Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 43: Đây chính là lời từ biệt của bọn họ...
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tìm kiếm sống sót ở căn cứ Giang Nam cùng thu thập vật tư tiến hành hơn nửa tháng.
Chạng vạng ngày sáu tháng mười một, Lục Nhai chính thức tuyên bố cuộc tìm kiếm kết thúc, hơn một ngàn dị năng quân nghỉ ngơi tại chỗ, sáng mai khởi hành thành phố An.
Cố Phồn kiệt sức, về lều nghỉ ngơi.
Lều của cô dựng giữa lều của Lục Nhai và tiểu đội Tinh Hà, bọn họ đều là những mà cô thể tin tưởng, Cố Phồn đặt đồng hồ báo thức, ngủ thẳng đến nửa đêm khôi phục thần thức, nửa đêm còn dùng để tu luyện.
Chân trời sắp sáng, Cố Phồn chợt cảm giác.
Cô ngừng tu luyện, thả thần thức, chỉ thấy Lục Nhai ở ngoài cửa lều của , ánh mắt phức tạp cô bên .
Lại hơn nửa tháng hai tuy rằng như hình với bóng, nhưng đều là vì cứu viện, từng chuyện tư.
Cố Phồn còn nhớ rõ khi lễ mừng kết thúc Lục Nhai tặng cô một hộp kem ly, nhớ rõ lúc báo động thú triều, cô tặng Tránh Thú Đan và Tục Mệnh Đan cho , nhớ rõ tấm phù chú phòng ngự Lục Nhai từ chối , cũng nhớ rõ cô từng , nếu khi thú triều kết thúc hai còn thể gặp , cô sẽ cho Lục Nhai lai lịch của cô.
Hiện tại cứu viện kết thúc, Lục Nhai rốt cục nhớ tới chuyện ?
Thi triển một thuật thanh tấy, Cố Phồn nhẹ nhàng bước ngoài.
Lục Nhai gì, chỉ ánh mắt theo cô.
Cố Phồn , chỉ rừng cây cách đó xa: “Muốn dạo ?”
Lục Nhai gật đầu, hai sóng vai trong rừng, dị năng quân phụ trách tuần tra như thấy, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Trong rừng một mảnh tĩnh mịch, vụ nổ khiến tất cả những sinh vật sống chứng kiến cảnh tượng đó sợ hãi bỏ chạy.
“Anh gì hỏi ?”
Cố Phồn giữa một rừng cây coi như trống trải, xoay với Lục Nhai.
Lục Nhai cô: “Thực lực của em còn thể tăng lên ?”
Cố Phồn ngẩn , đối diện với khuôn mặt nghiêm túc của Lục Nhai, cô gật đầu: “Có, vô cùng lớn, chỉ là mỗi một tăng lên đều cần thời gian dài, gặp cơ duyên, thể một lên mấy bậc thang, gặp , thể đến c.h.ế.t cũng chỉ trình độ hiện tại.”
Lục Nhai: “Có nắm chắc đạt tới cấp độ của nhóm Tinh Hà ?”
Cố Phồn: “Chắc là thể.”
Mạnh Liên Doanh từng , công kích của cô hiện tại tương đương với một dị năng giả cấp B thực lực bình thường, Cố Phồn suy đoán, nếu như cô thể thành công đột phá Trúc Cơ, cho dù là Trúc Cơ kỳ tầng thứ nhất, thực lực cũng tăng lên gấp trăm ngàn so với Luyện Khí kỳ tầng thứ chín, cũng thể so sánh với dị năng giả cấp B trình độ đỉnh cao, thậm chí sánh ngang với dị năng giả cấp A.
“Tại hỏi cái ?” Cô hỏi ngược Lục Nhai.
Lục Nhai phương hướng thành phố An, : “Sinh Cơ Bổ Huyết Đan em đưa phân phát cho cường giả trong tứ quân khi thú triều đến, bao gồm mấy vị nguyên soái. Bây giờ họ chú ý tới em, nếu em tới thành phố An, bọn họ sẽ liên hợp mời em luyện đan cho quân đội, em thể từ chối, nhưng nhất định dạy cho quân đội kỹ thuật luyện đan.”
