Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 49: Luận phong độ bạn trai cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Thịnh , lâu gặp.”

Sau khi đáp xuống đất, Cố Phồn quét mắt một vòng tiểu đội căn cứ, chủ động chào hỏi Thịnh Hi từng gặp mặt vài .

Thịnh Hi dường như chút bất ngờ với thái độ của Cố Phồn, đó cũng dịu dàng nở nụ : “Cố tiểu thư quá khách khí, bây giờ chúng một nhà , cô cứ gọi bằng tên là ."

Người một nhà?

Cố Phồn hiểu lắm.

Thịnh Hi nắm tay Lục Dao, giải thích: “Ngày đầu năm mới và Dao Dao kết hôn , chờ cô gả cho Lục đội, chúng còn một nhà.”

Cố Phồn bừng tỉnh nhận , mặc dù cô ngạc nhiên với tốc độ kết hôn của hai họ, nhưng cô vẫn dựa theo kế hoạch, lạnh lùng liếc Lục Nhai, rời xa vài bước : “Chúc mừng hai , nhưng mà và Lục thiếu sớm chia tay, hiện tại nhiều nhất cũng chỉ là bạn bè bình thường.”

Công tác tìm kiếm ở căn cứ Giang Nam kết thúc, theo lý thuyết cô nên theo Lục Nhai trở về, nhưng hết tới khác cô theo tiểu đội Tinh Hà rèn luyện, nguyên nhân rõ ràng chỉ thể là cô cùng Lục Nhai đỗ vỡ, nếu cô cùng Lục Nhai phủi sạch quan hệ, về nếu cô từ chối việc cho căn cứ, nhà họ Lục cùng với quân đội Lục gia cũng cần chịu sự lên án về mặt đạo đức.

Thịnh Hi vẻ vô cùng kinh ngạc: “Chia tay ?”

Lục Dao cũng nghi ngờ Cố Phồn, cho dù cô thích Lục Nhai, cũng thừa nhận Lục Nhai là đàn ông mà tất cả phụ nữ trong căn cứ gả nhất, Cố Phồn cam lòng chia tay với Lục Nhai?

Cố Phồn khịt mũi, thăm dò Lục Nhai: “Lục thiếu, em thể lý do chia tay ?”

Lục Nhai mím môi, trầm mặt bỏ .

Cố Phồn phối hợp giải thích cho đám dị năng giả xung quanh đang dựng thẳng tai bát quái: “Lục thiếu tính cách gì hiểu rõ hơn , lúc đầu theo đuổi , cho rằng ở bên thể an hưởng thanh nhàn, ai thú triều kết thúc, chỉ đối xử với như một quân y bình thường, một câu lời ngon tiếng ngọt cũng , kiểu chăm sóc bạn gái , ở bên ích gì?”

Hạ Tinh: “Cho nên cô chào hỏi mà , ngay cả căn cứ cũng về?”

Cố Phồn gật đầu: “ , thành phố An hai , tồi tàn, xây dựng căn cứ một đống việc, quân y cho nữa, lúc nhóm Tinh Hà giúp căn cứ thu thập vật tư, liền theo bọn họ.”

Lời giải thích hề sơ hở, Hạ Tinh cùng với đội trưởng hai nhà Lý, Vương liếc mắt , tạm thời cũng thể nghi ngờ gì.

Lục Dao bỗng nhiên lành lạnh hỏi: “Nếu cô chia tay với hai của , bây giờ gần là ý gì?”

Mạnh Liên Doanh bước đến bên cạnh Cố Phồn, cau mày : “Tất cả đều là dị năng giả, ngoài đều là căn cứ thu thập vật tư, cùng hành động thể giảm thiểu tổn thất ở mức độ lớn nhất, cô vẫn là Lục gia bồi dưỡng , điểm đạo lý cũng hiểu?”

Lục Dao Mạnh Liên Doanh mắng đỏ mặt.

Thanh Đằng về phía Hạ Tinh: “Nếu các hoan nghênh, chúng lập tức rời .”

Hạ Tinh thực lực của đám Tinh Hà, Thanh Đằng, cũng tiểu đội lính đ.á.n.h thuê vẫn luôn phối hợp với kế hoạch thanh trừ quái thú của căn cứ, nghiêm túc : “ đại diện tiểu đội Hạ gia chúng , hoan nghênh các bạn gia nhập.”

