Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 46: Cố Phồn gặp gỡ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thoát khỏi sự uy h**p của đám cá tầm, năm Cố Phồn tìm một căn nhà gần đó nghỉ ngơi hồi phục.
Tinh thần lực Mạnh Liên Doanh cần khôi phục gấp, phòng ngủ ngủ, Thanh Đằng ở bên cạnh trông coi, ba Cố Phồn máy tính bảng nghiên cứu mấy ngày kế tiếp qua nơi nào.
Rời thành thị chính là núi, núi rừng sông ngòi hồ nước, vùng tất cả đều , khắp nơi đều thích hợp quái thú tụ tập.
“Phồn Phồn, chiêu của là gì?”
Phong Hỏa tràn ngập chờ mong hỏi.
Cố Phồn một câu dập tắt lửa nóng trong lòng Phong Hỏa: “Phù chú phòng ngự cao cấp, chỉ một tấm .”
Phong Hỏa là một nhiều thích buôn chuyện, ngẫm địa vị của Cố Phồn ở Tu Chân Giới, tò mò hỏi: “Phù chú phòng ngự lợi hại như , lấy ở ?”
Dựa lời kể đây của Cố Phồn, cô tu vi thấp trong môn phái, cũng tính là giàu , theo lý thuyết khó lấy phù chú phòng ngự cao cấp như thế.
Cố Phồn thật đúng là lấy , cô dựa điểm cống hiến đổi hai thứ nhất, chính là Tục Mệnh Đan màu xanh lá cùng với Tránh Thú Đan màu đen.
Tục Mệnh Đan thể tình huống thể thương tổn nghiêm trọng, dù là còn một thở cũng thể cứu trở về, thì vẻ lợi hại, nhưng thực tế chỉ tu chân giả cảnh giới thấp dùng , cao thủ chân chính quyết đấu, trực tiếp hủy thần hồn , cho ngươi ngay cả thời gian dùng đan d.ư.ợ.c cũng . Tránh Thú Đan cũng như , tu chân giả cảnh giới cao đều biện pháp che giấu khí tức, thể dùng loại đan d.ư.ợ.c phụ trợ.
Cố Phồn ở môn phái khỏi cửa, nhưng điểm cống hiến cô tích góp từng tí một đều cầm đổi đồ bảo mệnh, phù chú phòng ngự thể ngăn cản công kích tu sĩ Trúc Cơ kỳ sơ cấp cũng đổi năm tấm.
Mà tấm phù chú phòng ngự Kim Đan kỳ duy nhất dùng hết , là khác tặng cô.
Năm Cố Phồn hai mươi mốt tuổi, tu vi đột phá tới tầng thứ ba Luyện Khí kỳ. Lúc cô còn bên ngoài rèn luyện, hiểu đối với nguy hiểm bên ngoài cũng bao nhiêu, mặc dù qua ít chuyện, nhưng dù cũng tự trải qua, nguy hiểm hơn nữa đều cảm thấy tới lượt . Cho nên lúc lá gan của Cố Phồn cũng quá nhỏ, mấy sư sư tỷ dụ dỗ, cô liền cùng rèn luyện, đó cũng là rèn luyện duy nhất cô từng tham gia.
Một nhóm bảy tiến một linh sơn, đào một thảo d.ư.ợ.c trung cấp, hợp lực g.i.ế.c một yêu thú cấp thấp.
Thu hoạch khiến Cố Phồn vô cùng thỏa mãn, nhưng các sư sư tỷ dã tâm bừng bừng, còn tìm nhiều thứ hơn, Cố Phồn đành theo bọn họ tiếp tục tiến sâu hơn.
Kết quả là gặp mai phục của t.ử môn phái khác, bảy c.h.ế.t năm , Cố Phồn sự bảo vệ của Tiêu sư mới trốn thoát.
Tiêu sư tu vi Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy, cũng là tu vi cao nhất trong bọn họ.
Hai trốn trong một sơn động, đêm khuya yên tĩnh, Tiêu sư gì đó với Cố Phồn.
Là một t.ử tư chất kém, thứ duy nhất Cố Phồn chính là dung mạo của cô.
Cố Phồn tuy rằng sợ c.h.ế.t, nhưng cô cốt khí của , liều mạng giãy dụa.
Thực lực cùng thể lực chênh lệch cho cô trở nên tuyệt vọng, ngay khi cô chuẩn tự bạo đan điền, bên ngoài sơn động bỗng nhiên truyền đến một tiếng khẽ, một khắc, Tiêu sư cô liền bất động, thế nhưng khác lặng lẽ một tiếng động kết liễu tính mạng.
Lúc thật Cố Phồn căn bản tinh lực dư thừa suy tư những thứ , cô gian nan đẩy Tiêu sư , run rẩy che kín quần áo lộn xộn, ôm chân rụt góc sơn động.
Một bóng lảo đảo , thoáng qua cô, đó khoanh chân sang một bên, nhắm mắt tu luyện.
Cố Phồn dám quấy rầy , cũng tự tiện rời , cứ như kinh hồn bạt vía đề phòng một đêm.
