Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 41: Kế hoạch N

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Quái thú như thủy triều tràn về căn cứ, hệ thống điện của căn cứ nhanh ch.óng phá hủy, màn hình các khu phòng cháy nổ chìm trong bóng tối.

Khu phòng cháy nổ sâu lòng đất năm trăm mét, vật liệu kim loại đặc thù ngăn cách âm thanh mặt đất, chỉ thể cảm nhận chấn động nhỏ khi quái thú cỡ lớn chạy.

Cố Phồn chiếc vòng tay thông tin trong tay còn dùng .

Cô cũng dám liên lạc với nhóm Tinh Hà lúc , lỡ như bọn họ đang cùng quái thú c.h.é.m g.i.ế.c, một chút phân tâm cũng thể mất mạng.

Giờ phút , điều duy nhất cô thể chính là chờ đợi.

Trên mặt đất.

Còn tám con quái thú cấp S hiển nhiên trí thông minh cao, chúng hiểu kẻ thù của chỉ năm cường giả cấp S trong căn cứ Giang Nam, giống như những quái thú khác lúc đều kết thành liên minh tấn công nhân loại, tám con quái thú cấp S cũng tập hợp cùng một chỗ, đem năm Lục Nhai vây ở trung tâm.

Ưu thế của nhân loại là động tác nhanh nhẹn linh hoạt, thủ đoạn tấn công đa dạng, ưu thế của quái thú đầu tiên là phòng ngự nghịch thiên, đó mới là dị năng công kích.

Tám con quái thú cấp S phối hợp mật thiết, năm Lục Nhai trong thời gian ngắn khó thể đột phá.

Ai cũng g.i.ế.c c.h.ế.t ai, lúc giằng co, Lục Thắng về phía căn cứ phía .

Mắt thường thể thấy khắp nơi đều là quái thú, dị năng giả cấp A miễn cưỡng còn thể chống đỡ, dị năng giả cấp B, C chỉ thể thú triều bao phủ.

Dị năng giả như thế, bình thường bên chỉ càng thêm t.h.ả.m thiết.

Trước khi thú triều đến, ai lượng quái thú chính xác, cho nên vẫn ôm một tia hy vọng bảo vệ căn cứ.

mà đến bây giờ, đội quân dị năng liên tiếp bại lui, những bình thường c.ắ.n xé thương tiếc, thông thường đạn đạo từ lúc thú triều đến chuẩn , căn cứ nếu trấn áp trận thú triều , chỉ còn một biện pháp duy nhất.

Dùng, nhân loại mặt đất sẽ c.h.ế.t, dùng, cũng là c.h.ế.t.

Lục Thắng bốn bên cạnh, lấy một viên tinh hạch, ném cho Lục Nhai : “Chúng giúp cháu phá vòng vây, thực hiện kế hoạch N.”

Lục Nhai tiếp tinh hạch, rõ lời Lục Thắng, trong lòng trầm xuống.

Lý Chấn, Hạ Đào, Vương Thú , mỗi lấy một viên tinh hạch đưa cho Lục Nhai: “Sau dựa những trẻ tuổi các cháu, .”

Lục Nhai mắt phía , trong lòng đây là biện pháp duy nhất, nhận tinh hạch của ba vị nguyên soái, đồng thời đưa cho mỗi năm viên màu đỏ Sinh Cơ Bổ Huyết Đan.

“Thuốc thể chữa khỏi vết thương m.á.u thịt ngoài da, d.ư.ợ.c hiệu thể so với dị năng giả cấp A, xem thời cơ sử dụng.”

Lục Thắng hỏi Lục Nhai: “Cô của cháu......”

Ông nhiều con cháu như , hiện giờ lo lắng nhất chính là con gái Lục Anh.

Lục Nhai: “Tất cả đều phân phát, các tướng lĩnh cao cấp tứ quân chia đều hai ngàn viên.”

Lục Thắng hiểu, ba vị chiến hữu cũ, với Lục Nhai: “Cho cháu năm phút.”

Tiếp theo, năm tập trung tấn công hai con quái thú phía nam, Lục Nhai nhân cơ hội bay ngoài, một con đại bàng đen cấp S theo sát phía .