Cố Phồn nở nụ : “Nhất định ?”
Lục Nhai: “Nếu như che chở em, bộ quân đội Lục gia sẽ năm trăm vạn lên án.”
Cố Phồn nhướng mày: “Cho nên giao cho bọn họ?”
Lục Nhai: “ sẽ thả em rời , khi thực lực em đạt tới cấp A, nhất nên tới bất kỳ căn cứ nào.”
Cố Phồn trầm mặc.
Cô còn nhớ rõ Lục Nhai vì để cho cô phục vụ quân đội dốc sức sử dụng các loại thủ đoạn, thật nghĩ tới đến thời điểm những khác đều hi vọng cô cống hiến, Lục Nhai thật sự nguyện ý thả cô rời .
“ , trở về giải thích thế nào?”
“ sẽ sắp xếp tiểu đội Tinh Hà cùng em, đường đến thành phố An năm chọn thời gian lặng lẽ rời , lính đ.á.n.h thuê vốn ràng buộc.”
Lúc Cố Phồn mới tin, Lục Nhai thật sự để cô rời .
Lý do trong đó thật sớm manh mối.
Cố Phồn thở dài, xuống một bãi cỏ, từ trong vòng ngọc trữ vật lấy bí tịch công pháp cô tu luyện, ném cho Lục Nhai.
Lục Nhai tiếp , phát hiện bìa là một loại chữ phồn thể, giống với chữ Hán phồn thể của Trái Đất nhưng khác biệt.
Cố Phồn nhổ một nhánh cỏ, xoay tới xoay lui trong lòng bàn tay, thấp giọng : “Thật căn bản Trái Đất các , nơi sống giống như mấy bộ phim tiên hiệp chỗ các , dân chúng bình thường, cũng môn phái tu chân. Đệ t.ử tu hành dựa linh căn tu luyện, dị năng giả các tinh hạch linh căn, học công pháp của chúng , cũng học thuật luyện đan của .”
Trải qua nhiều chuyện như , Cố Phồn cũng hy vọng nhân loại thể chiến thắng quái thú, nếu như trong quân đội thể học thuật luyện đan, cô cũng nguyện ý truyền cho bọn họ, miễn cho quân đội tìm cách cô dốc sức.
Loại đầm rồng hang hổ từ trong miệng cô , Lục Nhai dĩ nhiên chút nghi ngờ.
Anh xuống bên cạnh Cố Phồn, đem bí tịch công pháp xem hiểu trả cho cô.
Cố Phồn thu , tiếp tục : “Tư chất linh căn quyết định tốc độ tu hành cùng tiền đồ của tu chân, tư chất càng cao, tu luyện càng nhanh, ngược thì càng chậm, mà , tin cũng thể đoán , thuộc về tư chất kém cỏi nhất loại linh căn ngũ hành, kim mộc thủy hỏa thổ đều thể sử dụng, chỉ là nhiều mà khó tinh thông.”
“Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần... Hướng lên còn vài loại cảnh giới, tu chân giả Kim Đan kỳ thực lực chắc là kém nhiều lắm. Người thiên phú xuất chúng như , hai mươi tuổi kết thành Kim Đan kỳ cũng gì ngạc nhiên, mà tư chất của , trong một vạn chỉ sợ khó một đột phá đến Trúc Cơ, cho nên tu luyện tới tầng thứ sáu liền từ bỏ tu luyện tu vi tăng lên, một lòng tập trung luyện đan nuôi sống chính , ai ...”
Cố Phồn đem quá trình xuyên qua cho Lục Nhai.
Lục Nhai: “Sau khi đến đây, tu vi của em tăng lên?”
Cố Phồn mỉm : “ , đều là ép, thuộc hạ của phê phán ích kỷ, trong cơn tức giận tâm tình tăng lên, tu vi cũng tăng lên tới tầng thứ chín, ngoài rèn luyện, vận khí là thể đạt Trúc Cơ.”
Lục Nhai: “Trúc Cơ lợi ích gì?”
