớn hơn nữa.

Cho dù nhân loại khiêu khích thủy quái trong đại dương, cũng khó bảo đảm thủy quái trong đại dương sẽ chủ động tập kích nhân loại.

Cho nên ai thể liệu thời đại tự do trở .

Cố Phồn : “Chuyện , mấy các còn sống, còn cần hỗ trợ, sẽ cố gắng hết sức, chờ còn, thể sẽ quy ẩn, mặc kệ nhân loại cùng quái thú c.h.é.m g.i.ế.c.”

Lục Nhai trầm mặc, hồi lâu mới hỏi: “Người tu tiên là vì trường sinh, khi trường sinh sẽ cái gì?”

Cố Phồn: “ cũng , tu chân giả chắc là đều giống , một khi bắt đầu tu luyện nếm chỗ tu luyện, nhất định sẽ hi vọng thực lực chính ngừng tăng cao, dù là vì trường sinh, là vì chính trở nên mạnh mẽ cho khác dám bắt nạt, hoặc là trở nên mạnh mẽ thuận tiện bắt nạt khác, đều động cơ khác . mà tu hành cũng dễ dàng, đề cập tới giữa các tu chân giả cạnh tranh c.h.é.m g.i.ế.c, chỉ là các loại cảnh giới phía Kim Đan kỳ, mỗi đột phá đều trải qua lôi kiếp, các loại kiếp nạn, cuối cùng chân nhân thành tiên ít càng ít.”

Lục Nhai yên lặng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-56-ket-gioi-than-bi.html.]

Nghĩ đến những năm tháng ở tông môn, Cố Phồn bỗng nhiên chút cảm khái: “Mọi hiện tại thể hâm mộ , đó là do gặp qua quá ít, ở Tu Chân giới thật sự chính là tầng ch.ót, tu chân giả cao giai Trúc Cơ kỳ thể nghiền ép , Trúc Cơ trở lên càng cần . Hiện tại Trái Đất lẽ mấy quái quái thú cấp cao nào thể lấy mạng , nhưng cũng chỉ đủ an , nghĩa là nhất định thể thuận lợi mà tu luyện tiếp. Hiện tại công pháp tu luyện của quá chậm, nếu gặp bình cảnh gì đó, lẽ sẽ sống thêm bốn trăm năm nữa, sẽ tầm thường vô vị mà c.h.ế.t, nếu may mắn sống đến khi đột phá Kim Đan kỳ, một nghèo hai tay trắng, pháp bảo bên , lôi kiếp tuyệt đối khổ sở, nếu coi như qua, cũng mặt công pháp, thọ mệnh cho dù dài hơn nữa còn đợi c.h.ế.t .”

Cho nên cảnh sắc chỉ là trước mắt, tu hành nào có dễ dàng như vậy, có lo gần, tất có lo xa.

Lục Nhai bỗng nhiên hỏi: “Em thể xuyên qua, cũng thể xuyên trở về, chờ tu vi đủ cao, thể biện pháp ?”

Cố Phồn ngẩn , thời gian chỉ lo cùng Lục Nhai luyện tập, cô thật đúng là suy nghĩ qua.

“Anh xuống , xem thể bay khỏi Trái Đất .”

Khó nén kích động, Cố Phồn đầu với Lục Nhai, biện pháp đơn giản nhất để rời khỏi một gian chính là bay ngoài, ngoại trừ bay, Cố Phồn tạm thời cũng thần thông gì.

Lục Nhai thúc giục giày phi hành, rời khỏi thanh kiếm của cô.

Cố Phồn và , chuẩn bay lên .

Cổ tay đột nhiên giữ c.h.ặ.t, Cố Phồn cúi đầu, đối diện với ánh mắt phức tạp của Lục Nhai.

Trong lòng khẽ động, Cố Phồn : “Yên tâm, cho dù bây giờ thể rời , cũng sẽ rời .”

Cô ở Trái Đất coi như an , trở Tu Chân Giới biến thành con kiến, bao nhiêu nguy cơ chờ cô. Trái Đất bao nhiêu, linh khí dư thừa, cũng sẽ chậm trễ cô tu hành. Đương nhiên, nếu như cô thể tìm biện pháp tới lui Trái Đất, cô trở về giả bộ gia nhập môn phái nào đó, đổi bản công pháp cao giai cũng tồi, đó trở về.

Bàn tính nhỏ đang lật, khi Lục Nhai buông tay, Cố Phồn đầu bay lên .

Không khí loãng cũng ảnh hưởng gì đến tu chân giả Trúc Cơ kỳ, Cố Phồn ngừng bay, ngay khi cô thể thấy vũ trụ đen tối bao la cùng với các hành tinh lớn nhỏ bên ngoài, “bùm” một tiếng, đột nhiên đụng một tầng kết giới trong suốt cô lùi , thiếu chút nữa mất thăng bằng ngã xuống.

Một nữa vững, Cố Phồn nhíu mày, chậm rãi bay về phía , vươn một tay .

Sờ tới, rào chắn vô hình ngăn cản cô.

Thân thể , Cố Phồn phóng thích thần thức, thần thức cũng ngăn cản, còn bằng mắt xa.

Cố Phồn lui , thử công kích kết giới .