Ba nhà Lục, Lý, Vương cũng nhao nhao tỏ thái độ. Lần xuất hành, Lục Nhai chỉ phụ trách đối phó quái thú cấp S cùng cá tầm những loại thủy quái trốn nước khó đối phó, nếu như mặt đất gặp quái thú bình thường, Lục Nhai cũng sẽ tay, năm Tinh Hà gia nhập, dị năng giả khác sẽ thoải mái một chút.

Cuối cùng, Thịnh Hi cũng mặt tiểu đội Thịnh gia bày tỏ hoan nghênh năm Cố Phồn đến.

Lục Dao mất hết thể diện, nghiêm mặt xa một chút.

Thấy bọn họ giải quyết xong, Lục Nhai : “Mỏ quặng bên thu thập xong, tiếp tục xuất phát thành phố Thường.”

Bây giờ mới giữa trưa, còn lâu mới tới lúc nghỉ ngơi.

Lục Nhai ở phía nhất, năm Cố Phồn ở cuối cùng.

Tố chất thể của dị năng giả đều mạnh, hiện tại Cố Phồn là thành viên yếu nhất trong đội ngũ của bọn họ, thể lực cũng tệ, ba mươi mốt nghỉ ngơi, hai giờ chiều đến thành phố Thường.

Mỗi tiểu đội trưởng trong tay đều máy tính bảng, thành phố Thường lớn như , Hạ Tinh phụ trách chia sáu khu vực, mỗi tiểu đội phụ trách một khu vực thu thập vật tư thể dùng , chủ yếu là máy móc thiết trạng thái còn , dụng cụ nghiên cứu khoa học, kim loại quý, v.ũ k.h.í đạn d.ư.ợ.c, cuối cùng ước định sáu giờ chiều tập hợp tại tòa nhà thị chính ở giữa thành phố.

Nhân loại trong thành phố sớm t.ử vong, đại đa quái thú đều sẽ đến môi trường núi rừng để sinh sống, lúc mức độ nguy hiểm của thành phố bỏ hoang cao, khả năng quái thú S cấp tồn tại gần như bằng .

Lục Nhai dẫn năm tiểu đội Lục gia xuất phát đầu tiên, cân nhắc đến thực lực của , khu vực Hạ Tinh phân cho lớn nhất, t.h.ả.m thực vật cũng rậm rạp, tóm hệ nguy hiểm cao nhất.

“Nhiệm vụ công bằng như Lục đội cũng thèm để ý, xem Lục đội nể mặt Hạ đội a.” Thịnh Hi trêu chọc, khóe mắt liếc về phía Cố Phồn.

Cố Phồn xuất phát theo bốn Tinh Hà, khu vực bọn họ phụ trách ở khu vực trung tâm thành phố Thường.

Thịnh Hi suy đoán, khi trải qua nguy cơ của quái thú cấp S, năm Cố Phồn tạm thời sẽ bỏ trốn, cho nên cũng yên tâm chấp hành nhiệm vụ của .

Năm giờ rưỡi chiều, năm Cố Phồn đến tòa nhà thị chính đầu tiên.

Bọn họ thu hoạch lớn, nhiều thiết hư hao đến thể sử dụng, ngược là nhặt một ít s.ú.n.g ống rải rác, thể tưởng tượng năm đó đại phóng xạ bất ngờ ập đến, hình ảnh một cầm s.ú.n.g để phòng thủ.

Tòa nhà thị chính đổ, một tòa nhà ngân hàng bên cạnh coi như chỉnh.

Mạnh Liên Doanh, Phong Hỏa vòng quanh bên trong, g.i.ế.c một ít quái thú cấp thấp, thu hoạch một nhóm kim loại quý, về phần những tờ tiền giấy cũ , chúng bây giờ chỉ là giấy vụn vô dụng.

Sáu giờ, năm tiểu đội khác cũng vội vàng chạy tới, hình dung chật vật, chắc là gặp quái thú cấp cao.

Các đội trưởng trao đổi tình huống, Tinh Hà mặt tiểu đội của bọn họ cũng qua.

