Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 47: Tôi đi xem, mọi người chờ tại chỗ...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cố Phồn khống chế giày phi hành, tránh thoát móng vuốt một con sói cấp B, đồng thời thi triển một thanh kim kiếm bay về phía một con con sói khác.

Con sói tránh kịp, thanh kim kiếm đ.â.m bụng nó, nhưng mà lân giáp như nham thạch phòng ngự quá mạnh mẽ, thanh kiếm thể xuyên thủng, hóa thành vô hình.

“Điểm yếu của sói núi là ở mắt, chú ý nhắm mục tiêu.”

Phía xa Tinh Hà đang giao chiến với sói vương cấp A lớn tiếng nhắc nhở.

Lần họ gặp một bầy sói núi hơn năm mươi con, trong đó hai con cấp A, một đực một cái, còn tất cả đều là cấp B. Khả năng phòng ngự của sói núi quá mạnh, Tinh Hà, Phong Hỏa, Mạnh Liên Doanh, Thanh Đằng hai một tổ đối phó với vợ chồng sói vương, tận dụng khe hở thuận tay giải quyết mấy con sói cấp B, hiện giờ còn hơn hai mươi con sói núi cấp B vây quanh Cố Phồn, vồ c.ắ.n hoặc phóng thích gai đất bay về phía Cố Phồn.

May mắn Cố Phồn giày phi hành, nếu khó để kiên trì một lâu như .

Tốc độ né tránh của sói cực nhanh, Cố Phồn nhắm mục tiêu , mà cũng khó b.ắ.n trúng mắt chúng.

Cố Phồn cố ý lộ sơ hở, ba con sói thấy, đổi hướng đồng thời nhào về phía cô.

Cố Phồn ngưng tụ linh lực, khi ba con sói chỉ cách cô một mét, cô đột nhiên phóng một cơn mưa kiếm, mỗi thanh kim kiếm chỉ dài ba tấc, dùng tốc độ như tia chớp bay về phía đầu ba con sói.

Nương theo tiếng khởi động động cơ giày phi hành, Cố Phồn trở giữa trung, cúi đầu một con sói ngã xuống đất c.h.ế.t, một con sói mù một bên mắt đang gào t.h.ả.m thiết, những thứ khác......

Cố Phồn lắc mạnh , né tránh một đợt gai đất.

Thật trong tay Cố Phồn s.ú.n.g máy hạng A Lục Anh tặng, còn các v.ũ k.h.í nóng khác dùng điểm huân công đổi từ sảnh tòa thị chính, dựa ưu thế phi hành g**t ch*t những sói cũng khó, nhưng ngoài là vì rèn luyện, bao gồm mài giũa phương thức công kích, tình huống an lo cô thể bõ lỡ cơ hội rèn luyện.

Thanh Đằng, Phong Hỏa kết thúc giao chiến , thấy Cố Phồn thể ứng phó, qua giúp Tinh Hà, Mạnh Liên Doanh đối phó với sói vương.

Sức phòng ngự, công kích của quái thú cấp A cũng khác biệt, sói vương thuộc loại dễ đối phó.

May mắn là trong mỗi bầy sói chỉ một con sói vương, giống như cá tầm cùng lúc xuất hiện hơn mười con.

Trước khi sói vương bốn đ.á.n.h c.h.ế.t, Cố Phồn g.i.ế.c thêm ba con sói hợp lực cùng , những con sói còn thấy sói vương c.h.ế.t, xoay chạy trốn.

Bốn Tinh Hà tay, dễ dàng đ.á.n.h c.h.ế.t những con sói núi đang chạy trốn.

Cố Phồn đầu đầy mồ hôi, khuôn mặt đỏ bừng, linh lực tiêu hao hơn phân nửa.

Tinh Hà : “Chúng nghỉ ngơi tại chỗ một giờ.”

Cố Phồn lập tức tranh thủ thời gian tu luyện.

Trong núi linh khí dư thừa, đồng đội bảo vệ, Cố Phồn tâm tạp niệm.

xếp bằng, mái tóc đen đơn giản b.úi đầu, lộ một khuôn mặt trắng nõn tỳ vết, hàng mi dài rủ xuống, siêu phàm thoát tục.

