Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 42: Nếu như cô đủ lớn mạnh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khi tu vi Cố Phồn ở tầng thứ sáu Luyện Khí kỳ, thần thức chỉ thể phóng ngoài một mét.

Khi cô tăng lên tới tầng thứ chín Luyện Khí kỳ, thần thức thể bao phủ trong vòng một trăm mét.

Lục Nhai, cường giả cấp S chỉ thể dựa tinh thần lực cảm ứng gian hầm ngầm kim loại thể tồn tại lòng đất, cách nào xác định bên trong , đổi thành Cố Phồn, lấy cô trung tâm trong phạm vi bán kính một trăm mét, cô dựa thần thức một cái sót gì.

Từ khi thú triều đến, căn cứ ngừng thông báo cho hai ngàn vạn ở vòng hai trốn công sự che chắn lòng đất, hiện giờ mặt đất phá hủy, lòng đất khả năng tồn tại một lượng lớn sống sót.

Thời gian đợi , thể cứu một là một, nhất là Cố Phồn cần ở mặt Lục Nhai che giấu bí mật.

Chính bởi vì Lục Nhai bí mật của Cố Phồn, mới lo lắng cô các thế lực khác trong căn cứ hạn chế, vì tới tìm cô ngay lập tức.

Vì ứng đối thú triều, Lục Nhai đem hai ngàn viên Sinh Cơ Bổ Huyết Đan phân cho cường giả trong tứ quân, hiện giờ cuộc chiến thú triều kết thúc, những cường giả từng sử dụng Sinh Cơ Bổ Huyết Đan thảo luận đan d.ư.ợ.c trong tay , nhất định thể đoán đan d.ư.ợ.c đến từ Cố Phồn, tán hộ ở căn cứ buôn bán “Linh đan diệu d.ư.ợ.c” trị sẹo, mọc tóc.

Lục Nhai hối hận lựa chọn của , nếu một nữa vẫn sẽ phân phát Sinh Cơ Bổ Huyết Đan, vì căn cứ bại lộ bí mật của Cố Phồn, nên nhất định chịu trách nhiệm đối với an nguy của Cố Phồn.

Đối với lời của Cố Phồn, Lục Nhai cũng do dự, phóng thích dị năng trong phạm vi Cố Phồn chỉ .

Bốn cây trụ cột kim loại chống đỡ, công sự ngầm chậm rãi nhô lên, đến một phút đồng hồ, một tầng hầm ngầm gần hai trăm bình thường dần lộ ngoài.

Đã ba ngày trôi qua kể từ đêm hôm đó, hai trăm bằng một chút lương khô chống đỡ đến bây giờ, hình dung chật vật nhưng đều nguy hiểm đến tính mạng.

Lục Nhai hướng trung phóng đạn tín hiệu, lập tức đội cứu viện theo hướng bên chạy tới.

Lục Nhai mang Cố Phồn chuyển phương hướng, từ bên ngoài vẻ như Lục Nhai đang chủ đạo hai cứu viện, nhưng thực tế Cố Phồn nhỏ giọng chỉ dẫn phương hướng cho Lục Nhai.

Hai phối hợp ăn ý, Lục Nhai bảo đảm an cho Cố Phồn, thần thức của Cố Phồn là máy thăm dò sự sống mạnh mẽ nhất trong căn cứ lúc .

Thăm dò quái thú may mắn sống sót, Lục Nhai bộ đ.á.n.h c.h.ế.t, thăm dò con mắc kẹt, Lục Nhai bộ giải cứu, gặp thương, Cố Phồn lập tức thi triển thuật chữa trị.

Hai hợp tác, tốc độ cứu viện trận chiến cải thiện nhiều, cuối cùng dứt khoát năm tiểu đội cứu hộ phiên theo hai , cũng cần Lục Nhai phóng đạn tín hiệu.

Sự tàn khốc của chiến tranh khiến tuyệt vọng, nhưng những sống sót ngừng xuất hiện trận khiến dấy lên hy vọng.