Lý Chấn công kích quái thú cấp S, hỏi Lục Thắng: “Muốn hỗ trợ ?”

Lục Thắng: “Không cần, một con nó thể giải quyết.”

Trong lúc chuyện, bốn Lục Thắng cố ý di chuyển về phía vòng hai, nơi đó cũng là nơi quái thú dày đặc nhất.

Lục Nhai thì một đường bay khỏi vòng căn cứ.

Tốc độ của đại bàng đen cực nhanh, Lục Nhai mấy hạ xuống rừng cây mới miễn cưỡng tránh công kích của nó, thời gian từng giây từng phút trôi qua, Lục Nhai thời gian đếm ngược vòng tay, còn hai phút.

Tiếng thú rống phía xa sắp thấy nữa, dường như tất cả quái thú vùng Giang Nam đều tràn về căn cứ, những khu vực khác đều rơi giấc ngủ say.

Ba mươi sáu thanh kiếm vàng kim cỡ trung đột nhiên từ bốn phương tám hướng xuất hiện tập trung về phía đại bàng đen, nó kêu một tiếng dài ngửa đầu bay về phía bầu trời đêm, nhưng mà thanh kiếm vàng kim khổng lồ tựa như thiên binh, bỗng dưng c*m v** lưng đại bàng đen, thẳng tắp đem nó khảm mặt đất, cùng lúc đó, ba mươi sáu thanh kiếm vàng kim phi như gió tới, b.ắ.n thẳng yếu mạch của nó.

Thời gian đếm ngược vòng tay còn thừa một phút.

Một chiếc máy b** ch**n đ** trống rỗng xuất hiện, Lục Nhai bay buồng lái, hết thảy chuẩn xong, đếm ngược còn mười giây.

Anh căn cứ Giang Nam phía xa, nơi đó xa xôi giống như một thế giới khác.

5, 4, 3, 2, 1……

Ngón tay run nhè nhẹ, ấn nút phóng.

Mà ngay tại ba mươi giây , Lục Thắng thông qua kênh chuyên dụng, thông qua vòng tay thông tin truyền đến thông tin mỗi mặt đất: “Bom hạt nhân ba mươi giây sẽ tới, lập tức tìm nơi trú ẩn gần nhất, lập tức tìm nơi trú ẩn gần nhất!”

, ba mau rút lui!”

Nương theo chữ cuối cùng của Lục Thắng, một luồng kim quang ch.ói mắt đột nhiên lấy ông trung tâm tản bốn phía, ba Lý Chấn hai mắt đẫm lệ lao xuống mặt đất, mà bảy con quái thú cấp S xung quanh còn kịp phản ứng, thứ gì đó đột nhiên từ trời giáng xuống, một luồng sáng trắng mạnh thình lình thổi quét mặt đất!

“Oanh” một tiếng, trung tâm phòng cháy nổ sâu lòng đất năm trăm mét đột nhiên chấn động, một nửa thể nghiêng nghiêng ngã sấp xuống đất.

Cố Phồn theo bản năng ôm lấy Lục Cảnh Thiên, chú Vương nhanh ch.óng ôm lấy hai họ.

Mặt đất vẫn còn rung chuyển, Cố Phồn cảm giác thứ gì đó nhỏ giọt cổ.

Cố Phồn ngẩng đầu.

Trong mắt chú Vương đầy tơ m.á.u, đối diện với ánh mắt trong trẻo hiểu của Cố Phồn, khổ sở hỏi: “Biết khu phòng cháy nổ là phòng cái gì ?”

Cố Phồn , cô chỉ cảm thấy nơi phòng ngự chắc là mạnh.

Chú Vương về phía đỉnh đầu, ánh mắt tựa hồ thể xuyên thấu tầng kim loại cùng bùn đất: “Khu phòng cháy nổ thực chất là khu phòng hạt nhân, khi thú triều đột kích nhân loại nhất định từ bỏ căn cứ, một quả b.o.m hạt nhân thể cho tất cả sinh vật mặt đất trong phạm vi hai mươi km lấy căn cứ trung tâm mất mạng.”

Trong lòng nặng trĩu, giọng của chú Vương tuy rằng trầm thấp, nhưng cũng loại cố ý hạ thấp, bọn trẻ xung quanh đều thể thấy.

