Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 39: Thú triều

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mạt thế buông xuống, một học giả truyền giảng thuyết “thú triều”, vì lý do , ba căn cứ lớn thà tin là đều thực hiện các biện pháp phòng ngừa tương ứng.

Căn cứ Giang Nam ở bên ngoài căn cứ bí mật lắp đặt mạng lưới giám sát.

Mạng lưới giám sát lấy căn cứ trung tâm, trải rộng cách năm mươi km cho đến khi đạt cách ba trăm km

Xét thấy tài nguyên căn cứ hạn, hơn nữa loại giám sát chỉ là vì đề phòng thú triều, cách giữa mỗi máy giám sát đều xa, đại đa quái thú hoặc dị năng giả lượng nhỏ hành động đều ngoài giám sát, nhưng nếu quả thật thú triều phát sinh, quái thú dày đặc tự nhiên sẽ máy giám sát bắt .

mười giờ tối nay, phòng chuyên môn phụ trách theo dõi thú triều đột nhiên truyền đến tiếng cảnh báo.

Màn hình hiển thị một lượng lớn quái thú tiến phạm vi căn cứ trong vòng ba trăm km, bầy thú đến từ một hướng, màn hình bốn phương tám hướng đều bắt chuyển động của bầy thú.

Các nhân viên liên quan ngay lập tức báo cáo cho quân đội.

Lục Nhai kết nối liên lạc, bên trong truyền đến thanh âm bình tĩnh của Lục Thắng: “Thú triều tới, nó vượt qua ba trăm km, lập tức về đơn vị.”

Ba trăm km, dựa theo thể chất của quái thú cấp A thể bảo trì tốc độ tối đa một trăm km/h, tính cả thời gian nghỉ ngơi hồi phục ở giữa, nhiều nhất là bốn giờ nữa thú triều thể sẽ đến căn cứ.

Lục Nhai mặc chiến giáp trực tiếp bay khỏi phòng, phá cửa sổ phòng Cố Phồn.

Anh vốn trực tiếp mang Cố Phồn rời , ngờ khi tới gần Cố Phồn cách ba bước, một tầng hào quang đột nhiên sáng lên ngăn .

Ngay khi Lục Nhai sững sờ, Cố Phồn cảm nhận trận pháp khác thường, mở mắt.

Nhìn thấy Lục Nhai, cô nhanh ch.óng thu hồi linh thạch mặt đất.

Trên thực tế, nếu Lục Nhai cưỡng chế xông loại trận pháp cấp thấp , thể ngay lập tức phá vỡ trận pháp.

“Sao ?” Cố Phồn nhíu mày hỏi, cũng nghi ngờ Lục Nhai hại cô.

Lục Nhai: “Thú triều sắp đến, đưa em hội hợp với Cảnh Thiên, Lục gia sẽ phái bảo vệ hai .”

Nói xong, Lục Nhai mặt chút đổi kéo Cố Phồn trong n.g.ự.c, mang theo cô bay ngoài.

Tim Cố Phồn đập thình thịch bên ngoài căn cứ, một mảnh tối đen như mực phát hiện bất cứ điều gì khác thường.

Lục Nhai tựa như cô đang suy nghĩ gì, giải thích chuyện mạng lưới giám sát.

Cố Phồn căng thẳng hỏi: “Quân đội thể ngăn chặn ?”

Lục Nhai: “Phải xem lượng quái thú.”

Cố Phồn lấy viên tinh hạch gian lúc Lục Nhai dùng cất giữ Thanh Lân Thảo, nhét trong tay : “Bên trong hai ngàn viên Sinh Cơ Bổ Huyết Đan, xem mà dùng.”

Lục Nhai dường như nở nụ .

Cố Phồn giả vờ như thấy, lấy hai viên đan d.ư.ợ.c một đen một xanh, cụp mắt giải thích d.ư.ợ.c hiệu: “Hai loại thật sự luyện, đừng ngại lượng ít. Màu đen là Tránh Thú Đan, ăn qua, màu xanh lá cây dùng cứu mạng thời khắc nguy cấp, chỉ cần còn chút thở chắc chắn thể cứu .”

Lục Nhai: “Cảm ơn, nếu dùng nó thì sẽ trả cho em.”