Toàn bộ ban ngày, Cố Phồn cùng Lục Nhai dừng , cuối cùng cũng thành dò tìm bộ vòng hai, cứu viện hơn năm vạn bình thường, hơn một vạn dị năng giả thương thế nghiêm trọng, những dị năng giả thương nghiêm trọng sớm tự thoát khốn khó gia nhập cứu viện.

Thi triển thuật chữa trị linh lực của Cố Phồn cạn kiệt, nhưng linh lực thể dùng linh thạch bổ sung, chỉ là liên tục phóng thần thức bên ngoài khiến đầu Cố Phồn đau nứt, đầu tiên cô cần một giấc ngủ, chỉ giấc ngủ mới thể khôi phục thần thức, thần thức định tâm tính định, cô căn bản thể nhập định tu luyện.

cần nghỉ ngơi.”

“Em đan d.ư.ợ.c trợ ngủ ?” Lục Nhai đỡ cô hỏi, cô rõ ràng xuất hiện triệu chứng đau đầu, thể thể tự giấc ngủ.

Cố Phồn lắc đầu, cô căn bản nghĩ khác sẽ vấn đề mất ngủ.

Lục Nhai đột nhiên lấy một viên t.h.u.ố.c màu trắng.

Cố Phồn kinh ngạc .

Lục Nhai : “Thuốc ngủ, tác dụng phụ gì.”

Cố Phồn nhận lấy viên t.h.u.ố.c, ném miệng.

Chờ Lục Nhai ôm cô đáp xuống khu nghỉ ngơi tạm thời cách căn cứ năm mươi dặm, Cố Phồn ngủ.

Địa điểm hạ cánh của Lục Nhai ngay bên ngoài lều trại của đám Tinh Hà.

Nghe động tĩnh, bốn Tinh Hà đều .

Lục Nhai với Tinh Hà: “Cô cần nghỉ ngơi, mới uống t.h.u.ố.c ngủ.”

Bốn Tinh Hà vẻ mặt biến đổi, quen lâu như , Cố Phồn vĩnh viễn đều là tinh thần phấn chấn, lúc nào cần dùng t.h.u.ố.c ngủ cưỡng chế nghỉ ngơi.

Lục Nhai ôm Cố Phồn lều, thả một cái giường cho cô rời .

Thanh Đằng tới bên giường Cố Phồn, khuôn mặt tái nhợt của Cố Phồn, yên lặng phóng thích dị năng trị liệu hệ mộc.

Cố Phồn giường đổi.

Phong Hỏa nhịn hỏi: “Cậu trị liệu cho Phồn Phồn ?”

Thanh Đằng lạnh lùng một cái, giải thích: “Chắc là tinh thần lực cạn kiệt.”

Phong Hỏa cúi đầu thở dài một .

Tinh Hà : “Mấy ngày kế tiếp nhiệm vụ đều nặng, ba các nghỉ ngơi, đêm nay gác đêm.”

Thái Sơn c.h.ế.t, bọn họ đều khó chịu, nhưng ở cái nơi mạt thế c.h.ế.t tiệt , thời gian bi thương đều là xa xỉ, chỉ thể tiếp tục về phía .

Bốn giờ sáng, Cố Phồn tỉnh .

động liền cảm giác về phía , Cố Phồn mở mắt, thấy Thanh Đằng.

dậy, sang một bên, Tinh Hà, Phong Hỏa, Mạnh Liên Doanh lượt ngủ ba chiếc gường đơn sơ.

Trong đội năm , chỉ thiếu Thái Sơn vạm vỡ khỏe mạnh nhất.

Thanh Đằng xuống bên cạnh Cố Phồn, cụp mắt nhớ : “Quái thú nhiều lắm, Thái Sơn vì cứu một con hổ cấp A c.ắ.n trúng đầu, chúng ngay cả thể cũng kịp đoạt .”

Cô gái nhỏ , nhưng vẻ mặt đó so với còn cho khổ sở hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-42-neu-nhu-co-du-lon-manh.html.]

Cố Phồn xoa đầu cô.

Thanh Đằng hít sâu một , hỏi cô: “Cậu thế nào? Có thương ?”

Cố Phồn: “Không , chỉ là liên tục cứu viện nên tinh thần lực cạn kiệt.”