“Ba!”

“Con trở về!”

“Ông nội......”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-41-ke-hoach-n.html.]

Tiếng dường như tính lây lan, ngày càng nhiều bắt đầu .

Cố Phồn sững sờ đó, tất cả những gặp khi đến căn cứ đột nhiên hiện lên trong đầu, thậm chí ngay cả những quyền quý mà Lục Nhai giới thiệu cô quen đêm lễ mừng, cô thậm chí còn thể nhớ rõ diện mạo của họ. Dần dần, những liên quan biến mất, chỉ còn năm Tinh Hà cùng Lục Nhai, Lục Nhai lạnh lùng cường thế, Tinh Hà dịu dàng mỉm , Thái Sơn điềm tĩnh ít , Thanh Đằng thích chưng diện giả vờ hứng thú, Phong Hỏa trù nghệ cao siêu, Mạnh Liên Doanh đơn thuần thẳng thắn.

Bom hạt nhân, sinh vật mặt đất đều c.h.ế.t.

Vậy họ cũng c.h.ế.t hết ?

Mỗi khu vực phòng cháy nổ đều chuẩn thức ăn và nước uống thể cho phép năm mươi vạn sống sót trong ba ngày.

Chú Vương phổ cập kiến thức cho Cố Phồn.

Sau đại phóng xạ nhân loại còn sống sót, dù bình thường là dị năng giả đều đối với vi lượng phóng xạ sinh miễn dịch, chỉ cần tại khu phòng cháy nổ kiên trì ba ngày, ba ngày thể tiếp tục hoạt động mặt đất, nhưng căn cứ Giang Nam lúc thích hợp để sinh tồn, nhanh ch.óng di chuyển đến thành phố khác, thành lập mới căn cứ.

Chú Vương còn với Cố Phồn, nếu nhân loại mặt đất thể trốn tầng hầm ngầm hoặc công sự kiên cố khác khi b.o.m hạt nhân phát nổ, sẽ khả năng sống sót cao, nhất là dị năng giả.

Cố Phồn nghĩ tới phòng ngự hệ thổ của Thái Sơn, với năng lực của Thái Sơn, công sự che chắn cũng thể tạm thời xây một công sự che chắn kiên cố.

Điều cô yên tâm hơn một chút.

Ba ngày , khi quản lý quân sự trong khu vực phòng cháy nổ mở cửa, bên ngoài gõ cửa, là dị năng giả.

Cố Phồn rốt cục cùng với năm mươi vạn ở khu phòng cháy nổ một thấy ánh mặt trời.

Trong tầm mắt thể thấy, bộ căn cứ Giang Nam gần như san thành bình địa, từng tòa cao ốc cao ngất đều biến mất, thậm chí vài ngọn đồi đều thổi bay.

Không ngừng dị năng giả bay qua trung.

Dị năng giả phụ trách tiếp ứng khu phòng nổ một giải thích: “Sau khi b.o.m hạt nhân phát nổ, còn một bộ phận con và quái thú sống sót, ba ngày nay dị năng giả đều đang thanh trừ quái thú còn sót và giải cứu những mắc kẹt, theo đến khu nghỉ ngơi tạm thời, nơi đó thống kê danh sách những còn sống sót, thể thông qua danh sách tìm .”

Cố Phồn giải thích quét mắt những dị năng giả bay tới bay lui.

“Tiếp theo mời dị năng giả hệ mộc mười sáu tuổi trở lên khỏi hàng, lát nữa sẽ đội cứu viện tới, theo đội cứu viện hành động.”

Lời dứt, dị năng giả hệ mộc trong năm mươi vạn chủ động ngoài, cầm đầu chính là đám Thịnh gia .

“Em cùng .” Lục Dao theo Thịnh Hi.

Thịnh Hi nắm tay Lục Dao, ánh mắt về phía Cố Phồn.

Cố Phồn đang định ngoài, chú Vương đột nhiên giữ c.h.ặ.t cô, thần sắc nghiêm túc : “Cố tiểu thư, hứa với thiếu soái sẽ bảo vệ an cho cô.”

