Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 44: Thành phố C
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành phố Sa, vùng ngoại ô.
Phong Hỏa chọn lựa, cuối cùng chọn trúng một ngôi nhà dân cư hai tầng bảo quản .
“Tiểu tiên nữ, thu thập một chút .”
Dạo quanh một vòng trong nhà, Phong Hỏa nháy mắt với Cố Phồn.
Cố Phồn mỉm .
Cô ngoài rèn luyện đồng hành cùng với tiểu đội Tinh Hà, cũng thể che che giấu giấu công kích của , cho nên cô dứt khoát giải thích cho bốn lai lịch của .
Từ đó về , Phong Hỏa liền đổi tên cô thành tiểu tiên nữ, mặc dù cô thành tiên còn cách xa vạn dặm.
Niệm khẩu quyết, Cố Phồn thi triển thuật thanh tẩy cho cả ngôi nhà.
Thuật thanh tẩy tiêu hao linh lực liên quan đến độ sạch sẽ của đối tượng mục tiêu, những bức tường loang lổ của ngôi nhà bỏ hoang năm mươi năm đầy tro bụi, linh lực tiêu hao khả năng còn nhiều hơn so với Cố Phồn thanh tẩy cho một trăm năm.
Cũng may hiệu quả rõ ràng, lúc năm bước nơi ở, bàn ghế bên trong sạch sẽ nhiễm một hạt bụi.
“Hai ngày nay chúng ở chỗ , cho các mấy bữa thịnh soạn cải thiện phần ăn.” Phong Hỏa ở cửa phòng bếp kiểu cũ, là hài lòng , điện cùng khí đốt, thích kiểu bếp .
Cố Phồn chỉ coi như liên tục bôn ba ba tháng mệt mỏi, ở chỗ nghỉ ngơi hồi phục một chút.
Vừa mới hai giờ chiều, vội nấu cơm, tiên thu dọn đồ đạc trong nhà thuận tiện sinh hoạt.
Tầng hai ba phòng ngủ, mấy chiếc giường gỗ cũ tháo dỡ đem sân củi đốt, Tinh Hà từ bên trong tinh hạch gian thả năm chiếc giường hành quân.
Viên tinh hạch gian là tinh hạch của Thái Sơn.
Dị năng giả c.h.ế.t cũng sẽ để tinh hạch của .
Thái Sơn c.h.ế.t thây trong bầy quái thú, tinh hạch cũng rơi ở nơi nào, đó Lục Nhai dẫn thu dọn chiến trường thu thập bộ vật tư, tất cả tinh hạch phát hiện đều giao lên Lục Nhai. Thái Sơn là cường giả cấp A, tinh hạch gian để lớn, bộ căn cứ dị năng giả gian cấp A chỉ mười mấy , Lục Nhai kiểm tra qua vật phẩm bên trong, dựa chiếc xe việt dã của tiểu đội Tinh Hà, phán đoán tinh hạch thuộc về Thái Sơn.
Lục Nhai đem tinh hạch nguyên vẹn giao cho Tinh Hà.
Như thế cũng coi như Thái Sơn một nữa trở về tiểu đội.
Thanh Đằng giúp Phong Hỏa nấu cơm.
Tinh Hà bảo Cố Phồn ở nhà, cùng Mạnh Liên Doanh những nơi khác trong trấn kiểm tra xem vật tư thể dùng .
Trước khi mặt trời lặn, hai trở về, ngoại trừ một ít vật tư, còn mang về một chồng giấy đỏ bảo quản .
Cố Phồn: “Cái dùng để gì?”
Mạnh Liên Doanh : “Ngày mai giao thừa, chúng cùng dán mấy câu đối xuân thêm khí vui mừng.”
Cố Phồn lập tức hiểu , sắp sang năm mới .
Dân chúng bình thường ở Tu Chân Giới cũng tổ chức đón năm mới, kém phong tục Trái Đất nhiều lắm.
Phong Hỏa dùng tay trái lật giở giấy đỏ, đồng đội: “Giấy đỏ , mực nước các ? Hơn nữa, ai chữ bằng b.út lông? Liên Doanh ? Nơi của chúng chỉ từng học qua trường học đàng hoàng.”
Mạnh Liên Doanh: “ từng dùng b.út lông, nhưng là , dù cũng để bán lấy tiền.”