Trời sáng nhưng đàn ông vẫn đang tu luyện, trời tối vẫn đang tu luyện.
Ngày thứ ba, Cố Phồn thật sự nhịn , lặng lẽ rời .
Ai , ở bên ngoài bày kết giới, ít nhất lấy tu vi Cố Phồn căn bản .
Cô đành tiếp tục vây khốn ở trong sơn động, đối mặt với t.h.i t.h.ể Tiêu sư , cùng với một đàn ông tu vi khó dò.
Một tháng , đàn ông rốt cục kết thúc tu luyện.
Thấy Cố Phồn co rúm ở một bên, đàn ông mỉm : “Cứu ngươi một mạng, mệt mỏi ngươi lâu như , coi như thanh toán đôi bên.”
Cố Phồn nghĩ, lúc cho cô rời khỏi kết giới, thể là sợ cô để lộ tin tức cho bên ngoài trốn ở sơn động .
Cô quả thật cảm kích ơn cứu mạng của , chỉ cần lòng hại cô, Cố Phồn cũng ngại một tháng tù khốn .
Người đàn ông phất tay áo, chuẩn rời .
Giờ khắc , Cố Phồn tin tưởng sẽ hại cô, nhưng mà cô xâm nhập linh sơn, bên ngoài yêu thú cũng tu sĩ lòng khó lường, nếu chỉ dựa Cố Phồn, cô tuyệt đối khả năng sống sót ngoài.
Cố Phồn cầu xin đàn ông đưa khỏi núi, với tu vi trọng thương cũng thể g**t ch*t Tiêu sư , đưa cô ngoài dễ như trở bàn tay.
“Ngươi thể trả thù lao gì cho ?” Người đàn ông cũng thẳng thắn từ chối, chỉ nghiền ngẫm đ.á.n.h giá cô.
Trên Cố Phồn thể thứ gì , cô do dự một lúc lâu cũng thể gì.
Người đàn ông sắp rời .
Cố Phồn ôm một tia hy vọng, khẩn trương theo phía , sợ để ý cô to gan đuổi g.i.ế.c cô, sợ đột nhiên ngự kiếm phi hành, bỏ cô phía .
Thế nào cũng là c.h.ế.t, theo ít nhất còn cơ hội sống.
May mắn, đàn ông cũng để ý chuyện cô theo.
Hắn nhanh, Cố Phồn thường xuyên chạy mới thể đuổi kịp , lúc gặp yêu thú, cô càng chạy nhanh hơn.
Đó chắc là một đàn ông bụng, như phớt lờ cô, nhưng thật giúp cô giải quyết vài con yêu thú.
Lúc tới lối linh sơn, Cố Phồn gặp một nhóm t.ử đồng môn trở về môn phái, cô liền cảm kích cảm ơn đàn ông, chuẩn cáo từ.
“Nhát gan như , về còn dám rời khỏi môn phái ?” Người đàn ông đột nhiên hỏi, cái loại giọng điệu nhàn tản mặc kệ cô trả lời đều quan trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-46-co-phon-gap-go.html.]
Cố Phồn lắc đầu, đ.á.n.h c.h.ế.t cô cô cũng ngoài rèn luyện nữa.
Người đàn ông mỉm , ném cho cô một tấm phù chú phòng ngự: “Mạng của ngươi là cứu, lãng phí thật đáng tiếc, tặng ngươi một thứ , còn thể cứu ngươi một mạng.”
Cố Phồn kích động nhận lấy tấm phù chú phòng ngự, đang bái tạ, đàn ông phi .
Không cần sử dụng bất kỳ pháp bảo nào cũng thể phi hành, tu vi ít nhất là Kim Đan kỳ.
Về Cố Phồn tu hành tới trăm tuổi, còn gặp một tu sĩ cảnh giới cao nào sắc mặt ôn hòa, bình dị dễ gần như thế.
“Theo thông thường, vị cao nhân thích ?”
Phong Hỏa say sưa, chờ Cố Phồn kết thúc hồi ức, suy đoán, căn cứ của : “Phồn Phồn tuy rằng tư chất kém, nhưng xinh , tính cách cũng khiến yêu thích.”
Cố Phồn: “Mình tính cách gì? Tính cách lớn nhất của chính là nhát gan.”
Phong Hỏa: “Cái hiểu, thích những trái ngược với , cao nhân lá gan siêu lớn, gặp nhát gan cảm thấy mới lạ, đúng , Lục thiếu của chúng chính là ví dụ thực tế, thích chiêu mộ nhân tài như , thời khắc mấu chốt còn là thả rời .”
Cố Phồn hé răng.
Phong Hỏa tiếp tục hỏi thăm vị cao nhân : “Sau đó hai còn gặp nữa?”
Cố Phồn: “Không .”
Phong Hỏa: “Ai, đều tại khỏi cửa, nếu như rèn luyện thêm vài , chừng sẽ gặp .”