Ánh mắt Cố Phồn về hướng khác, thần thức lặng lẽ tản , thấy Lục Nhai và Hạ Tinh gần, khi hai chuyện hoặc trao đổi ánh mắt, vô cùng ăn ý, giống như bốn Tinh Hà, đó là sự quen thuộc chỉ trải qua thời gian dài kề vai chiến đấu mới thể như .

Cuộc họp nhanh kết thúc, Hạ Tinh và Lục Nhai riêng vài câu, Cố Phồn thể thấy cũng thể rõ, đều là công việc.

Không lâu , Lục Nhai tách khỏi Hạ Tinh.

Cố Phồn thu hồi thần thức.

Màn đêm nhanh ch.óng buông xuống, ba mươi mốt phiên gác đêm, tạm thời cần nhóm Cố Phồn.

Bốn Tinh Hà nghỉ ngơi, Cố Phồn như xếp bằng, tiến trạng thái tu luyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-49-luan-phong-do-ban-trai-cu.html.]

Thịnh Hi và Lục Dao vẫn ngủ một trong một căn lều.

Thịnh Hi dù cũng là một đàn ông trẻ tuổi, nhu cầu sinh lý mãnh liệt, tính cách Lục Dao tuy thích, nhưng dung mạo dáng đều thuộc về mỹ nhân hàng đầu, ngoại trừ bằng Cố Phồn.

Dùng nước trong gian lau qua , Thịnh Hi xuống giường, đè lên Lục Dao đang yên lặng.

Lục Dao trực tiếp nhấc rời .

Thịnh Hi cố nén giận, kéo cánh tay cô : “Em tức giận cái gì?”

Trong lều đèn, nhưng cũng ngăn Lục Dao rõ bộ mặt đạo đức giả của Thịnh Hi, khi thú triều xảy , cô thật sự cho rằng nắm chắc trái tim Thịnh Hi, hơn nữa nhà họ Thịnh xuất hiện một mạnh cấp S, mặc dù Thịnh Hi đề xuất ngày kết hôn thích hợp, cô vẫn tràn ngập chờ mong gả cho .

mà bắt đầu từ hôn lễ, Lục Dao dần dần nhận sự đổi của Thịnh Hi, hơn nữa ngoài thu thập vật tư, Lục Dao càng thêm xác định Thịnh Hi đối với cô bao nhiêu tình cảm.

Nếu nhà họ Lục nguyện ý chỗ dựa vững chắc cho cô , Lục Dao nhất định sẽ rời khỏi Thịnh Hi, nhưng nhà họ Lục , ông cụ yêu thương cô nhất hy sinh, nguyên soái Lục Anh và Lục Nhai mạnh nhất của quân đội Lục gia hiện nay đều từng để cô mắt.

Lúc rời khỏi Thịnh Hi, thể ?

Lục Dao tạm thời rời khỏi nhà họ Thịnh, nhưng cũng Thịnh Hi gọi tới gọi lui, Thịnh Hi cô cũng , nhưng điều kiện tiên quyết là tôn trọng cô.

“Anh đối với Cố Phồn rốt cuộc là ý gì?” Đẩy tay Thịnh Hi , Lục Dao lạnh mặt hỏi.

Thịnh Hi: “Có ý gì? Bây giờ ở bên ngoài, chỉ thể duy trì hòa khí bên ngoài với cô , đợi trở về căn cứ, quân đội sẽ cùng gây áp lực với cô , cuối cùng cô vẫn rơi tay Thịnh gia chúng , đến lúc đó bất kể cô luyện chế loại đan d.ư.ợ.c nào, đều ngoan ngoãn giao .”

Lục Dao: “Lục Nhai sẽ trơ mắt các hạn chế tự do?”

Thịnh Hi: “Nhất định sẽ, nhà họ Lục luôn dùng khẩu hiệu căn cứ cống hiến cho nhân dân, sẽ công khai thiên vị Cố Phồn.”

Lục Dao hừ một tiếng: “Cố Phồn từng ở bên cạnh chạy một .”

Thịnh Hi: “Lần giống, của năm gia tộc lớn đều ở đây, Cố Phồn bỏ chạy, Hạ Tinh là đầu tiên phản đối, chỉ là bây giờ còn tới thời điểm, cũng đều ăn ý ngậm miệng đề cập tới.”