Cố Phồn nhẹ giọng : “Có lẽ đang ở chỗ nào đó chờ cứu viện.”

Lục Nhai, tiểu đội Tinh Hà, cùng với những cô từng tiếp xúc, Cố Phồn nguyện ý cứu trợ bọn họ.

Lúc thú triều đột kích, cô lực bất tòng tâm, hiện tại thời điểm nguy hiểm nhất qua, Cố Phồn giúp đỡ.

Chú Vương bắt lấy cổ tay Cố Phồn, để cô .

lúc , một bóng đen từ đằng xa bay tới, tốc độ quá nhanh, chỉ trong nháy mắt nọ treo lơ lửng mặt .

“Chú hai!”

Lục Cảnh Thiên kích động nhảy dựng lên, khàn giọng hỏi: “Ông cố ?”

Lục Nhai vẻ mặt lạnh như băng, khác gì lúc thú triều phát sinh, ánh mắt đảo qua phía , dùng thanh âm máy móc : “Vì bảo vệ căn cứ, Lục Thắng, Lý Chấn hai vị nguyên soái hy sinh.”

Lục Cảnh Thiên ngơ ngác, từng giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống.

Lục Nhai Cố Phồn bên cạnh Lục Cảnh Thiên, dùng giọng điệu lệnh cho quân nhân : “Cố Phồn, theo cứu viện.”

Cố Phồn giày phi hành hạng A, bay lên trung.

Cô còn bay đến bên cạnh Lục Nhai, Lục Nhai liền xoay bay về hướng vòng hai, bảo trì tốc độ ở mức Cố Phồn thể đuổi kịp.

“Chuyện của lão nguyên soái, nén bi thương.” Cố Phồn đuổi theo , thấp giọng .

Lục Nhai trầm mặc.

Cố Phồn: “Quân đội Lục gia các ...”

“Trước mắt hơn một ngàn trở về đơn vị.”

Lần , đổi thành Cố Phồn trầm mặc.

Chỉ riêng uy lực của b.o.m hạt nhân, quân đội Lục gia thể sống sót hơn một ngàn hình như nhiều, nhưng đội quân Lục gia vốn hai mươi lăm vạn quân nhân tinh nhuệ, chỉ sợ hơn hai mươi vạn dị năng giả, đại đa đều kiên trì đến lúc b.o.m hạt nhân phát nổ, lúc ban đầu thú triều tập kích sớm ở trong thành hy sinh?

Trận chiến thú triều , là một tận thế ở căn cứ Giang Nam?

Trước mắt bộ căn cứ sụp đổ, bất kỳ đề tài nào cũng đều trở nên nặng nề.

Yên lặng phi hành một hồi, khi đáp xuống, Cố Phồn Lục Nhai, thăm dò : “Nhóm Tinh Hà gặp qua ?”

Lục Nhai mặt hướng một tòa nhà đổ sập, một bên cảm ứng phân bố kim loại phía , một bên trả lời: “Tinh Hà ngoại thương khôi phục, nhưng vẫn còn hôn mê. Phong Hỏa mất cánh tay , Liên Doanh, Thanh Đằng đang phụ trách cứu viện.”

Cố Phồn: “Thái Sơn ?”

Lục Nhai mặt chút đổi: “Đã hy sinh.”

Bên tai Cố Phồn vang lên giọng kiên định của Thái Sơn: “Có phụ trách phòng ngự cho bọn họ, cần lo lắng.”

Thái Sơn cho an tâm như , cô rốt cuộc thấy nữa.

Lục Nhai bỗng nhiên đầu , khuôn mặt như sương lạnh, như thể cho dù chuyện gì xảy , cũng sẽ lay động.

Lục Nhai Cố Phồn, tựa như đang một quân y bình thường: “Người hy sinh tính bằng ngàn vạn, nhưng bây giờ là lúc đau buồn, còn nhiều chờ cứu viện hơn.”

Cố Phồn nhắm hai mắt .

Ngay khi Lục Nhai cho rằng cô còn cần thời gian bình phục tâm tình, Cố Phồn đột nhiên chỉ một nơi cách đó năm mươi mét: “Nơi đó, lòng đất mười mét.”

 

 

Loading...