Cô nhát gan tiếc mạng như , hiện tại chia cho thứ cũng coi như là chia mạng của cô.

Tốc độ giày phi hành hạng S nhanh đến mức Cố Phồn thể thấy tòa biệt thự nhà họ Lục cách đó xa.

Điều cho thấy cô cùng Lục Nhai cũng sắp tách .

Chẳng , Cố Phồn nghĩ tới khuôn mặt Lục Nhai chiếu màn hình lớn lúc duyệt binh ban ngày.

Giống như ở đây căn cứ sẽ luôn an .

Cố Phồn lấy một tấm phù chú.

Lục Nhai chuẩn đáp xuống, thấy thứ kỳ quái trong tay cô, tạm thời dừng đà lao xuống, treo lơ lửng giữa trung.

Cố Phồn c.ắ.n răng hỏi: “Nếu theo Lục Cảnh Thiên thật sự thể sống sót qua đợt thú triều ?”

Lục Nhai gật đầu.

Cố Phồn đó đưa cho tấm phù chú trong tay: “Đây là phù phòng ngự, nhỏ m.á.u là thể kích hoạt, đại khái thể ngăn cản một công kích trí mạng của quái thú cấp S, cũng nắm chắc nó thể .” Cô cũng quái thú cấp S cùng yêu thú Kim Đan kỳ cái nào mạnh hơn, tấm phù chú phòng ngự là nhằm yêu thú Kim Đan sơ kỳ.

Đan d.ư.ợ.c, phù chú......

Lục Nhai vẻ mặt phức tạp hỏi: “Em là?”

Cố Phồn cụp mắt : “Nếu thú triều còn thể gặp , sẽ cho , nếu bây giờ cũng ý nghĩa.”

Lục Nhai trầm mặc vài giây, đó đem tấm phù chú nhét ngược cho cô, nắm tay cô : “ thủ đoạn tự vệ, cái em giữ phòng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-39-thu-trieu.html.]

Nói xong, Lục Nhai đáp xuống tòa biệt thự của Lục Thắng.

Một cường giả cấp A chạy tới: “Thiếu soái, ngài......”

“Chú Vương để Cố Phồn và Cảnh Thiên ở cùng một chỗ.”

Lục Nhai dặn dò xong một câu , cuối cùng Cố Phồn, bay về hướng quân đội Lục gia, trong nháy mắt biến mất trong màn đêm.

Cố Phồn nắm c.h.ặ.t phù chú trong lòng bàn tay, đầu tiên xác định Lục Nhai nhiều chuyện lấy lòng cô như , cũng là vì tài năng của cô.

Lục Cảnh Thiên mặc xong quần áo, đứa nhỏ tám tuổi trắng trẻo mập mạp, khuôn mặt mũm mĩm đầy mê man đ.á.n.h thức khi ngủ.

“Thím nhỏ, thím tới đây?” Lục Cảnh Thiên ngơ ngác Cố Phồn.

Chú Vương lắc đầu với Cố Phồn.

Cố Phồn xoa đầu Lục Cảnh Thiên : “Nếu thể cho cháu , lát nữa cháu sẽ .”

Sau đó cô lấy một phần kem, đưa nhóc.

Trong khi Lục Cảnh Thiên ăn kem, con cháu vị thành niên khác của Lục gia cùng với những trưởng thành quân vụ trong đều tập trung đến tòa biệt thự của Lục Thắng, trong đại sảnh chứa nổi, một bên ngoài.

Ngay cả Lục Cảnh Thiên cũng ý thức xảy chuyện.

Cố Phồn vòng tay, cách thời gian Lục Nhai đ.á.n.h thức cô hai mươi phút.

Chú Vương đột nhiên vài bước, giơ tay lên, ghé tai vòng tay thông tin.

Cố Phồn chú ý tới sắc mặt chú Vương càng ngày càng trầm.

Gần như ngay khi chú Vương buông cánh tay xuống, vòng tay thông tin của Cố Phồn đột nhiên phát tiếng bíp, nhưng Cố Phồn cần máy, truyền tin tự kết nối.

Không chỉ cô mà tất cả trong nhà họ Lục mặt, cách khác vòng tay thông tin của tất cả trong căn cứ đều tự động trả lời một chương trình phát sóng.