“Đêm đó Phong Hỏa tinh thần lực c*̃ng cạn kiệt, trong tập thể cấy công kích mạnh nhất, tinh thần lực cạn kiệt c*̃ng nhanh nhất, may mắn lúc tránh né ăn một chút Tránh Thú Đan, nếu khó thể tránh thoát mũi của mấy con quái thú cấp A .”

Cố Phồn gật đầu, mặc dù cô ngờ viên Tránh Thú Đan sẽ ở trong căn cứ phát huy tác dụng.

Hai chuyện như , ba Tinh Hà cũng đều tỉnh.

Mọi ăn ý nhắc đến Thái Sơn nữa.

Phong Hỏa vỗ vỗ ống tay áo cánh tay trống rỗng của , gượng với Cố Phồn: “Sau cách nào đồ ăn ngon cho nữa, Phồn Phồn ghét bỏ ?”

Cố Phồn: “Chúng thể giúp , bình thường để một bận rộn trong bếp, thật ngại quá.”

Mạnh Liên Doanh: “ đúng đúng, nào cũng đều hổ.”

Phong Hỏa trừng : “Lúc cướp thức ăn của thấy hổ.”

Hai ầm ĩ, thật giống như trở về thời điểm gì xảy .

“Ngủ thêm một lát , ban ngày còn bận.”

Cố Phồn xong, xuống tu luyện, tranh thủ thời gian bổ sung linh lực trong cơ thể.

Bảy giờ sáng, Lục Nhai tới đón Cố Phồn.

Cố Phồn rời khỏi trạng thái tu luyện, theo tiểu đội Tinh Hà khỏi lều trại, chỉ thấy bên ngoài một đoàn xe thật dài đỗ, xe chống đạn hạng nặng dùng cho quân đội, các loại xe sử dụng bình thường trong căn cứ, hầu như tất cả các phương tiện thể sử dụng đều đặt ở bên ngoài, hơn năm trăm vạn bình thường đang xếp hàng chờ lên xe.

Lục Nhai lấy một cái máy tính bảng, điều bản đồ khu vực kế hoạch thanh trừ quái thú của căn cứ Giang Nam mới nhất.

Trước khi xảy thú triều, căn cứ Giang Nam là màu trắng, một phần năm khu vực màu cam xung quanh đại biểu cho khu vực dọn sạch, còn hơn ba phần năm khu vực màu đỏ đều là khu vực nguy hiểm nhất.

Hiện giờ, lấy căn cứ Giang Nam trung tâm một nửa khu vực chuyển sang màu trắng.

“Ngày hôm qua nguyên soái Vương Thú dẫn quân đội ngoài dò xét, thu kết quả , phần lớn quái thú ở khu vực màu trắng đại đa đều gia nhập thú triều c.h.ế.t vụ nổ hạt nhân, còn một bộ phận nhỏ mặc dù tham gia thú triều, cũng dư chấn vụ nổ hạt nhân kinh sợ, suốt đêm chạy trốn đến địa phương xa hơn.”

“Khi hiệu ứng răn đe của b.o.m hạt nhân suy giảm, sẽ những quái thú cấp thấp trở cùng với một lượng nhỏ quái thú cấp cao hơn, biến khu vực màu trắng thành khu vực màu cam, nhưng một điều chắc chắn là nửa khu vực sẽ duy trì mức độ an của vùng màu cam trong một thời gian khá dài.”

“Tối hôm qua khi quân đội thương nghị, quyết định dẫn dắt nhân loại may mắn còn sống sót đến thành phố An, thành lập căn cứ Giang Nam mới. Bắt đầu từ hôm nay, hai vị nguyên soái Vương, Hạ sẽ bảo vệ dân di chuyển đến thành phố An, phụ trách dẫn tiếp tục tìm kiếm những thể may mắn còn sống sót trong căn cứ, cũng mang tất cả tài nguyên vật chất thể dùng để trùng kiến căn cứ.”

Tinh Hà hiểu : “Vậy chúng ......”

Lục Nhai: “Tiểu đội các tạm thời do chỉ huy.”