Hai oán giận thôi, Cố Phồn lấy từ trong vòng ngọc trữ vật của một cây b.út lông, nghiên mực, nến đỏ, trông giống đồ cổ.
Phong Hỏa tò mò hỏi: “Người tu tiên các còn cần cái ?”
Cố Phồn: “Không , đây là đường lui chuẩn cho , tu thành tiên trở về bình thường.”
Phong Hỏa: “Vậy chuẩn vàng ?”
Cố Phồn mỉm , lấy bốn cái khóa trường mệnh vàng rực rỡ: “Tặng các , coi như bà cô phát tiền mừng tuổi cho các .”
Ngoại trừ Tinh Hà mỉm , Phong Hỏa, Mạnh Liên Doanh, Thanh Đằng đều trừng cô.
Kháng nghị Cố Phồn một chút cũng buồn , Phong Hỏa cầm lấy một cái khóa trường mệnh c.ắ.n c.ắ.n, nặng trịch, vàng ròng!
Kiểm tra xong, Phong Hỏa bảo Cố Phồn cất bảo bối : “Giữ , ai trong chúng lập gia đình sinh con, đưa.”
Hiện tại đúng là cũng dùng , Cố Phồn cất nó .
Ăn cơm tối xong, thắp nến lên, Mạnh Liên Doanh ho khan một tiếng, cầm b.út lông của Cố Phồn, dùng tư thái của một ông đồ già nghiêm túc câu đối.
Phong Hỏa: “Chữ của giống như ch.ó bò .”
Mạnh Liên Doanh: “Bút cho , .”
Phong Hỏa thật sự chỉ một chữ.
Chữ cũng lắm, đổi thành Tinh Hà, Tinh Hà xong đưa cho Thanh Đằng, cuối cùng là Cố Phồn.
Luân phiên như vài , một câu đối chỉnh cũng xong, nội dung đến từ Mạnh Liên Doanh, văn hóa duy nhất trong tiểu đội: “Trăm năm trời đất hồi nguyên khí, thống nhất sơn hà tế thái bình - Quốc thái dân an.”
Câu đối , Mạnh Liên Doanh nghĩ đến chuyện cũ, thở dài: “Nhà họ mỗi năm dịp Tết Nguyên Đán đều dán câu đối .”
Câu đối là Lục lão nguyên soái tự tay đề , đáng tiếc năm nay ông còn.
Tinh Hà câu đối : “Chúng chỉ cần nhớ những nỗ lực của Lục lão nguyên soái là vô ích.”
Sáng sớm hôm , Mạnh Liên Doanh tự dán câu đối, thậm chí còn dùng dị năng viền kim loại cho câu đối, đảm bảo gió thổi bay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-44-thanh-pho-c.html.]
Buổi tối ăn sủi cảo, Mạnh Liên Doanh bắt một con quái thú cấp C lột da nhân thịt băm, Cố Phồn mang theo Thanh Đằng tìm mấy loại rau, bởi vì nơi từng cư dân sinh sống, tuy rằng đều biến mất, những loại rau vẫn tiếp tục sinh trưởng.
Sủi cảo nấu chín, đốt mấy ngọn nến, ăn bữa cơm tất niên đơn giản.
Ngày mai là mùng một, ngày đầu tiên của năm mới.
Tinh Hà lấy máy tính bảng , đó bản đồ phân bố khu vực Giang Nam mới nhất của Lục Nhai phát khi rời khỏi căn cứ.
Thành phố Sa mà hiện tại bọn họ đang ở, chính là ranh giới giữa một phần hai khu vực màu đỏ và một phần hai khu vực màu trắng.
“Đã ba tháng trôi qua kể từ vụ nổ, dựa những con quái thú chúng gặp khi đến đây, thể thấy phần màu trắng gần ranh giới sẽ đổi thành màu cam. Tuy nhiên, nếu chúng tiếp tục về phía tây, những con quái thú bản địa ở khu vực phía tây cộng thêm những con chạy trốn qua đây, mật độ quái thú sẽ lớn.”
Kỳ thật ba tháng nay, bọn họ cơ bản chỉ là đang lên đường, khu vực màu trắng gặp ít quái thú đến đáng thương, hơn nữa tất cả đều là quái thú cấp C, Cố Phồn luyện tập cũng ngại quái thú đủ.
