Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 37: Màn đêm
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Phồn đối với lời hứa của khác tin lắm, cho nên khi Lục Nhai câu sẽ bảo vệ cô, Cố Phồn cũng nên đáp như thế nào.
Cô dựa lưng ghế, ánh mắt mờ mịt bên ngoài.
Lục Nhai cô một cái, giữa hai đột nhiên thêm một cái hộp sắt, Lục Nhai đặt hộp lên đùi Cố Phồn: “Bên trong năm mươi viên đạn s.ú.n.g xung kích hạng A, cộng thêm mười viên cô Lục Anh tặng em, em tiết kiệm dùng.”
Không Lục Nhai cho nhiều mà là tài nguyên quân đội hạn, thể quá thiên vị.
Hộp sắt nặng trịch, Cố Phồn ôm trong n.g.ự.c, cảm giác hộp đạn so với lời hứa của Lục Nhai càng ý nghĩa hơn.
Tâm bất an cuối cùng cũng yên tâm phần nào.
“Cám ơn.” Cố Phồn chút khách khí thu hồi món quà , cô cũng chuẩn cho Lục Nhai một món quà, chỉ là còn tới thời cơ đưa .
Xe việt dã dừng ở sân nhà Cố Phồn.
Lục Nhai đêm nay ở bên , hai một một về phía cầu thang.
Cố Phồn vẫn quen với loại giày cao gót của Trái Đất, đến cầu thang, cô một tay vịn lan can, một tay cởi giày cao gót.
Đại sảnh bật đèn, nhưng thể chất cường giả cấp S vẫn Lục Nhai thấy rõ hai chân của Cố Phồn, trắng nõn như ngọc chút tì vết, cũng dấu vết lâu ngày giày cọ xát, tựa như chủ nhân của đôi chân từng mang giày, giống như cô là mỹ nhân hồ yêu biến hóa trong thần thoại, đến chân thật chút nào.
Bởi vì cô dị năng hệ mộc, là cô thật sự là hồ yêu?
Đổi thành thời đại hòa bình, Lục Nhai tuyệt đối sẽ ý nghĩ , nhưng trận đại phóng xạ khiến cho nhiều động vật biến dị, trong ngàn vạn con hồ ly đột nhiên một con biến dị đặc biệt một chút, chắc loại xác suất .
Cố Phồn hai chân giẫm mặt đất, ngẩng đầu, phát hiện Lục Nhai đang chằm chằm chân cô.
Cố Phồn:...
Chẳng lẽ mỹ nhân kế thật sự phát huy tác dụng?
Cố Phồn đang kinh ngạc, Lục Nhai đột nhiên xoay , lên lầu.
Cố Phồn dừng một chút, yên lặng đuổi theo.
Đến tầng hai, Lục Nhai về phía phòng , Cố Phồn tiếp tục lên.
Đang yên tĩnh phía bỗng dưng truyền đến âm thanh của Lục Nhai: “Tối nay em cùng nhóm Tinh Hà hẹn moi thông tin từ đúng ?”
Cố Phồn hổ , trong bữa cơm Lục Nhai trả lời lưu loát như , cô còn tưởng Lục Nhai phát hiện kế hoạch của bọn họ.
“Thật em thể trực tiếp hỏi , cần khó khăn như .”
Âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng hạ xuống lâu, vang lên tiếng đóng cửa của Lục Nhai.
Cố Phồn vịn lan can đầu , bất ngờ cánh cửa đóng c.h.ặ.t.
Đây là tức giận ? Tức giận mỹ nhân kế của cô, là tức giận thật sự c.ắ.n câu?
Sáng sớm ngày hôm , Cố Phồn kết thúc một đêm tu luyện, giường lớn mềm mại thả lỏng gân cốt, đột nhiên lầu tiếng xe khởi động, nhưng lập tức rời .
Cố Phồn ban công.
Chiếc váy ngủ cô đang mặc gió núi thổi qua khiến làn váy bay tán loạn.
Thấy Lục Nhai đẩy cửa xe , Cố Phồn vội vàng đè làn váy.
Lục Nhai ngẩng đầu , lưng về phía cô : “Buổi tối ngày mười bốn tới đón em, ở biệt thự của một đêm, ngày hôm trực tiếp tham gia lễ kỷ niệm.”
Cố Phồn: “Ừm, .”
Lục Nhai nhanh ch.óng lên xe rời .
Cố Phồn ghé lan can, chăm chú xe lái khỏi tầm mắt, đó về phía căn cứ xa hơn.
Có một cơn gió thổi tới, dường như còn lạnh hơn cả cơn gió hôm qua.
Cố Phồn xoay trở về phòng, một chiếc áo dài tay.
“Ngày mai lễ kỷ niệm các ?”
Buổi sáng ngày mười bốn, Cố Phồn ăn sáng hỏi tiểu đội Tinh Hà.
Mạnh Liên Doanh Tinh Hà, : “Đi thôi, thế nào cũng là lễ kỷ niệm đầu tiên kể từ khi thành lập căn cứ, đợi thêm năm mươi năm.”