Cố Phồn: “Chỗ nhiều, đầu tiên là thực lực lớn mạnh, cụ thể cùng dị năng giả các so sánh tạm thời còn rõ ràng lắm, như thế nào cũng thể so với dị năng giả đỉnh cấp B, tiếp theo thể tích cốc, chính là thể ăn cái gì cũng sẽ đói bụng. còn thể ngự kiếm phi hành, còn thể luyện chế đan d.ư.ợ.c cấp cao, đúng , nếu thể đạt Trúc Cơ, tuổi thọ của thể đạt tới năm trăm tuổi!”
Lục Nhai: “... Luyện Khí kỳ tuổi thọ bao nhiêu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-43-day-chinh-la-loi-tu-biet-cua-bon-ho.html.]
Cố Phồn: “Hai trăm tuổi.”
Nói xong, cô bỗng nhiên phát hiện ánh mắt Lục Nhai cô càng trở nên phức tạp.
Nghĩ đến cuộc đối thoại giữa hai , Cố Phồn đùa: “Còn đoán tuổi của ?”
Lục Nhai trầm mặc.
Cố Phồn vỗ vỗ bả vai trấn an: “Yên tâm, cho dù uống Trú Nhan Đan, nếu như tuổi thọ của sắp tới, vẫn sẽ hiện dáng vẻ già nua như thường, hiện tại thoạt trẻ như , chứng tỏ còn đang ở thời kỳ cường thịnh của cuộc đời , giống như .”
Lục Nhai cụp mắt.
Vẫn là giống , cô còn nhiều năm thể sống, mà qua thời kỳ cường thịnh sẽ chậm rãi già yếu, mắt ba căn cứ lớn dị năng giả cấp S sống lâu nhất là Viên lão ở căn cứ phương bắc, chín mươi sáu tuổi, tuy rằng thực lực vẫn mạnh mẽ, nhưng thoạt tóc cũng bạc phơ, nếp nhăn đầy mặt.
Lục Nhai đổi đề tài: “Tinh thần lực của em......”
Cố Phồn: “ tinh thần lực, chỉ thể phóng thích thần thức, tương đương với máy giám sát của các , phạm vi dò xét liên quan đến cảnh giới tu vi, hiện tại chỉ thể dò xét trong vòng bán kính một trăm mét, ừm, Tinh Hà sắp .”
Lục Nhai đầu , cũng lâu lắm, quả nhiên thấy Tinh Hà từ trong lều .
Lục Nhai thầm nghĩ, thần thức của cô thể phát hiện xa như , ở bên ngoài căn cứ cho dù gặp nguy hiểm cũng thể tranh thủ thời gian ứng phó.”
Lục Nhai lấy viên Tránh Thú Đan đưa cho Cố Phồn: “Sau khi rời khỏi căn cứ, em cần cái hơn , đưa viên màu xanh lá cho cô Lục Anh.”
Cũng may viên đan d.ư.ợ.c , cô của mới giữ mạng.
Cố Phồn cũng khách khí với .
Trời dần dần sáng, càng ngày càng nhiều dị năng giả tỉnh.
Lục Nhai lên.
Cố Phồn cũng chuẩn lên, Lục Nhai vươn tay kéo cô một cái, chỉ là khi Cố Phồn vững, tay vẫn buông .
Cố Phồn ngẩng đầu.
Ánh mặt trời ôn hòa sáng sớm xuyên qua cành lá, chiếu sáng đuôi lông mày Lục Nhai, nơi đó quá sáng, sáng đến mức Cố Phồn rõ ánh mắt .
Giống như qua thật lâu, giống như chỉ trong nháy mắt, Lục Nhai buông lỏng cô .
“Lúc em rời cần cho .”
Anh thấp giọng , dẫn đầu về phía lều trại.
Anh một chiến giáp màu đen, bóng lưng cao ngất nhưng cô độc.
Cố Phồn thôi.
Trong lòng chứa căn cứ cùng bộ nhân loại, cô càng bảo vệ chính hơn.
Con đường của hai vẫn là chung đường.