Tinh Hà chỉ khu vực màu đỏ, tiếp tục : “Miền nam nước nhiều núi, dẫn đến mật độ và cấp độ quái thú tương đối cao. Căn cứ Giang Nam ban đầu ở vùng duyên hải, năm mươi năm nay cũng chủ yếu thanh trừ quái thú xung quanh căn cứ. Thành phố xa nhất mà quân đội từng tới chính là thành phố An, lính đ.á.n.h thuê xa một chút, nhưng theo , xa nhất cũng chính là thành phố An.”
“Kế tiếp chúng hai hướng thể , một là hướng bắc, qua sông tới thành phố Nhạc, tiến phạm vi căn cứ phía Bắc, thành phố Nhạc là đầu mối giao thông để ba căn cứ kết nối với . Quái thú cấp S ở một thành phố xung quanh đều các nguyên soái liên hợp tiêu diệt, con đường tương đối an .”
“Một hướng khác là hướng phía tây, tới thành phố C, thành phố C chính là một trong năm thành phố lớn trực thuộc trung ương của quốc gia trong thời đại tự do, nhất định còn nhiều vật tư, chúng nơi đó mạo hiểm lớn nhưng thu hoạch cũng sẽ càng lớn.”
Phong Hỏa bản đồ, thổn thức : “Dọc đường qua ẩn giấu bao nhiêu quái thú cấp S chứ.”
Mạnh Liên Doanh: “Thật quái thú cấp S đều tương đối lười, mấy chúng tay nhỏ chân nhỏ, con mồi cũng đủ hấp dẫn chúng nó, chỉ loại quái thú cấp S nhân loại t.r.a t.ấ.n qua mới thể ngửi thấy mùi cố ý đuổi theo chúng .”
Phong Hỏa đồng ý: “Cũng đúng.”
Tinh Hà về phía Cố Phồn: “Phồn Phồn đường nào?”
Cố Phồn : “ thế nào cũng , quyết định .”
Tinh Hà thành phố C bản đồ: “Hay là thành phố C , xây dựng căn cứ Giang Nam cần nhiều vật tư.”
Bọn họ lớn lên ở Giang Nam, vì căn cứ Giang Nam tận lực nhiều năm, ít nhiều vẫn tình cảm.
Nhắc tới xây dựng căn cứ, Phong Hỏa hỏi: “Căn cứ Giang Nam xảy chuyện lớn như , căn cứ Tây Bắc, phương Bắc cung cấp viện trợ ?”
Mạnh Liên Doanh là thích của Lục gia, đối với chuyện của quân đội căn cứ tương đối hiểu rõ, lắc đầu : “Rất khó, tài nguyên của mỗi căn cứ đều hạn hẹp, cơ bản đều là tự quản, bình thường chủ yếu trao đổi thành quả công nghệ nghiên cứu, nếu như hai bên căn cứ Giang Nam xuất hiện thú triều, bọn họ chỉ tích cực chuẩn cho thú triều, vội vàng thu thập vật tư thành lập căn cứ thứ hai còn kịp, thể chia bên ngoài.”
Tinh Hà: “Căn cứ Giang Nam lựa chọn xây dựng ở thành phố An, mà nương tựa hai căn cứ còn , ngoại trừ cách xa di chuyển dễ dàng gặp nguy hiểm, nhất định cũng là lo lắng đến tài nguyên của hai căn cứ khó một tiếp nhận hơn năm trăm vạn .”
Hoàn cảnh năm đó, mỗi căn cứ thành lập cũng dễ dàng, đều là dị năng giả địa phương liều mạng, những bình thường vất vả cần cù lao động từng vòng từng vòng mở rộng thành phố thể chứa ngàn vạn dân cư. Sự gia tăng đột ngột của năm trăm vạn , dù là nhà ở thực phẩm, sẽ gây nhiều áp lực cho nhận.
Một khi vật tư cung ứng đủ, cũng sẽ ăn thịt .
Cố Phồn bọn họ thảo luận vật tư, bỗng nhiên nhớ tới tinh hạch gian của Lục Nhai, ngay cả cuốc cũng thu thập, theo cách của Lục Nhai lúc đó, chính là phòng ngừa thú triều tấn công căn cứ, ở gian cất giữ các loại công cụ mà nhân loại thể cần để thành lập căn cứ mới.”