Tinh Hà: “Ừm, nhận thiệp mời của chính phủ, nếu các hứng thú thì buổi tối thể tham dự tiệc do chính phủ tổ chức.”
Phong Hỏa: “Chính phủ vì mời lính đ.á.n.h thuê chúng ?”
Tinh Hà : “Nói là tổng cộng mời năm tiểu đội lính đ.á.n.h thuê, chúng chỉ là một trong đó.”
Mạnh Liên Doanh sang Cố Phồn: “Tiệc tối kiểu hơn phân nửa họ cũng chứ?”
Cố Phồn gật đầu: “Anh bảo cùng , giúp chắn hoa đào.”
Mạnh Liên Doanh : “Có ở đây, những hoa đào tự hổ, nào hổ còn tiếp cận họ , đúng , cứ ăn mặc như đêm hôm đó, chắc chắn áp đảo tất cả các cô gái ở đó.”
Cố Phồn hứng thú, ngày đó ăn mặc đơn giản là vì dùng mỹ nhân kế với Lục Nhai, đêm mai cô ăn mặc lộng lẫy lợi, lẽ còn thể rước thêm ít phiền phức.
Một cô gái bộ dáng xinh nếu như năng lực tự bảo vệ thì vẫn là hết sức khiêm tốn thì hơn.
Hẹn gặp trong tiệc tối, chạng vạng hôm đó, Cố Phồn theo Lục Nhai đến biệt thự của .
Ảnh hưởng của mỹ nhân kế hình như tiêu trừ, hai trở hình thức ban đầu ở chung - khách khí.
“Muốn ngoài dạo một chút ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-37-man-dem.html.]
Sau khi ăn xong bữa tối do đầu bếp trong biệt thự chuẩn , Lục Nhai Cố Phồn đưa lời mời.
Cố Phồn: “Đi ?”
Lục Nhai: “Quảng trường trung tâm, cảnh đêm ở đó tồi.”
Cố Phồn cũng thiếu một hai giờ tu luyện, đồng ý.
Lục Nhai lái xe rời khỏi khu biệt thự, đến gần quảng trường trung tâm, dừng xe ở một chỗ đậu xe ven đường, hai về phía quảng trường.
So với các tòa nhà cao tầng dày đặc ở vòng hai, mật độ kiến trúc ở vành trung tâm thấp, thiết kế của các tòa nhà cũng tràn ngập cảm giác nghệ thuật.
Đèn đường sáng ngời, cách quảng trường càng gần, đường gặp cũng càng nhiều, nữ sinh chuyện, tình nhân tay trong tay, cũng cha mang theo con cái ở độ tuổi khác .
“Nơi là nơi gần với cách sống thời đại tự do nhất.” Lục Nhai đám xa xa, giải thích với Cố Phồn.
Cố Phồn đ.á.n.h giá một vòng, : “Đây đều là dị năng giả ?”
Lục Nhai: “Ừm, dù ở nơi nào cũng đều phân chia địa vị giàu nghèo.”
Cố Phồn .
Ven đường quán nhỏ chế biến thức ăn, cũng nghệ sĩ ca hát đ.á.n.h đàn, mắt yên bình như thế nhưng Cố Phồn cách nào xua tan nỗi sợ hãi thú triều thể tới.
Đi đến bên cạnh một cái ghế dài, Cố Phồn hiệu cho Lục Nhai xuống, nhỏ giọng với : “ một vấn đề vẫn hiểu lắm, dựa theo lẽ thường, ý thức lãnh thổ của quái thú đều mạnh, thích sống ở môi trường rừng sâu núi thẳm, nếu như nhân loại tấn công quái thú thì quái thú chắc là cũng sẽ xâm phạm căn cứ nhân loại theo quy mô lớn, tại hai bên thể chung sống hòa bình?”
Giống như Tu Chân Giới, bình thường sinh hoạt ở thành trấn bình thường, tu chân giả thành lập môn phái hoặc chu du khắp nơi, chỉ thu thập linh thảo hoặc nhất thiết đến rừng rậm hoang vu, khắp nơi đều là yêu thú, mà những yêu thú ít rời khỏi hang ổ săn bắt nhân loại.
Cố Phồn nghĩ, vì cái gì nhân loại ở căn cứ nhất định vì càng nhiều tự do mà mạo hiểm mất mạng? Giống như t.ử môn phái ở căn cứ tận hưởng sự bình yên ?
Lục Nhai bình tĩnh : “Ý thức lãnh thổ của quái thú đúng là mạnh, nhưng nhân loại đầu chuỗi thức ăn của Trái Đất mấy ngàn năm nay, dẫn đến ngoại trừ quái thú bao giờ tiếp xúc qua nhân loại sẽ co đầu rụt cổ ở bên trong lãnh thổ của , đại đa quái thú còn đều thù ghét nhân loại. Thời đại tự do các động vật thực lực để săn bắt con , trận đại phóng xạ xảy đột nhiên đạt biến dị, dù ch.ó mèo nuôi trong nhà, động vật trong vườn bách thú động vật hoang dã, chúng đều ngay lập tức săn lùng nhân loại.”