Nếu thật sự tới thời điểm, Lục Nhai chỉ thể khoanh tay , năm Tinh Hà thể là đối thủ của hơn hai mươi .

Lục Dao chợt nhớ tới: “Chỗ Cố Phồn một đôi giày phi hành hạng S ông tặng.”

Thịnh Hi chợt nhớ chuyện , lúc Lục Thắng đưa giày phi hành cho Cố Phồn, Lục Dao thông báo cho .

Thịnh Hi cau mày, sợ Cố Phồn thể đ.á.n.h, chỉ sợ cô chạy quá nhanh.

“Có thể k*ch th*ch cô chủ động trả giày phi hành cho Lục Nhai ?” Thịnh Hi thấp giọng , Lục Nhai tuyệt đối sẽ đòi quà bạn gái cũ.

Lục Dao: “Là cô , cô sẽ giao chứ?”

Cố Phồn lúc theo quân cũng thể từ chối tiền tuyến mạo hiểm, da mặt dày như , cam lòng giao một món bảo bối?

Thịnh Hi trầm tư một lát, nở nụ : “Quên , cần lãng phí công sức chuyện , tự biện pháp.”

Nhà họ Thịnh lấy dị năng hệ mộc tìm chỗ trong căn cứ, dị năng hệ mộc ngoại trừ chữa bệnh chữa thương, cũng thể dùng để nghiên cứu phát triển các loại độc d.ư.ợ.c.

Chờ chuyến thành phố C kết thúc, sẽ tìm cơ hội trộn t.h.u.ố.c hộp cơm của tiểu đội Cố Phồn, đến lúc đó tinh hạch của Cố Phồn cũng nộp lên.

Năm giờ sáng, Cố Phồn tỉnh.

Đến Trái Đất lâu như , cô hình thành thói quen tự động kết thúc tu luyện của năm giờ sáng.

Xung quanh yên tĩnh, Cố Phồn chậm rãi thẳng giường của , việc gì , cô nhắm mắt phóng thích thần thức.

Lều trại của năm tiểu đội còn đều ở trong vòng một trăm mét, hầu như ai cũng mặc chiến giáp ngủ, cho nên cùng một tiểu đội cơ bản đều ở cùng một chỗ.

Thần thức tràn qua lều trại của Thịnh Hi và Lục Dao, hai vợ chồng trẻ đưa lưng về phía , chiến giáp mặc nghiêm túc như , nghĩ đến tối hôm qua chuyện mật gì.

Cố Phồn hứng thú rình mò chuyện riêng tư của khác, ngoại trừ ở chỗ “bạn cũ” Thịnh Hi chậm trễ vài giây, lực chú ý của cô nhanh tới Lục Nhai.

Anh cùng các đồng đội ngủ chung một chỗ, giường hành quân vô cùng đơn giản, mặc chiến giáp mà áo ngủ tơ tằm từng mặc qua.

Ngoại trừ một gác đêm, những khác đều đang nghỉ ngơi.

Cố Phồn thu hồi thần thức.

Trời sáng, thu dọn vệ sinh cá nhân, tụ tập cùng ăn cơm.

Mỗi tiểu đội đều chuẩn hộp cơm riêng.

Hộp cơm tiểu đội Tinh Hà bên đều là ngày Phong Hỏa cơm tập thể, tổng cộng năm sáu loại, đổi qua đổi ăn cũng phát chán.

Phong Hỏa chính cũng chán, Mạnh Liên Doanh nháy mắt.

Mạnh Liên Doanh liền chạy tới Lục Nhai bên “xin cơm”.

Lục Nhai đưa cho một hộp.

Mạnh Liên Doanh: “Anh họ, đội chúng em năm , thể đừng keo kiệt như ?”

Lục Nhai mặt chút đổi cho bốn hộp.

Mạnh Liên Doanh dùng cánh tay ngăn hai hàng hộp cơm, hít : “Không Phồn Phồn? Anh họ, cũng quá phong độ ?”

Giọng nhỏ, tất cả đều thấy, đồng loạt về phía Lục Nhai, ngược cũng xác minh xem Mạnh Liên Doanh rốt cuộc ôm mấy hộp.

Lục Nhai:...

 

 

Loading...