Phim truyền hình đều diễn như , nam chính luôn xuất hiện khi nữ chính gặp nguy hiểm, Cố Phồn cả ngày thu ở môn phái, nam chính xuất hiện cũng cơ hội.
Cố Phồn nghĩ thầm, cô chỉ rời khỏi môn phái hai , đầu tiên thiếu chút nữa c.h.ế.t trong tay sư đồng môn, thứ hai thiếu chút nữa c.h.ế.t trong miệng yêu thú, cuối cùng tuy rằng c.h.ế.t cũng xuyên qua nơi quái thú nguy hiểm khắp nơi như Trái Đất .
“Tinh Hà, việc thấy thế nào?” Không Cố Phồn đồng ý, Phong Hỏa đầu hỏi Tinh Hà.
Tinh Hà: “ chỉ thấy may mắn Phồn Phồn tấm phù chú phòng ngự , nếu hôm nay chúng khó sống sót qua sông.”
Theo kinh nghiệm đây, bọn họ ít đối phó với quái thú trong nước, quái thú đất liền, ngoại trừ thú triều đó, cũng bao giờ một gặp hơn mười quái thú cấp A. Lần hôm nay coi như một hồi chuông cảnh tỉnh, chặng đường tiếp theo thể lơ là.
“ ngủ đây, hai phiên canh gác.”
Trận chiến cá tầm, Phong Hỏa và Cố Phồn tiêu hao ít nhất.
Trên phương diện phân công nhiệm vụ, Tinh Hà bao giờ vì Cố Phồn và Thanh Đằng là nữ mà ưu ái.
Cố Phồn cũng cần ưu ái, để Phong Hỏa trông coi, cô trực tiếp ở bên cạnh tu luyện.
Hai ngày , bên bờ sông rộng hơn hai trăm mét xuất hiện một đội dị năng giả.
Lục Nhai bên bờ, Hạ Tinh từ gian lấy một máy cá mập, thả nó xuống sông.
Sự phân bố của thủy quái nước trong nháy mắt truyền tới máy tính bảng, gần như một giây , máy cá mập liền hủy sự công kích của cá tầm.
“Sao nhiều cá tầm như ?” Hạ Tinh nhíu mày hỏi, con sông thuộc một nhánh sông Trường Giang, uốn lượn mấy trăm km, theo lý thuyết mật độ quái thú cấp A nên nhiều như .
Lục Nhai: “Cá tầm thể dò m.á.u cách xa vài km, chắc là mai phục từ .”
Thịnh Hi: “Đội trưởng Lục giải quyết một chút .”
Không cần Thịnh Hi , Lục Nhai động thủ.
Theo máy cá mập mới xuống nước, trong nháy mắt truyền tới hình ảnh thủy quái phân bố, một sợi kim tuyến chìm trong nước, luồng ánh sáng lượt xuyên qua điểm yếu của hơn chục con cá tầm.
Cường giả cấp S g.i.ế.c một lượng nhỏ quái thú cấp A chính là đơn giản như .
Hai mươi lăm phía Lục Nhai còn ngạc nhiên nữa, chỉ Thịnh Hi lộ sự ghen tị sâu trong đáy mắt. Nếu như thực lực cấp S, cũng cần theo nhà họ Thịnh ẩn cư nhún nhường lâu như , càng cần đem tương lai tiền đồ trói tay em trai cùng cha khác .
Hơn mười con cá tầm c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể của chúng cũng Lục Nhai mang ngoài giao cho xử lý.
Quái thú cấp thấp trong nước sớm chạy tán loạn, Lục Nhai bay lên mặt nước thoáng qua liền phát hiện trong quần thể kiến trúc bờ bên một dấu vết dài do một vật nặng va chạm.
Lục Nhai để Hạ Tinh dẫn đội qua sông, dẫn đầu bay qua, cuối cùng đáp xuống một tòa kiến trúc.
Hiện giờ vẫn đang là mùa đông, vùng Giang Nam ban ngày nhiệt độ trung bình bảy tám độ, khối băng khổng lồ tan , phía khối băng là một vật hình cầu dây leo thể chứa năm , một bên mở một trống.
Lục Nhai cúi đầu, mặt đường phủ kín bụi bặm để một đống dấu chân, dựa theo dấu chân khác biệt, thể phán đoán tổng cộng năm dị năng giả.
Lục Nhai nữa quan sát khối băng.
Ở giữa khối băng cùng đám dây leo còn một lớp băng dày cùng với một khe hở.
Lục Nhai phát hiện một ít mảnh kim loại vụn.
Năm , dị năng cấp A thủy mộc kim, là nhóm Cố Phồn ?
Hai phút , Lục Nhai cùng đám Hạ Tinh hội hợp.
Hạ Tinh: “Có phát hiện gì ?”
Lục Nhai: “Gần đây dị năng giả hành động, chú ý cảnh giác.”
Một khi rời khỏi căn cứ, dị năng giả và quái thú đều thể mang đến nguy hiểm, tình huống thể xác định phận của năm dị năng giả , Lục Nhai che giấu bất kỳ tình huống nào thể tồn tại nguy hiểm.