Phong Hỏa lặng lẽ với Mạnh Liên Doanh: “Nếu Phồn Phồn mặc một bộ cổ trang, đột nhiên xuất hiện trong rừng sâu núi thẳm, thật sự trông giống tiên nữ.”

Mạnh Liên Doanh: “Thôi , khắp nơi đều là cành cây cỏ dại, mặc váy cũng ngại vấp chân, thích thì mặc .”

Phong Hỏa: “Phồn Phồn thể bay a, tiên nữ nhà ai còn dùng chân .”

Mạnh Liên Doanh: “Bay lên để thành mục tiêu của quái thú chim.”

Phong Hỏa: “...Cậu tò mò Phồn Phồn mặc đồ cổ trang ? Lúc Phồn Phồn mới tới, ân cần với nhất còn gì.”

Mạnh Liên Doanh: “Phồn Phồn là bạn gái của họ , khuyên nên sớm hết hy vọng.”

Phong Hỏa: “Thứ nhất, với Phồn Phồn chỉ tình bạn trong sáng, thứ hai, mối quan hệ giữa Phồn Phồn và Lục thiếu là giả.”

Mạnh Liên Doanh: “Cậu thấy họ giống giả ?”

Phong Hỏa lời nào, hùng khó qua ải mỹ nhân, Lục thiếu chắc là hãm sâu trong đó, vẫn là cái loại thâm tình khắc cốt ghi tâm, thà chính thừa nhận nỗi khổ tương tư kéo dài cũng thả cô tự do.

Một giờ , linh lực của Cố Phồn khôi phục bảy tám phần.

Mọi tiếp tục xuất phát.

Phía là thành phố Thường, thành phố phía nam mỏ quặng, tất cả đều là quặng kim loại màu, Tinh Hà quyết định khu mỏ xem thể thu thập một ít quặng . Khu vực phía tây chắc là còn đặt chân qua, nếu như thể sớm đem tinh hạch gian chứa đầy vật tư, trở về căn cứ , đó thành phố C .

Lại gặp mấy đợt quái thú, lúc hoàng hôn, năm cuối cùng đến gần khu mỏ.

Trên bãi mỏ rải rác vài chiếc xe công trình rỉ sét cùng với xe tải chở hàng, một xe tải quái thú đụng ngã, quặng rơi vãi khắp nơi, một một vẫn duy trì trạng thái yên.

Bên cạnh mỏ quặng hai dãy nhà, phần lớn đều sụp đổ, mấy gian còn thể ở.

Phong Hỏa ghét bỏ : “Tồi tàn thật, còn bằng dựng lều.”

Tinh Hà : “Trời sắp tối , chúng dựng lều ở đây , ngày mai xuống.”

Đại đa quái thú đều thích hoạt động ban đêm, lúc ngược thích hợp cho dị năng giả mạo hiểm.

Năm nhanh ch.óng dựng xong một cái lều lớn, chia nghỉ ngơi.

Sáu giờ ngày hôm , trời sáng, Cố Phồn phát cho bốn mỗi một viên Ích Cốc Đan, khi “ăn no” đến khu vực khai thác phía .

Nơi mỏ quặng phong phú, bận rộn cần gì lãng phí thời gian ăn cơm hộp.

Khu mỏ rải rác một lượng lớn quặng năm đó khai thác nhưng kịp gia công hoặc vận chuyển ngoài, Tinh Hà phụ trách đem quặng bỏ tinh hạch, bốn Cố Phồn cảnh giác quái thú thể xuất hiện xung quanh.

Hai giờ , mỏ quặng bên ngoài thu thập xong.

Mạnh Liên Doanh đối với ngọn núi cách đó xa tước một phần ngọn núi : “Mình thể cảm nhận bên trong lượng lớn mỏ kim loại, các lấy ?”

Loại chuyện khai thác mỏ , và Thái Sơn đều am hiểu.