“Cảnh cáo thể thành viên căn cứ Giang Nam, thú triều đột kích, thú triều đột kích!”

“Số lượng quái thú đạt tới ngàn vạn, quân đội sẽ hết sức bảo vệ căn cứ, xét thấy trận chiến liên quan đến sự tồn vong của căn cứ Giang Nam, vì bảo đảm sự tồn vong của nhân loại, căn cứ sẽ mở bộ mười khu vực phòng cháy nổ lòng đất, mỗi khu thể chứa năm mươi vạn , vui lòng đưa tất cả trẻ em đủ tuổi đến khu vực phòng cháy nổ gần nhất, những thành viên khác tự tìm kiếm gian lòng đất trú ẩn.”

“Thú triều dự tính từ một giờ đến hai giờ sáng sẽ đến căn cứ, tranh thủ thời gian.”

Sau đó là ba cảnh báo liên tiếp.

Cảnh báo qua , đám Lục Cảnh Thiên, chú Vương đồng thời nhận một thông báo yêu cầu bọn họ lập tức tới khu phòng cháy nổ ngầm một trú ẩn.

Cố Phồn cũng nhận .

Cô ngay lập tức liên lạc với Tinh Hà.

Tinh Hà: “Chúng cũng nhận , đoán tất cả nhân viên phi quân sự ở vòng trong đều thể đến khu vực phòng cháy nổ một.”

Tổng dân vòng trong đến năm mươi vạn, lẽ còn thể tiếp nhận thêm một nhóm cư dân vòng hai.

Cố Phồn một bên theo Lục Cảnh Thiên ngoài, một bên thấp giọng hỏi: “Trước quân đội sẽ phát nhiệm vụ theo quân cho lính đ.á.n.h thuê, bọn họ trực tiếp bảo lính đ.á.n.h thuê các đến khu phòng cháy nổ trú ẩn, từ bỏ phản kháng ?”

Tinh Hà: “Không từ bỏ phản kháng mà là một bên cố gắng chống cự, một bên cô gắng hết sức lưu đầy đủ dị năng giả bảo vệ mấy trăm vạn sống sót.”

Cố Phồn rơi trầm mặc.

Toàn bộ căn cứ Giang Nam hai ngàn vạn dân cư, khu phòng cháy nổ chỉ thể dung nạp năm trăm vạn , còn một ngàn năm trăm vạn?

Một trăm vạn dị năng giả thủ vững tiền tuyến, chính là vì một ngàn năm trăm vạn mà liều mạng.

Vậy Lục Nhai thì ? Năm vị cường giả cấp S bọn họ......

lúc , một đoạn tín hiệu khác vang vọng cả tòa căn cứ: “ là Lục Thắng, là Lục Thắng, xin thứ tự rút lui, nên kinh hoảng, nên chen chúc ở khu phòng cháy nổ, căn cứ Giang Nam là do một tay xây dựng lên, sẽ cùng căn cứ chiến đấu đến giây phút cuối cùng, chỉ cần Lục Thắng còn một thở, sẽ tuyệt đối vứt bỏ căn cứ Giang Nam.”

Đoạn phát thanh cũng liên tục phát ba .

Cố Phồn thấy phản ứng của hai ngàn vạn trong căn cứ, Lục gia mắt cô lớn thành tiếng, vẻ mặt bi thống, hành lễ theo hướng quân đội Lục gia, ầm ĩ cùng Lục Thắng tác chiến, các trưởng bối phụ trách bảo vệ con cháu Lục gia trấn áp xuống.

Cố Phồn về phía Lục Cảnh Thiên.

Lục Cảnh Thiên mặt đầy nước mắt, ngoài ý xúc động gì.

Cố Phồn nhẹ giọng hỏi: “Sợ ?”

Lục Cảnh Thiên dùng hai tay lau nước mắt, ngẩng mặt, nước mắt lưng tròng trả lời: “Không sợ, ông cố , con cháu Lục gia chúng từ nhỏ đ.á.n.h quái thú, ông cố dẫn đ.á.n.h quái thú, gì đáng sợ.”

Cậu nhóc chỉ hận quá nhỏ, thể cùng ông cố cùng quân Lục gia kề vai chiến đấu.

Cố Phồn nhẹ nhàng giúp nhóc lau hai hàng nước mắt mới lăn xuống.

Loading...