“Có học giả cho rằng nhân loại liệt danh sách kẻ thù trong gen của quái thú, ba căn cứ lớn thể thành lập là bởi vì cường giả trong căn cứ quái thú cấp cao kinh sợ, lá chắn phòng hộ ngăn cách quái thú cấp thấp. Nếu nhân loại chủ động thanh trừ quái thú, chờ lượng quái thú cấp cao phát triển đến mức sợ ba căn cứ lớn, nhân loại sẽ gặp nguy cơ diệt vong.”
Cố Phồn xong đột nhiên hiểu .
Người Trái Đất công nghệ khoa học quá lợi hại, bình thường đều thể thoải mái hưởng thụ các loại món ăn dân dã, tu chân giả dù chỉ chiếm ít, đại đa vẫn là dân chúng bình thường chỉ mặt trời mọc việc mặt trời lặn nghỉ ngơi mà thôi, thợ săn thể săn mấy con thỏ rừng đều coi là lợi hại, yêu thú thể xem thường là kẻ thù?
Theo đó Trái Đất và quái thú sẽ bao giờ ngừng chiến cho đến khi một trong hai bên chiến thắng .
“Anh cảm thấy chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về ai?”
Cố Phồn Lục Nhai, tò mò đáp án của vị cường giả nhân loại .
Lục Nhai hỏi ngược Cố Phồn: “Em hy vọng là ai?”
Cố Phồn: “Đương nhiên là con .”
Cái còn hỏi , cô mặc dù Trái Đất nhưng cô cũng là , trừ phi cô phát điên mới thể hi vọng đám quái thú chiến thắng.
Lục Nhai bỗng nhiên nở nụ .
Ánh đèn dịu dàng hắt lên nụ của , giống như Tuyết Liên Hoa đỉnh núi Tiên Nữ lặng lẽ nở hoa, cho tuyết lạnh thấu xương xung quanh cũng thêm một chút ấm.
Cố Phồn theo bản năng hỏi: “Anh cái gì?”
Có lẽ câu trả lời của cô hài lòng, Lục Nhai dĩ nhiên nguyện ý thêm vài câu, xuống chân cô : “Bởi vì ánh nắng mặt trời nên làn da bình thường đều sẽ màu sắc kém, em ngoại trừ mặt bởi vì sợ hãi kích động biến trắng hoặc biến đỏ, những nơi khác làn da từ đầu đến chân đều là một loại trắng đều, gặp qua nhiều quân y hệ mộc, bọn họ cũng là hệ mộc nhưng chỉ em như .”
Cố Phồn nhíu mày: “Ý của là bình thường?”
Lục Nhai bầu trời đêm phía xa, : “Thật hai nghi ngờ em , một là xác định em thể hấp thu nguyên tố kim thậm chí nguyên tố ngũ hành tu luyện, chút hoài nghi em là loại quái thú nào đó, một là bởi vì chân của em điều kiện bên ngoài quá mức hảo, giống hồ yêu trong truyền thuyết.”
Cố Phồn:...
“Anh mới , thì đến các căn cứ gì?” Phản ứng , Cố Phồn trừng mắt lườm Lục Nhai một cái.
Lục Nhai: “ là như , cho nên tin tưởng cem là .”
Cố Phồn cảm giác nắm tay đ.á.n.h bông vải.
Cô lên, dọc theo đường cũ trở về.
Phía truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, cuối cùng vẫn duy trì cách hai ba bước với cô.
Sau khi rẽ một khúc cua hai bên đường trở nên yên tĩnh hơn, Cố Phồn tinh mắt chú ý tới bóng cây đối diện một đôi nam nữ dựa sát đang âu yếm hôn môi.
Cố Phồn lập tức đầu, những Trái Đất thật là quá tùy tiện, nơi công cộng cũng em em, đặt ở Tu Chân Giới, đề cập tới nam nữ bách tính bình thường bao nhiêu nghiêm khắc, bọn họ tu chân giả bình thường đắn một chút đều sẽ kết đạo lữ , đó song tu ở động phủ hoặc chọn một nơi vắng vẻ .
Lục Nhai nghiêng đối diện, tầm mắt nhanh trở về Cố Phồn, cô bước nhanh hơn, hình như thích ứng tình huống ngoài ý .
Nếu là hồ yêu thể để ý loại trẻ con ?
Mười phút , hai lên xe.
Cố Phồn ném khúc nhạc đệm đầu, cầm một miếng chocolate say sưa lật tới lật lui đầu lưỡi.
Quá ngon, nhịn ăn liền ba miếng.
Lục Nhai đột nhiên dừng xe, vẻ mặt nghiêm túc về phía cô.
Cố Phồn đang ăn miếng thứ tư chớp chớp mắt, hiểu lầm Lục Nhai thuyết giáo, giải thích mỗi ăn xong chocolate đều cẩn thận đ.á.n.h răng, Lục Nhai đột nhiên nghiêng tới, ngón tay mát lạnh đảo qua khóe miệng cô.
“Ở đây chocolate.” Lục Nhai đưa tay đến mặt cô, .
Cố Phồn thấy khỏi l**m khóe miệng bên .
Yết hầu Lục Nhai lăn lộn, như việc gì thẳng, lái xe.