Tinh Hà về phía Cố Phồn: “Để Phồn Phồn xem bên trong quái thú cấp cao .”

Năm bọn họ một đường thẳng đến vách đá dốc của mỏ quặng, ở vị trí , thần thức của Cố Phồn thể xuyên thấu bên trong một trăm mét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-47-toi-di-xem-moi-nguoi-cho-tai-cho.html.]

Cẩn thận hơn, Cố Phồn bay một vòng quanh khu mỏ, bao gồm cả phạm vi sâu trăm mét lòng đất đều dò xét, phát hiện sinh vật sống nào.

Sau khi hạ cánh, Cố Phồn gật đầu với Mạnh Liên Doanh.

Mạnh Liên Doanh hắc hắc, vận dụng dị năng, ngừng đem quặng kim loại bên trong đào , Mạnh Liên Doanh đào, Tinh Hà phụ trách thu thập, ba Cố Phồn tiếp tục cảnh giác.

Một ít quái thú ngửi thấy thở tìm tới, bọn họ dễ dàng g.iết c.h.ế.t.

“Còn thừa bốn phần năm.” Mạnh Liên Doanh đào mỏ thông báo tiến độ cho .

Phong Hỏa: “Núi lợi hại a, thoạt bình thường gì lạ, vậy mà chứa nhiều quặng mỏ, Tinh Hà, nếu tất cả các mỏ quặng đưa , còn bao nhiêu gian?”

Tinh Hà: “Cả mỏ quặng bỏ cũng bằng một phần năm tổng gian.”

Phong Hỏa , nghĩ đến tinh hạch là Thái Sơn để , nụ liền đông cứng khóe miệng.

Mọi đều nghĩ tới Thái Sơn, trầm mặc lặng lẽ lan tràn, ngay khi Phong Hỏa khuấy động bầu khí một chút, bộ mặt đất đột nhiên rung chuyển một cái.

Phong Hỏa cứng đờ, về phía Tinh Hà: “Là ảo giác của ? Hay thực sự động đất.”

Tinh Hà đang Cố Phồn.

Cố Phồn dùng thần thức thăm dò đất, nhưng vẫn phát hiện sinh vật sống nào, nghi ngờ mới nổi lên, một tầng quặng ở độ sâu bảy mươi mét đột nhiên từ từ cong lên , quặng thật đẩy sang một bên, lộ hình dạng sống lưng của một con quái thú khổng lồ!

Loại quái thú kích thước , tất nhiên là cấp S!

Không đề cập tới công kích của quái thú cấp S, chính là tốc độ, ngoại trừ cô giày phi hành cấp S, bốn Tinh Hà cũng đừng nghĩ trốn thoát!

Muốn trốn cũng trốn thoát!

Cố Phồn nhanh ch.óng quyết định, lấy một viên Tránh Thú Đan chia đều năm phần.

Năm ăn ý ăn , đồng thời thúc giục giày phi hành dùng tốc độ nhanh nhất bay về hướng họ bay tới, ngay khi bọn họ bay hai trăm mét, phía đột nhiên truyền đến tiếng núi nổ ầm ầm, kèm theo một tiếng thú rống phẫn nộ!

Năm đồng thời đầu , liền thấy một con quái thú khổng lồ còn cao hơn cả mỏ quặng đang lên, một đôi mắt đen nhánh thẳng về phía năm đang bay.

“Đi theo !”

Tinh Hà hét lớn một tiếng, còn kịp dứt lời, đáp xuống rừng rậm phía .

Bốn Cố Phồn theo sát phía .

Năm bóng mới tiến trong rừng cây, một mảnh kim quang đột nhiên hướng bên quét tới, đừng mặt đất cây cối, bộ rừng cây mặt đất đều kim quang quét một tầng, bọn họ kim quang đ.á.n.h bay lên trung, đồng loạt đập xuống mặt đất.

Tiếng va chạm liên tiếp, giằng co hơn mười phút, cuối cùng mới bình .

Dưới một tán cây đổ, Thanh Đằng cẩn thận điều khiển cành lá tiếp tục sinh trưởng, che lấp khe hở, hảo che khuất năm .