Mạnh Liên Doanh thở phào nhẹ nhõm, lúc họ tuân theo mệnh lệnh của quân đội, đủ tín nhiệm quản thúc, đương nhiên theo họ càng .

“Các phụ trách thu thập tài nguyên, Cố Phồn theo .”

Lục Nhai đưa cho bốn Tinh Hà mỗi một viên tinh hạch gian, đó mang theo Cố Phồn xuất phát, mục tiêu dò xét hôm nay là bộ vòng trong.

Phi hành lên trung, từng mảnh phế tích trong căn cứ càng thêm rõ ràng.

Cố Phồn thấy núi Phượng Hoàng gần vòng trong, thảo d.ư.ợ.c của cô nhất định đều hủy, may mắn là trong gian mỗi loại cô đều để một cây chỉnh, sợ ngày nào đó thảo d.ư.ợ.c xảy chuyện ngoài ý , cô ngoài trèo đèo lội suối hái t.h.u.ố.c.

Chỉ là, những d.ư.ợ.c thảo bình thường còn ích lợi gì?

Một ngàn năm trăm vạn , lẽ năm trăm vạn còn vẫn cần t.h.u.ố.c mọc tóc, t.h.u.ố.c trị sẹo, nhưng Cố Phồn còn tâm tình bán t.h.u.ố.c.

Bán t.h.u.ố.c là vì kiếm tiền, kiếm điểm công huân ở căn cứ bình an mà sinh sống, nhưng căn cứ nhân loại cũng bền chắc, sụy đổ liền sụp đổ, cô kiếm điểm công huân ích lợi gì?

Xét cho cùng, tính mạng là quan trọng nhất.

Cố Phồn từng đem an nguy của ký thác môn phái, môn phái sụp đổ.

Đi tới Trái Đất, cô hy vọng thể tìm thấy sự an trong căn cứ, nhưng cuối cùng căn cứ Giang Nam cũng sụp đổ.

Thực lực nhỏ yếu, giống như một ngàn năm trăm vạn bình thường , khi nguy hiểm đến chỉ thể bỏ mạng, chỉ thể chạy trốn mà sống sót, chỉ thể chờ đợi cường giả cứu viện, bao gồm chính cô, nếu như tài nghệ của cô Lục Nhai trúng cuối cùng cơ hội tiến khu phòng nổ, nếu nhất định cũng c.h.ế.t trong miệng quái thú, hoặc là c.h.ế.t trong vụ nổ hủy kinh thiên diệt địa .

Nếu như cô đủ lớn mạnh, căn bản cần nương tựa căn cứ nhân loại, thể tìm một ngọn núi rừng tràn ngập linh khí chuyên tâm tu luyện.

Nếu như cô đủ lớn mạnh, cho dù chỉ đủ mạnh để vượt qua tốc độ của quái thú cấp S, cũng thể ở Trái Đất tự nhiên khắp nơi.

Nếu như cô đủ lớn mạnh, cô thể trong lúc nguy hiểm bảo vệ đồng đội của , nếu như cô đủ lớn mạnh, cô cũng thể tỏ lòng nhân ái với , tích góp công đức, đối với những kẻ thèm phất tay diệt sát.

Trước đây, cô hạn chế bởi tư chất linh căn ngũ hành hạ phẩm, cho rằng khả năng đột phá Trúc Cơ, cho rằng kinh nghiệm rèn luyện kém xa so với nỗ lực, cho nên co đầu rút cổ ở môn phái dám mạo hiểm.

Hiện giờ, Cố Phồn chỉ còn cách Trúc Cơ một bước.

Tất cả hết thảy là do cô ở Trái Đất ngoài vài tích lũy kinh nghiệm, tu vi tiến bộ, trạng thái tinh thần cũng tăng lên.

Nguy hiểm là con d.a.o hai lưỡi, thể lấy mạng , cũng thể mang đến cơ hội.

Co đầu tất nhiên an , nhưng an thì bỏ lỡ cơ hội, hơn nữa bây giờ cô ngay cả co đầu cũng tìm chỗ.

Trước khi đáp xuống, Cố Phồn về phía chân trời xa xôi.

con đường tiếp theo nên như thế nào.

 

 

Loading...