Năm trăm vạn , năm trăm vạn cái miệng, đất canh tác tất nhiên thể thiếu, cuốc Lục Nhai chuẩn chắc chắn phát huy công dụng.
“Đều nghỉ ngơi , rạng sáng mai chúng xuất phát, mục tiêu là thành phố C.”
Ngày thứ năm năm Cố Phồn rời khỏi khu dân cư, một đội ngũ hai mươi sáu dị năng giả từ một hướng khác đến thành phố Sa.
Mặt trời sắp lặn, Lục Nhai dẫn dắt đội ngũ dựng lều nghỉ ngơi ở một sân vận động bỏ hoang.
Xây dựng căn cứ cần một lượng lớn vật tư sinh hoạt và vật tư quân sự, quân đội khi thương thảo, quyết định để Lục Nhai dẫn một đội tới thành phố C, thu thập vật tư là chính, dò xét sự phân bố quái thú là phụ.
Lục Nhai dẫn đội, còn hai mươi lăm đến từ năm gia tộc lớn Lục, Thịnh, Hạ, Vương, Lý.
Nhà họ Thịnh thể xếp thứ hai, thú triều ngoại trừ nhà họ Thịnh giữ nhiều dị năng giả cấp cao nhất, còn một nguyên nhân đó là khi Thịnh Hạc Khánh gia chủ của Thịnh gia kiểm kê con cháu nhà , ngoài ý phát hiện một đứa con trai nhỏ gầy vô cùng tầm thường, bởi vì thủ đoạn của vợ cả, ông ngay cả sự tồn tại của đứa con trai cũng , đứa con trai cũng từng kiểm tra cấp bậc dị năng.
Vì thế Thịnh Hạc Khánh tự kiểm tra cấp bậc dị năng cho đứa con trai .
Kết quả đáng kinh ngạc, đứa trẻ chín tuổi tên Thịnh Thế là một dị năng giả cấp S song hệ mộc hỏa.
Tin tức truyền , bộ căn cứ Giang Nam may mắn còn sống sót năm trăm vạn đều phấn chấn, căn cứ mới hy sinh hai vị nguyên soái, nhanh như liền bổ sung một vị cường giả cấp S, giống như ông trời ban cho nhân loại hi vọng.
Cứ như , nhà họ Thịnh ở căn cứ địa vị vượt qua ba nhà còn , chen chân thứ hai, chỉ thấp hơn nhà họ Lục một cái đầu.
Lều trại dựng xong, tiểu đội năm mỗi gia tộc dùng chung một cái lều lớn.
Hết tới khác đặc biệt, đội trưởng tiểu đội Thịnh gia Thịnh Hi, dựng một cái lều riêng cho ở cùng với vợ Lục Dao mới kết hôn.
Lục Dao cũng thích như , ở nhà Thịnh Hi chơi trò gì cô cũng thể dung túng, nhưng đây là ở bên ngoài, cô là tiểu thư Lục gia danh chính ngôn thuận, Thịnh Hi thể dùng cô như loại phụ nữ thấp hèn mặt tinh nhuệ của năm gia tộc lớn?
Mặc dù lều của Thịnh Hi dựng xong, Lục Dao vẫn trong lều lớn của đội ngũ Thịnh gia, tựa như gì về chuyện bên ngoài.
Thịnh Hi đột nhiên vén rèm, tầm mắt đảo qua bên trong, ngoại trừ ba đàn ông tín của , còn chính là Lục Dao đang đưa lưng về phía .
Thịnh Hi , gọi Lục Dao: “Ra đây , bên thu dọn xong cho em .”
Giọng điệu cưng chiều của giống như Lục Dao yêu cầu ngủ một .
Một tín : “Đội trưởng Thịnh thật cưng chiều vợ.”
Thịnh Hi : “Cô còn nhỏ, cưng chiều .”
Hai như , Lục Dao liền lý do gì cự tuyệt.
Cô duy trì vẻ mặt bình thản, khỏi lều trại.
Cách đó xa, Lục Nhai đang chuyện với hai quân nhân Lục gia, từ đầu đến cuối đều về phía nhà họ Thịnh.
Lục Dao thấy Lục Nhai.
Nghĩ đến những đêm Thịnh Hi cố ý gây động tĩnh, Lục Dao chỉ cảm thấy mặt Thịnh Hi ném xuống chân Lục Nhai, khiến cô ở mặt Lục Nhai thể ngẩng đầu.