Bởi vì mặc chiến giáp hạng A, hứng chịu cũng là dư âm công kích của quái thú cấp S, năm cũng thương ngoài da, Cố Phồn chấn động đến mức hộc m.á.u, nuốt trở về, sợ mùi m.á.u tanh sẽ thu hút con tê tê khổng lồ tới.

Thanh Đằng lặng lẽ chữa khỏi vết thương của Cố Phồn.

Năm tập trung nín thở.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển, hiển nhiên con tê tê cấp S cũng ý định dễ dàng buông tha cho mấy nhân loại nhân lúc nó ngủ lấy trộm khoáng thạch quấy rầy giấc ngủ của nó.

Tránh Thú Đan của Cố Phồn thể bảo đảm năm con tê tê cấp S ngửi thấy thở, nhưng nếu nó tìm kiếm theo kiểu t.h.ả.m trải sàn, tìm năm chỉ là vấn đề thời gian.

Cố Phồn dùng ánh mắt biểu lộ áy náy, nếu cô quan sát kỹ hơn một chút, thể sẽ phát hiện con tê tê .

Tinh Hà lắc đầu, Cố Phồn, bọn họ cũng sẽ thu thập mỏ quặng, Tránh Thú Đan bọn họ c.h.ế.t.

Phong Hỏa dùng khẩu hình hỏi: “Làm bây giờ?”

Tinh Hà: “Chờ.”

Lúc ngoài, nhất định sẽ chịu công kích của tê tê, chờ tiếp, nơi rộng lớn như , tê tê chắc kiên nhẫn lục soát bộ.

Trên một đoạn quốc lộ cách mỏ quặng mười km, đội ngũ do Lục Nhai dẫn đầu đột nhiên đồng thời dừng bước.

Phía xa truyền đến tiếng thú rống, tràn ngập phẫn nộ cùng uy h**p.

“Quái thú cấp S.” Hạ Tinh chút do dự phán đoán của .

“Quái thú cấp S đầu chuỗi thức ăn, điều cũng thể chọc giận, chẳng lẽ hai con quái thú cấp S đ.á.n.h ?”

“Chỉ một tiếng thú rống, giống như dị năng giả xông phạm vi địa bàn của quái thú cấp S.”

“Hình như là phương hướng mỏ quặng, dị năng giả đến mỏ quặng chúng !”

Mọi suy đoán xôn xao, Lục Nhai đột nhiên : “ xem, chờ tại chỗ, tùy cơ hành động.”

Hạ Tinh nhíu mày: “Mặc dù cũng là cấp S, nhưng quá nhiều quái thú cấp S mà nhân loại , mục tiêu chuyến của chúng là thành phố C, nếu gặp quái thú cấp S thì chỉ thể đ.á.n.h, nếu thể tránh thì nhất cố gắng đừng chủ động trêu chọc chúng.”

Lục Nhai: “ sẽ phán đoán mức độ nguy hiểm.”

Nói xong, trực tiếp bay lên , hướng mỏ quặng bên bay .

Hạ Tinh lo lắng bóng lưng .

Thịnh Hi đột nhiên nở nụ , trêu chọc : “Đội trưởng Hạ, cô theo xem ?”

Hạ Tinh lạnh lùng liếc một cái.

Thịnh Hi như thấy, vẫn duy trì nụ tao nhã: “Chúng đều hiểu sự quan tâm của Hạ đội dành cho Lục đội, chỉ là còn lắm mồm nhắc nhở cô một câu, Lục đội bạn gái , mặc dù bỏ chạy nhưng Lục đội của chúng vẫn luôn nhớ mong.”

Hạ Tinh lười chuyện với Thịnh Hi, chỉ liếc Lục Dao một cái, dùng ánh mắt biểu đạt ý tứ của cô: Loại đàn ông cũng đáng để cô từ bỏ tôn nghiêm của cường giả cấp A?

Lục Dao cụp mắt, nắm tay siết c.h.ặ.t, mu bàn tay trắng nõn mềm mại nổi gân xanh.

 

 

Loading...