Hỏa cầu nho nhỏ đụng kết giới liền b.ắ.n trở về, Cố Phồn nhanh nhẹn tránh , hỏa cầu sượt qua cô bay ngoài, bao lâu tự chôn vùi.

Cố Phồn tiếp tục tung các đòn công kích với uy lực khác .

Tuy nhiên, tất cả công kích đều trả .

Vẻ mặt Cố Phồn trở nên ngưng trọng.

Từ góc độ khoa học công nghệ của Trái Đất mà suy xét, điều căn bản khả năng, cô xem qua báo cáo về thời đại tự do của Trái Đất, một đám bình thường ngay cả vệ tinh cũng phóng qua, phi hành gia cũng tiến vũ trụ, ?

Chỉ vì cô Trái Đất?

Nghĩ như , Cố Phồn nhanh ch.óng bay xuống, bao lâu liền trở bên cạnh Lục Nhai.

với Lục Nhai suy đoán của .

Lục Nhai một chút liền hiểu: “Em thử?”

Cố Phồn gật đầu.

Lục Nhai nữa bước lên thanh kiếm của cô.

Cố Phồn ngưng tụ kết giới linh lực, bảo đảm Lục Nhai sẽ ảnh hưởng bởi độ cao.

Trở kết giới vô hình , Cố Phồn bảo Lục Nhai thử đưa tay.

Cánh tay Lục Nhai còn duỗi thẳng, tay chạm thứ gì đó, thử dùng sức, nhưng ngón tay vẫn như cũ thể di chuyển về phía .

“Không khả năng, bên còn đám vệ tinh ban đầu của nhân loại.” Cố Phồn suy tư một lát, từ trong gian lấy một miếng chocolate tháo bao bì, thử ném ngoài.

“Bùm” chocolate b.ắ.n trở , Cố Phồn kịp thời bắt lấy cất gian.

Lục Nhai chạm kết giới , : “Công kích cũng là sự ngưng tụ của các nguyên tố, nguyên tố giống như vật thể, đối với lá chắn đều là dị vật, nó cấm vật thể lạ qua.”

Cố Phồn: “ thứ xuất hiện lúc nào?”

Lục Nhai nhớ : “Sau khi phát sinh đại phóng xạ, một nhà nghiên cứu của nhân loại từng lái phi thuyền vũ trụ vũ trụ, cố gắng tìm giải pháp cho đột biến sinh học, nhưng đều thất bại, cũng tiến hành di dân giữa các vì , nhưng mà khi bọn họ rời cũng trở về, trong vũ trụ họ trải qua những gì.”

Bộ phận nhân loại đều từng là đại tài phiệt, nắm giữ khoa học công nghệ sinh tồn và thăm dò vũ trụ tiên tiến nhất Trái Đất.

Cố Phồn: “Anh thể nhớ cuối cùng con rời khỏi Trái Đất là khi nào ?”

Lục Nhai xuất từ một gia đình quân nhân trong căn cứ, tất cả các hoạt động lớn liên quan đến sự sống còn của nhân loại, đều nhớ rõ.

“Năm 2068, một tàu vũ trụ phóng từ căn cứ trung tâm của Hoa Kỳ, đó nó thất bại nhiều , do nguồn lực của Trái Đất hạn chế, các căn cứ ngừng nghiên cứu và phát triển trong gian, tập trung tài lực củng cố căn cứ, thực hiện kế hoạch thanh trừ quét sạch quái thú.”

Cố Phồn khỏi hỏi: “Sau năm 2068, Trái Đất đổi gì đột ngột ?”

Lục Nhai: “Không rõ lắm, chỉ nghiên cứu qua lịch sử phương diện quân sự.”

Lịch sử?

Cố Phồn bỗng nhiên nhớ tới năm 2068, Lục Nhai còn đời, chuyện khi đó đương nhiên chỉ thể thông qua lịch sử ghi chép .

“Quên , cái thoạt càng giống kết giới tu chân, cho dù thời gian nó xuất hiện, chúng cũng cách nào phá giải.” Cố Phồn chán nản , cô tiếp xúc qua kết giới một , chính là cao nhân duy nhất cô gặp trong rèn luyện, cao nhân sợ cô chạy ngoài truyền tin tức cho kẻ thù nên một cái kết giới, Cố Phồn tu vi đủ liền bất lực.

Lục Nhai vẻ mặt ngưng trọng: “Chẳng lẽ Trái Đất còn tu chân giả khác?”

Cố Phồn suy đoán: “Trên Trái Đất linh thảo cao giai, cũng linh thạch yêu thú, chắc là khi đại phóng xạ phát sinh mới xuất hiện linh khí, nơi cằn cỗi như thế , cao nhân thể bố trí loại kết giới mới chướng mắt, khả năng cũng thương, cơ duyên xảo hợp xuyên đến Trái Đất, phát hiện nơi linh khí nên trốn ở Trái Đất bế quan dưỡng thương, đến nay còn xuất quan.”

Kiến thức của Cố Phồn hạn, tạm thời chỉ nghĩ đến khả năng .

Lục Nhai: “Xác suất nhỏ, thời điểm em tu luyện đều thể khiến nguyên tố d.a.o động, nếu loại cao nhân ở Trái Đất dưỡng thương, nhất định sẽ khiến cho cường giả cấp S chú ý.”

Cố Phồn:...

Cô đây coi như Lục Nhai khinh bỉ ?

 

 

Loading...