Trở trong lều, Cố Phồn gọi bốn Tinh Hà đến cùng một chỗ, giải thích lý do Lục Nhai khuyên cô rời khỏi căn cứ, tạm thời đề cập tới lai lịch của cô, cùng với chuyện Lục Nhai tiểu đội Tinh Hà cùng cô rời .
cô xong, Tinh Hà lập tức : “Chúng cùng với .”
Thanh Đằng, Mạnh Liên Doanh, Phong Hỏa đều gật đầu.
Tinh Hà dường như lo lắng Cố Phồn sự cảm động khuyên bảo cái gì, giải thích: “Thật chúng lựa chọn rời cũng chỉ là vì bảo vệ , quân đội tổn thất nặng nề, kế tiếp còn xây dựng căn cứ Giang Nam, trong thời gian ngắn tinh lực thanh trừ quái thú, nhiều nhất tuyên bố một ít nhiệm vụ lính đ.á.n.h thuê. Chúng ở căn cứ vì gặp các thế lực lôi kéo, bằng bên ngoài tự nhiệm vụ, hoặc là g.i.ế.c quái thú hoặc là thu thập vật tư, đều là cống hiến vì căn cứ.”
Phong Hỏa sờ sờ mũi: “Tinh Hà đúng, thú triều Lục lão nguyên soái, Lý nguyên soái đều hy sinh, quân đội Lục gia còn , còn Lục thiếu chống đỡ, Lý gia sợ rằng Thịnh gia đè ở phía , khó ngẩng đầu lên. Thịnh gia tinh nhuệ đều trốn theo Thịnh lão tặc, hiện giờ năm gia tộc lớn, cường giả cấp A, cấp B nhà bọn họ là nhiều nhất.”
Tinh Hà: “Xây dựng căn cứ đồng nghĩa với việc sắp xếp thế lực cầm quyền căn cứ, chúng cũng rơi vũng nước đục .”
Cố Phồn bỗng nhiên nhớ tới lúc trung tâm phòng cháy nổ một mới mở , Thịnh Hi gia nhập đội cứu hộ về phía cô, khiêu khích, cũng tình thế bắt buộc.
Trên danh nghĩa cô là bạn gái Lục Nhai, Thịnh Hi chắc chắn thể dựa vũ lực “ ” nhân tài luyện đan như cô, sự tự tin của đến từ ?
Là dự đoán các thế lực khác trong căn cứ sẽ liên hợp bức bách Lục Nhai giao cô ?
Quả nhiên lòng khó lường, Trái Đất lưu lạc đến nước , còn tranh quyền đoạt thế mưu cầu tư lợi.
Năm thương lượng xong cùng rời , thời gian cụ thể cũng định .
Chạng vạng ngày thứ ba khởi hành đến thành phố An, Phong Hỏa bởi vì quân đội phát cơm hộp hợp khẩu vị, cùng nhân viên hậu cần nổi lên tranh chấp, thậm chí sử dụng dị năng, nếu như Lục Nhai kịp thời chạy tới, hai bên thể thật sự sẽ đ.á.n.h .
ở Phong Hỏa xoi mói, Lục Nhai lạnh giọng trách cứ .
Phong Hỏa tức giận bất bình, kiêng kỵ thực lực của Lục Nhai mới chui lều trại.
Ánh mắt lạnh như băng của Lục Nhai đảo qua Tinh Hà, Thanh Đằng, Mạnh Liên Doanh cùng với Cố Phồn.
Người ngoài xem náo nhiệt, nhưng Cố Phồn , đây chính là lời từ biệt của bọn họ.
Nửa đêm, năm Cố Phồn mặc chiến giáp, lặng lẽ hội hợp.
Trước khi rời , Cố Phồn phóng thích thần thức, thăm dò lều trại của Lục Nhai.
Lục Nhai giường hành quân, mặc dù ngủ nhưng khuôn mặt tuấn vẫn lạnh như .
Cố Phồn lượt miêu tả ngũ quan của , lúc mới thu hồi thần thức, theo bốn Tinh Hà ẩn rừng sâu.
Trong lều vải đen kịt, Lục Nhai khi nào mở mắt.